Giống như chú cún con thật sự, đằng sau còn vẫy đuôi tưng bừng.

5

Đến tối muộn, hai chiếc giường kia lại vắng tanh như thường lệ.

- Anh Văn Thanh, Chu Chí Nam vừa nhắn bảo tối nay hắn với Bạch Hoán không về.

Tôi bắt chéo chân nằm trên giường, xoa bụng no căng tròn như trái banh, ngáp dài lười biếng.

- Chuyện bình thường mà?

- Hai đứa đó ba ngày hai bữa ở khách sạn, dù gì Chu Chí Nam cũng không thiếu tiền, xài phung đi.

Chu Bách Hằng lật người xuống giường, ngồi xổm bên cạnh, vẫy đuôi nhìn tôi bằng ánh mắt tội nghiệp.

- Nhưng ký túc trống vắng quá, chỉ có hai ta, em sợ lắm...

- Anh Văn Thanh... tối nay em ngủ chung với anh được không...

Tôi định từ chối ngay.

Hai mươi tuổi đầu rồi còn không dám ngủ một mình, giống cái gì chứ?

- Không...

Nói chưa dứt câu.

Đầu óc bỗng hiện lên cảnh Chu Bách Hằng bị lão già sáu mươi đ/è dưới thân hôn hít.

Chu Bách Hằng người thơm phức, lại còn đẹp trai.

Tôi không muốn ngủ chung, nhưng người ta sẵn sàng trả tiền để ngủ với cậu ta mà!

Lỡ cậu ta vì tiền...

Chu Bách Hằng co rúm người, đôi mắt sáng lúc nãy tối sầm, ứa lệ.

Dò hỏi khẽ khàng:

- Không được sao?

Tôi biến sắc nhanh như chong chóng: - Không được cái gì không được! Được chứ, được quá chừng luôn!

Tôi lăn một vòng vào phía trong, dành chỗ trống dài bằng cánh tay, phủi chăn hào phóng.

- Ngủ! Ngủ cho ch*t luôn đi!

Miễn không chui lên giường lão già, muốn ngủ kiểu gì tùy ý!

Ngủ sập giường tôi cũng mặc kệ!

6

Nửa đêm bị mò mẫm mà tỉnh, tôi hối h/ận vô cùng.

Chu Bách Hằng nằm bên nhắm mắt ngủ ngoan hiền, khó mà liên tưởng đến bàn tay đang nghịch ngợm trên người tôi.

Bàn tay cậu ta như có mắt.

Bảy cúc áo đã cởi sáu, chỉ còn một cúc cổ là chưa bao giờ được đóng.

Bầu ng/ực nóng bỏng áp sát lưng tôi, bàn tay chai sạn sờ soạng trên ng/ực tôi.

Mục tiêu rõ ràng khiến tôi nghi ngờ cậu ta đang tỉnh.

Cố tình giả vờ sợ hãi trèo lên giường tôi để trả th/ù vụ tôi véo ng/ực cậu ta.

Nhưng sao cậu ta cứ chăm chăm vào hai cái núm thế không biết!

Tôi nén tiếng thở gấp.

- Chu Bách Hằng, buông ra...

- Đừng có sờ lung tung... ừm...!

Chu Bách Hằng đột nhiên bóp mạnh.

Tôi không kìm được, ti/ếng r/ên nhỏ vụt thoát khỏi miệng.

Tôi vội bịt miệng.

Cái giọng d/âm đãng đó là của tôi sao?

May là tay người sau lưng đã dịch chuyển.

Chu Bách Hằng rút tay khỏi ng/ực tôi.

Vừa thở phào.

Bàn tay cậu ta lại men theo đường rãnh bụng xuống eo, luồn vào quần đang lỏng lẻo vắt ngang hông, thọc tọt vào trong.

Mân mê thỏa thích.

!

Thà cậu ta đừng động tay còn hơn!

Trời ơi đất hỡi, tổ tông nhà tôi, thanh danh của tui!

- Chu Bách Hằng!

- Buông ra! Buông ngay cho anh!

Kẻ sau lưng ngủ như ch*t, đ/ấm đ/á thế nào cũng không nhúc nhích, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh giấc.

Tôi định ngồi dậy, nhưng tay Chu Bách Hằng vẫn ôm ch/ặt eo tôi.

Siết không buông.

Bịt miệng làm gì nữa, tôi dùng cả hai tay kéo cổ tay hắn ra.

Dù gì có rên rỉ thế nào cũng chẳng ai trong phòng nghe thấy.

Nhưng chỉ cần buông một tay là tôi tiêu đời trong tay hắn!

Thằng nhãi này, trước giờ không biết nó lực lưỡng thế.

Tôi dùng hết sức bình sinh, hai tay vẫn không ghì nổi một tay nó.

Tay chưa dừng, eo đã bắt đầu động.

Chậm rãi, nhẹ nhàng cọ xát vào lưng dưới tôi.

Tôi buông xuôi hoàn toàn.

Không phải tôi đầu hàng, mà thật sự bó tay!

Tôi cựa quậy thêm chút nữa là nó chui tọt vào trong mất!

Trời ạ, thằng nhóc này mơ gì mà còn biết đẩy hông nữa chứ. Thôi kệ.

Cọ thì cọ, miễn không "đào mỏ" là được.

7

- Anh Văn Thanh... sao quần anh ướt thế?

- Lại... chỉ ướt mỗi khoản trước...

Tôi mắt thâm quầng, tròng mắt khô đờ nhìn Chu Bách Hằng đang gi/ật mình.

- Em... thật sự không biết?

- Là do em sao?

Chu Bách Hằng nói lời xin lỗi.

- Em xin lỗi...

- Em ngủ rất say... tối qua em làm gì khiến anh không ngủ được ạ?

Chu Bách Hằng mở to mắt, đôi mắt trong như nước hồ thu, khiến những suy nghĩ dơ bẩn của tôi trở nên bỉ ổi.

Rồi tôi chỉ thở dài nặng nề.

- Không sao...

Chu Bách Hằng áp sát mặt tôi vẻ x/ấu hổ.

- Anh Văn Thanh, để em giặt đồ lót cho anh nhé.

- Dù không biết em làm gì, nhưng đã làm bẩn thì em sẽ chịu trách nhiệm.

Tôi định từ chối.

Đồ lót riêng tư thế này sao có thể nhờ người khác giặt?

Huống chi còn dính... của chính mình.

Nhưng nghĩ lại, tình cảnh hiện tại đều do Chu Bách Hằng mà ra.

Tôi đổi ý:

- Được.

- Anh cởi ra đây, em quay mặt đi.

Vốn định ném chiếc quần vào mặt Chu Bách Hằng để trả th/ù.

Nhưng làm thế chỉ tổ thiệt thân.

Da mặt tôi mỏng.

Đành ngoan ngoãn trao cho cậu ta.

Chu Bách Hằng ôm đồ lót đi về phía nhà vệ sinh trông có vẻ vui vẻ.

Chưa thấy ai đi giặt quần l/ót người khác mà vui thế.

8

Khoảng một tiếng sau.

Chu Bách Hằng ôm chiếc quần l/ót thủng lỗ trở về.

Đáng lẽ tôi nên ném thẳng vào mặt cậu ta ngay từ đầu!

Tôi còn chưa tính sổ việc cậu ta giặt cái quần mà tốn gần tiếng đồng hồ.

Cậu ta dám giặt thủng luôn quần tôi!

Chu Bách Hằng co rúm người, mắt đầy vẻ tội lỗi, giọng yếu ớt.

- Anh Văn Thanh...

- Em không biết tại sao, lúc chà em cũng không mạnh tay lắm, vậy mà vẫn thủng...

- Em đền anh một chiếc khác nhé...

Nghe xong, tôi cúi nhìn chiếc quần l/ót thủng lỗ, cơn gi/ận tan biến, thay vào đó là chút x/ấu hổ.

Hay tại quần tôi rẻ tiền, chất lượng kém nên chà nhẹ đã rá/ch?

Nhưng cái lỗ này không giống do ngón tay chọc thủng...

Tôi phẩy tay: - Thôi bỏ đi.

- Dù gì cũng không đắt, hỏng thì vứt.

Tôi cầm mép quần định ném vào thùng rác, bị Chu Bách Hằng nhanh tay cư/ớp mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Đồng nữ Chương 7
8 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm