Thư Ký Nóng Bỏng

Chương 6

08/05/2026 13:32

Anh hậm hực:

"Đẹp trai thì được cái gì?"

"Đẹp trai thì tôi thích đó".

Tôi bóp má anh, hôn một cái.

"Thưởng vì say rồi mà không chạy lung tung".

Cố Thành Húc mắt tròn xoe.

Đờ người.

Tôi không sốt ruột.

Thong thả chờ phản ứng.

Đột nhiên anh đỏ bừng từ đầu đến chân, kéo tôi đứng dậy.

Môi chu ra như mỏ vịt.

"Cậu còn thưởng ai nữa không?!"

"Không, chỉ mình anh thôi".

Cố Thành Húc nhìn tôi hai giây.

Úp mặt vào cổ tôi khóc nức nở.

"Nuôi chó đấy à!"

"Không nuôi".

"Nuôi người đấy à!"

Anh say quá, đầu óc không tỉnh táo.

Tôi nghĩ mãi mới hiểu ý anh nói Trần Dịch.

Cười xoa lưng anh.

"Không có, chẳng nuôi ai cả, đấy chỉ là bạn tình cũ, tôi hết thích lâu rồi".

Cố Thành Húc lè nhè:

"Rồi cậu nói lại câu nãy đi".

"Câu nào?"

"Cậu bảo tôi khóc đẹp thì cậu làm sao ấy".

Tôi nín cười.

"Vậy nhớ kỹ đi, tỉnh rư/ợu mà quên tôi không nói lại đâu".

Anh gật đầu lia lịa.

Tôi nghiêm túc, từng chữ rõ ràng:

"Tôi thích anh".

Cố Thành Húc lại đờ ra.

Anh giơ tay lên lo/ạn xạ.

"Tay tôi đ/au".

"Thế làm sao? Đau tay còn cởi đồ giúp tôi được không?"

Anh: "... Cởi gì?"

Tôi cúi mắt: "Nghe nói rư/ợu nhân sâm của bố tôi bổ lắm".

Nhân lúc Cố Thành Húc chưa kịp hiểu.

Tôi lôi anh sâu vào giữa ruộng ngô.

Anh hoảng hốt: "Có người".

"Giữa đêm chỉ có thằng ngốc như anh ở đây, không muốn thì cút".

"Tao muốn!"

18

Trăng mờ ảo.

Một góc ruộng ngô rung lắc dữ dội.

Lá khô xào xạc.

Chó đi qua sủa vang.

Ông lão tưởng gió thổi.

Cố Thành Húc đi/ên cuồ/ng cắn tôi.

"Tao tức ch*t đi được!"

"Đừng ch*t... Ối! Đừng cắn mạnh thế, mày là chó à!"

Đùi và bụng đầy vết răng.

Hai hõm lưng thảm không nhìn nổi.

Vết tay đỏ tím chằng chịt.

Mặc quần xong đ/au đến nghẹt thở.

Rư/ợu nhân sâm đó bổ quá chăng?

Cố Thành Húc ôm tôi.

Tựa lưng vào thân ngô đổ rạp.

Giọng nghẹt mũi:

"Tô Lạc".

"Gì?"

"Cậu thích tôi?"

"Không thích nữa, cút đi".

"Không cút, tôi cũng thích cậu".

"Ừ".

"Vậy bỏ ngoại hình đi, cậu thích tôi điểm nào?"

"Không bỏ được".

"Cố bỏ đi!"

"Không bàn".

Cố Thành Húc: "... Hu hu Tô Lạc cậu á/c quá".

Tôi khẽ cười.

"Còn có ngoại hình để tự hào thì biết điều đi".

"Vì tôi giống hắn?! Tôi không đẹp trai hơn hắn sao!"

Tôi vỗ trán.

Suýt quên mất chuyện này.

Tôi ngửa mặt ngắm anh.

"Nói ngược rồi, không phải anh giống hắn, mà hắn giống anh".

Thế là Cố Thành Húc hết gi/ận.

Tôi nhướng mày.

Dễ dỗ hơn tưởng.

Tựa một lúc, đứng dậy mỏi nhừ.

"Về thôi, khuya mẹ tôi sốt ruột".

