Vợ Nhặt Trong Phòng Tắm

Chương 6

08/05/2026 13:45

19

Tôi hít một hơi sâu, gõ: "Đột ngột quá..."

Kỵ Kiêu: "Đột ngột cái gì."

Kỵ Kiêu: "Người của anh, không được đăng?"

20

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ, úp mặt vào gối. Anh lại nhắn: "Vẫn đang livestream, em có muốn lên chào không?"

Tôi: "... Em không lên đâu."

Kỵ Kiêu: "Thật không?"

Tôi: "KHÔNG!!!"

Kỵ Kiêu: "Vậy anh tự nói vậy."

Tôi: "Nói gì???"

Anh không trả lời. Tôi vội mở lại livestream, thấy anh đang nhìn màn hình, giọng điệu bình thản: "Vừa rồi có người hỏi người trên Weibo là ai."

Bình luận im phăng phắc, tất cả chờ đợi. Anh dừng lại, khóe miệng nhếch lên: "Vợ nhặt được trong phòng tắm."

Chatbox bùng n/ổ dữ dội hơn cả lúc tôi xem Weibo.

[Đúng là gương mặt thần tiên, lần đầu thấy dùng từ "xinh đẹp" miêu tả con trai mà không thấy kỳ]

[Xinh thế này mà nhặt được??? Em cũng muốn nhặt một cái]

[Thần Kỵ nói rõ hơn đi, em muốn nghe thêm!!]

Tôi úp điện thoại xuống giường, mặt ch/ôn vào gối. Điện thoại lại rung trong chăn. Tôi mò ra xem.

Kỵ Kiêu: "Vợ anh đâu rồi?"

Kỵ Kiêu: "Ngại rồi hả?"

Kỵ Kiêu: "Mai còn đến cho mèo ăn không?"

Tôi nhìn ba dòng tin, khóe miệng không nén nổi, chui vào chăn vặn màn hình tối nhất, gõ: "Đến."

Kỵ Kiêu trả lời ngay: "Ừ."

Kỵ Kiêu: "Ngủ sớm đi."

Kỵ Kiêu: "Mai gặp."

Tôi nhìn chữ "mai gặp", lăn một vòng trong chăn.

21

Ba ngày sau khi công khai, tôi tình cờ ở nhà anh lúc anh livestream. Đáng lẽ định đợi anh stream xong mới qua, nhưng anh bảo đến sớm. "Em cứ ngồi đây," anh nói, "Không cần lên tiếng."

Tôi tin lời anh. Kết quả giữa chừng có bình luận hỏi: [Thần Kỵ sau lưng có người à?]

Anh không quay lại: "Ừ."

Chatbox: [?????]

Chatbox: [Là "nhà tôi" đó hả?]

Anh: [Ừ.]

Chatbox: [Cho xem đi mà cho xem đi mà]

Anh ngoái nhìn tôi. Tôi lắc đầu cuồ/ng lo/ạn. Anh quay mặt: [Không được.]

Chatbox: [Tại sao!!]

Anh: [Ngại.]

Chatbox: [Ai ngại???]

Anh dừng lại, mép cười: [Anh.]

Bình luận im lặng nửa giây, rồi bùng n/ổ.

[Thần Kỵ biến chất rồi]

[Đây không phải Thần Kỵ lạnh lùng em biết]

[Tình yêu khiến người ta giảm IQ quả không sai]

[Chậc chậc chậc]

Tôi co rúm trên sofa, ch/ôn mặt vào lông Bông.

22

Một tháng sau khi công khai, tôi dọn đến nhà anh. Lý do anh đưa ra: "Em đến cho mèo ăn xa thế, thà ở luôn đây."

Tôi hỏi: "Thế trường em..."

"Ga tàu gần trường em chỉ ba trạm, anh tra rồi."

"..."

"Vả lại Bông nhớ em."

Tôi cúi nhìn Bông đang nằm dưới chân. Bông li /ếm chân, vẻ mặt "tao chưa nói thế". Nhưng tôi vẫn dọn đến.

Ngày chuyển nhà, anh xách vali vào, nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng, cằm đặt lên đỉnh đầu. Bông đi quanh hai vòng rồi nằm phủ phục dưới chân, gừ gừ thỏa mãn.

Ngoài cửa sổ, muôn vàn ánh đèn thành phố lấp lánh. Tôi tựa vào ng/ực anh, chợt nghĩ mùa đông này hẳn sẽ dài, và rất ấm áp.

——HẾT——

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Đồng nữ Chương 7
9 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhạn Quy

Chương 7
Trong lễ tấn phong Hoàng hậu, chính tay ta trao Phượng Ấn cho tri kỷ. Nàng mỉm cười với ta: "Không phải chứ đồng chí? Ngươi lại nhận cả cái chức vụ nhạt nhẽo này?" Ta cúi đầu cung kính: "Thánh thể trâu ngựa trời sinh, chỉ cần bạc đầy túi, làm gì chẳng được." Đây là ám hiệu chỉ hai kẻ xuyên việt như chúng ta mới hiểu. Suốt mười năm lăn lộn trong cung cấm, tay nhuốm máu tanh, cuối cùng cũng tay trong tay bước lên đỉnh cao quyền lực. Ta tưởng trò chơi nhàm chán này đã thông quan. Cho đến nửa canh giờ sau, Đông Xưởng vớt từ giếng khô lên một thi thể nữ bị lột da mặt khi còn sống. Trên cổ tay tử thi, hiện rõ ấn ký xuyên việt giống hệt tri kỷ của ta. Gân cốt ta lạnh buốt. Nếu kẻ chết dưới giếng là tri kỷ... Vậy người phụ nữ đứng trước mặt ta trong đại điện, cười cười đối đáp ám hiệu với khuôn mặt ấy... Là ai?
Cổ trang
Hệ Thống
Báo thù
2