## 23
Lục Dư An cuối cùng vẫn không thể lui hôn.
Bởi trước đó hắn quá nóng vội, khi định bức tổ mẫu, đã sớm gửi thiếp mời đến các nhà.
Lúc này nếu đường đột hối hôn, chính là đẩy Tạ Xu vào đường cùng, lại còn bị Ngự Sử đài tham tấu một bản, tiền đồ tan nát hết.
Cho nên hắn chỉ đành bóp mũi nuốt xuống 'trái đắng' do chính mình trồng.
## 24
Đêm trước đại hôn của Lục Dư An và Tạ Xu. Đích tỷ tìm đến ta.
Ả đàn bà mặt mày thảm thương. 「Tạ Kiệu, ngươi thắng rồi. Ta rơi vào cảnh ngộ hôm nay, ngươi ắt đắc ý lắm nhỉ!」
Ta chẳng thèm để ý đến ả, tự mình may đế giày.
Lục Hành Dã mấy ngày trước cầu khẩn ta rằng giày trong phủ không vừa chân, đi rất khó chịu, xin ta làm cho một đôi.
Ta không từ chối. Dẫu sao nam nhân này là phu quân tương lai của ta.
Ta còn trông mong chàng để lại trong bụng ta một mụn con, để ta ngồi vững vị trí chủ mẫu hầu phủ.
Thấy ta làm ngơ như không nghe, Tạ Xu đỏ bừng mặt, buông lời á/c nghiệt.
「Tạ Kiệu, đừng đắc ý! Kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba, ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Ta nói thật cho ngươi biết...」
Ả đàn bà mắt đầy hung dữ. 「Lục lang đã nói với ta rồi, mấy năm nay ngươi sở dĩ không sinh được con cái, đều vì Lục lang đã cho ngươi uống th/uốc tránh th/ai!」
Tay ta run lên, mũi kim đ/âm vào bụng ngón tay. Chẳng mấy chốc, m/áu đỏ tươi rỉ ra, sắc m/áu đỏ đến chói mắt.
Tạ Xu cũng để ý cảnh ấy, trong mắt ả đầy khoái trá.
「Ngươi dù vẫn là chủ mẫu hầu phủ thì sao? Ngươi ngoài mặt lộng lẫy, chấp chưởng trung quỹ, là chủ mẫu cao môn ai ai cũng ngưỡng m/ộ, nhưng lại chẳng có ái tình!」
Có lẽ nhiều lời dồn nén trong lòng đã lâu, ả đàn bà chẳng nói ra thì không chịu được.
「Tạ Kiệu nhà ngươi từ thuở trẻ đã bị Tạ Xu ta dẫm dưới chân, bao khổ học cầm kỳ thư họa, quân tử lục nghệ đều thành áo cưới của ta. Sau này con cái ngươi cũng như thế!」
Ngoài nhà vang lên tiếng động lạ. Ta men theo hướng ấy nhìn, thấy Lục Dư An mặt trắng bệch như tờ giấy, mày mắt tựa như sắp vỡ vụn trong giây lát.
Ánh mắt ta hạ xuống. Bàn tay nam nhân khớp xươ/ng rõ ràng đang nâng niu chiếc vòng ngọc bạch lành lặn. Đó là chiếc vòng hôm ấy ở Đại Tướng Quốc tự bị rơi vỡ...
## 25
Chàng chạm mắt ta trong thoáng chốc, rồi lấy tay che mặt bỏ chạy, hoảng hốt như kẻ không thấy được ánh sáng.
Tạ Xu đồng từ co rút, mặt mày đầy hoang mang. Ả chẳng màng gây sự nữa, đứng dậy đuổi theo.
「Lục lang, chàng nghe ta nói! Không phải như chàng nghĩ đâu!」
Ta qua khung cửa nhìn xa xa, thấy Tạ Xu vừa nắm lấy ống tay áo nam nhân đã bị hắn hất mạnh ra, chật vật phủ phục dưới đất, hệt như ta ngày trước bên ngoài Thanh Ngô viện.
Ta thu ánh mắt về, không nhìn nữa. Tạ Xu không còn cơ hội trở mình rồi.