"Ừ".

19

Trên đường về.

Tôi bước chậm.

Cố Thành Húc điều chỉnh nhịp bước.

Bỗng tôi lên tiếng:

"Anh biết không? Từ đây đến chỗ anh, tôi đi rất lâu".

"Ừ, cậu giỏi lắm".

"Nhưng thật ra từ nhỏ tôi đã gh/ét học, trốn học đ/á/nh nhau đủ trò, bố mẹ đ/á/nh m/ắng thế nào cũng không sửa được. Năm mười sáu tuổi bồng bột nhất, suýt đi mở phòng với đàn ông".

Cố Thành Húc nín thở.

Tôi quan sát biểu cảm anh, bật cười.

"Sao..."

"Chắc chắn có người lừa cậu".

"Chắc thế à?"

"Lúc đó cậu mới mười sáu, nhân sinh quan chưa hình thành, bị lừa dễ như trở bàn tay".

Tôi khịt mũi.

"Nhưng đúng là bị lừa thật, chưa kịp mở phòng đã bị mẹ dẫn cảnh sát đến bắt".

Anh hít một hơi sâu.

"Thế bác..."

"Ừ, họ biết hết, không thì đã không cho anh ngủ chung phòng tôi".

"Cậu nên nói sớm với tôi".

"Nói làm gì?"

"Để tôi gọi mẹ cho sớm, gọi bác nghe xa lạ quá".

Sắp về đến nhà.

Nhìn ánh đèn hắt ra từ cửa.

Tôi quay mặt nhìn anh nghiêm túc:

"Cố Thành Húc, tôi nói những điều này để anh hiểu rõ, tôi không phải trợ lý hiền lành hoàn hảo bên anh. Tôi có khuyết điểm, và rất khó sửa..."

Cố Thành Húc ngắt lời.

Anh nhìn tôi, mắt sáng như lửa.

"Tôi biết, sao cậu không hỏi tôi có thích khuyết điểm của cậu không?"

"Vậy anh có thích không?"

"Tôi thích, vì là cậu nên thích, là Tô Lạc nên thích. Chỉ cần là cậu, tôi đều thích".

Dù hơi sến.

Nhưng tôi thấy ấm lòng.

Cửa nhà bỗng mở.

Mẹ tôi đứng đó, chống nạnh.

"Mẹ biết ngay là hai đứa! Vào nhà nhanh! Tắt đèn ngủ đi!"

Tôi và Cố Thành Húc nhìn nhau cười.

Anh lớn tiếng đáp lời:

"Vâng ạ mẹ".

—— Hết ——

Ngoại truyện: Góc nhìn Cố Thành Húc.

1

Bị lôi vào bar gay là ngoài ý muốn.

Dù sớm nhận ra xu hướng tính dục khác biệt.

Nhưng... bị thu hút bởi một người đàn ông giữa bar gay thì quả là chấn động.

Tôi nhìn rất lâu.

Mới dám chắc người uốn éo trên sàn nhảy là trợ lý theo tôi ba năm.

Bất ngờ mà... cũng không quá bất ngờ.

Tô Lạc không hiền lành như vẻ ngoài.

Là linh cảm tôi có từ lâu.

Tối đó, tôi chỉ biết nhìn anh.

Dù không uống rư/ợu.

Vẫn say.

Eo thon Tô Lạc như có m/a lực.

Hai hõm lưng trên chiếc quần trễ là thứ rư/ợu mạnh nhất thế gian.

Chỉ nhìn thôi.

Đủ choáng váng.

Không chỉ tôi.

Bao ánh mắt đổ dồn về anh.

Cảm giác đó khiến tôi bực bội.

Như vật sở hữu bị người khác nhòm ngó.

Nên khi anh phát hiện tôi, chỉ tay về phía tôi, tôi không ngần ngại đứng dậy.

Tô Lạc là của tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghĩ thế.

2

Hôn rồi.

Môi mềm, thơm, muốn hôn mãi.

Nhận quà hẹn ước rồi.

Một chiếc khuyên tai.

Vậy thì khó lòng không đi đến cùng đời.

—— Hết Ngoại Truyện ——

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Đồng nữ Chương 7
9 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm