Đôi mắt cậu ta lấp lánh: - Anh Văn Thanh, nếu anh không cần thì cho em được không?
- Em hết đồ lót thay rồi...
Tôi đờ người, miệng há hốc.
Phải chăng tư duy của tôi đã lỗi thời?
Đến cả quần l/ót người khác đã mặc cũng lấy?
Lại còn là cái đã thủng lỗ.
Chu Bách Hằng nghèo đến mức nào vậy!
- Chưa bàn đến chuyện size đồ lót của hai ta có giống nhau không.
- Cái quần này đã rá/ch rồi, em mặc sao được!
Tai Chu Bách Hằng ửng hồng, cậu ta ngượng ngùng véo nhẹ:
- Chỉ... chỉ thủng một lỗ thôi, không ảnh hưởng đâu ạ...
- Dù gì đồ lót mặc bên trong, người khác cũng không thấy mà.
- Còn size... em cố gắng chịu đựng cũng mặc vừa.
Biểu cảm tôi phức tạp như bảng màu.
Chực trút quần so sánh "kích thước" với cậu ta ngay tại chỗ.
Tôi chỉ nói size khác nhau, sao cậu ta mặc định tôi nhỏ hơn?
Cảnh tượng đêm qua khiến tôi buộc phải thừa nhận Chu Bách Hằng có vốn liếng để khoe.
Nhưng sao phải dẫm lên tôi vậy!
Giọng tôi như già đi mười tuổi:
- Thôi... kệ đi, em muốn thì cầm về đi.
Tôi mềm nhũn nằm bẹp trên giường, như mất hết sinh lực.
Chu Bách Hằng hí hửng cất chiếc quần vào tủ.
9
Hôm sau, tôi nhận được mười chiếc quần l/ót tam giác từ Chu Bách Hằng.
Tôi không muốn nhận chút nào.
Tôi là con trai, sao lại tặng quần tam giác?
Dù trước đây có mặc nhưng là vì m/ua theo cặp rẻ hơn hai tệ.
Hơn nữa đã m/ua rồi, không mặc thì phí.
Quần tam giác đã đành, kiểu dáng sao lại hoa lá thế này?
Ánh mắt tôi liếc về phía Chu Bách Hằng đang bối rối véo tay áo.
- Anh Văn Thanh, đây là đồ em đền anh, lần trước thật sự xin lỗi.
- Em không có nhiều tiền, không m/ua được hàng hiệu, chỉ đủ m/ua loại này thôi.
- Anh đừng chê nhé...
Cậu ta nói đến đâu mắt đỏ đến đó, sắp khóc.
Khiến câu từ chối đến miệng biến thành:
- Không chê không chê...
- Bách Hằng tặng cái gì anh cũng thích.
- Em tặng gì anh cũng quý.
Nói xong tôi mới nhận ra câu này đa nghĩa thế nào.
Nhìn đôi má đỏ ửng và ánh mắt "dâu mới" của Chu Bách Hằng.
Tôi xoa xoa khuôn mặt nóng bừng.
Đúng là lâm nguy luống cuống, nói càn làm càn.
10
Bị ép nhận mười chiếc quần nhỏ.
Tôi nằm bò trên giường, mặt đờ đẫn sờ soạng chất liệu.
Mềm mại, mượt mà.
Mấy cái còn có viền ren.
Kiểu dáng không giống đồ nam, nhưng nữ mặc lại thừa khoảng trống phía trước.
Bạch Hoán vừa về tới phòng đã nói câu xoáy sâu:
- Thẩm Văn Thanh, cậu giấu kín thật đấy, lâu nay tôi không phát hiện cậu là trader!
- Trader?
- Đúng thế, tôi là công tử 0 mà còn chưa mặc đồ lót dễ thương thế này.
Bạch Hoán ngồi lên giường tôi, nở nụ cười ý nhị, ánh mắt gần như bi/ến th/ái nhìn đống quần l/ót.
- Cậu không chỉ mặc mà còn bày giữa phòng ký túc.
- Trắng, hồng, vàng nhạt, hoa lá, viền ren - đủ kiểu đủ màu.
Tôi ít hiểu biết, đa phần nghe các bà hàng xóm tán gẫu mà biết.
Nhưng từ "trader" thì nghe từ nhỏ.
Nhà nghèo, trước tuổi dậy thì toàn mặc đồ chị họ bỏ lại, hồng hào dễ thương.
Thêm da trắng dáng g/ầy, khuôn mặt thanh tú.
Mặc đồ chị họ càng khiến mọi người nhầm là con gái.
Ở lớp, ngoài biệt danh "cò hương" còn có tên "trader".
Tôi không hiểu, nhưng tiếng cười bạn bè khiến tôi cảm nhận được sự x/ấu hổ.
Và nỗi sợ không dám lên tiếng.
Đến cấp ba, chiều cao tăng vọt, lại tập cơ bắp.
Đồ chị họ không mặc vừa nữa, dần thoát khỏi biệt danh "cò hương" và "trader".
Có lẽ vì khí trường u ám quá, Bạch Hoán cũng nhận ra tâm trạng tôi.
- Thẩm Văn Thanh?
- Đừng buồn chứ!
- Tôi không có ý chê cậu nữ tính, chỉ là nói đồ lót này dễ thương, rất moe!
Tôi cắn móng tay, giọng ủ rũ: - Đúng là rất moe...
Vậy tại sao Chu Bách Hằng lại tặng tôi quần l/ót moe thế?
Cậu ta cũng nghĩ tôi là trader sao?
Nhưng giờ tôi vạm vỡ, không mặc đồ hồng hào.
Ngoài da trắng và gương mặt điển trai, chẳng thấy nữ tính ở đâu.
Tôi buồn bã suy nghĩ, thì Bạch Hoán buông câu khiến tôi hết tính toán.
- Văn Thanh nói thật đi, cậu ki/ếm đâu nhiều tiền thế, hiệu này đắt lắm, cả chục cái này phải ba vạn tệ.
Tôi suýt hét vỡ cổ: - BAO NHIÊU?!
- Cậu nói BAO NHIÊU?!
Dù ít hiểu biết nhưng không thể bịp thế này!
Một chiếc quần ba ngàn tệ?!
B/án thân tôi cũng không dám định giá thế.
Dù chậu cắm hoa có nạm vàng, tôi cũng không có cái mông vàng!
Tôi vỗ ng/ực liên hồi, may mà còn trẻ không cần th/uốc trợ tim.
Bạch Hoán có vẻ cũng không ngờ tôi phản ứng dữ dội thế, vừa uống nước đã sặc.
- Cậu không biết à!
- Vậy là người khác tặng?
- Ai thế, hào phóng thật.
Tôi không tiết lộ tên Chu Bách Hằng.
Với trí tưởng tượng của Bạch Hoán, chắc chắn sẽ hiểu nhầm qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Bách Hằng.
Hơn nữa, Chu Bách Hằng còn nghèo hơn tôi.
Cậu ta bỏ ba vạn tệ m/ua mười chiếc quần?
Toàn bộ tài sản có đủ ba vạn không còn chưa biết.
Hàng nhái nhiều lắm, chắc chắn là đồ giả.
Tôi cất đống quần l/ót: - Không ai cả, tôi m/ua 19 tệ 9, chắc m/ua nhầm hàng fake.
Bạch Hoán nghi hoặc: - 19 tệ 9 mà chất lượng thế này?