Ả ta e rằng đến giờ vẫn chưa hay, Lục Dư An thân thể có tật, chẳng xứng đáng có con nối dõi nữa!
## 26
Ngày đại hôn của Tạ Xu và Lục Dư An. Chẳng có thập lý hồng trang, chẳng có phượng quan hà bí.
Chỉ có một cái kiệu nhỏ bị mấy tên đầy tớ khiêng từ cổng phụ vào.
Vị đích tỷ tinh ranh của ta, cuối cùng trở thành thứ nàng ta từng kh/inh thường nhất: làm thiếp.
Yến tiệc bày ở thiên sảnh. Vì quy cách từ rước chính thất đổi thành nạp thiếp thất, trong tiệc chỉ có nội thân và bạn tâm giao của hai bên nam nữ. Cảnh tượng tiêu điều vô cùng, chẳng còn vẻ phô trương rầm rộ ngày trước.
Nghe nói đích mẫu của ta cực kỳ phẫn nộ, còn làm lo/ạn lên trước mặt mọi người. Nhưng Lục Dư An cũng chẳng dung túng, lại lập tức tuyên bố yến tiệc kết thúc, sau đó cho mời hết thảy mọi người ra ngoài.
Phu vi thê cương, con gái đã gả đi như bát nước hắt ra ngoài. Đích mẫu dù bất cam oán phẫn, cũng hoàn toàn vô dụng.
Tiệc tan, Lục Dư An suốt cả đêm chẳng vào động phòng. Phải nói ta sao biết được ư. Bởi nam nhân ấy giờ này đang mặc hỉ phục đỏ thắm, canh ngoài Thu Thủy uyển mà tu rư/ợu ừng ực.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, chằm chằm nhìn vào trong, nhưng chẳng dám tới gần. Vì hôm nay không chỉ là đại hôn của Lục Dư An, mà còn là đêm động phòng hoa chúc của ta và Lục Hành Dã.
## 27
Nói ra, chính Lục Hành Dã là người đề xuất chuyện này.
Hôm ấy ở Tùng Hạc viện, khi Lục Dư An mặt không cảm xúc sai tiểu tư thay đèn lồng lụa trắng bằng đèn lồng sa đỏ, thì Lục Dư An và tổ mẫu vừa khéo đang thương nghị bên trong.
Nam nhân chỉ đèn lồng hỉ khánh ngoài cửa, cười nói với tổ mẫu: 「Tổ mẫu, hôm đó hoàn tục, nhị đệ nói muốn tặng con một phần hỉ khí. Con nghĩ nên hỉ thượng gia hỉ. Ngày nhị đệ nạp thiếp, chẳng bằng để A Kiệu tiện thể kiêm điêu lưỡng phòng, vì hầu phủ ta nối dõi tử tự!」
Hôm ấy, ta cũng có mặt. Ta tận mắt thấy Lục Dư An bẻ g/ãy bút son, tờ lễ đơn càng bị hắn vô thức vò nhàu nhĩ.
Hắn xoay người, đôi môi mím ch/ặt, mắt đầy thê lương, nhìn thẳng vào ta.
Ta chẳng đếm xỉa, mà khi tổ mẫu hỏi ta, ta cười đáp vâng. Đợi khi ta ngoảnh đầu lại. Ngoài cửa, đèn lồng sa đỏ khẽ đung đưa, phía dưới cây bút son g/ãy làm hai nằm lẻ loi trên gạch xanh. Trên gạch còn vương chấm đỏ tươi, chẳng giống mực bút, mà như m/áu người.
Mặt ta phẳng lặng, nhẹ nhấp trà thơm, mãi đến khi rời Tùng Hạc viện, cũng chưa từng nhìn lại nơi ấy một lần.
Thâm tình muộn màng rẻ hơn cỏ. Tạ Kiệu năm xưa từng bị mỗi cử chỉ của Lục Dư An làm xao động, cuối cùng đã ch*t rồi, ch*t vào ngày ấy tại Đại Tướng Quốc tự...
## 28
Nến hồng rỏ lệ, màn sa rung không ngừng.