Bọn cư/ớp sai người đưa một phong thư đến hầu phủ, bảo Tống Ngạn Thần một mình đến ngoài thành c/ứu bạch nguyệt quang của hắn.
Kẻ hầu đưa thư đến tay ta.
Kiếp trước, khi thư được đưa tới, ta xem xong liền đ/ốt đi, bạch nguyệt quang ch*t.
Tống Ngạn Thần biết chuyện h/ận ta thấu xươ/ng, cả đôi nhi nữ của ta đều trở thành đ/á lót đường cho con trai của bạch nguyệt quang.
Kiếp này, ta chọn tôn trọng vận mệnh của kẻ khác.
"Đem thư đến cho tiểu hầu gia đi."
Tống Ngạn Thần xem thư xong, quả nhiên làm theo lời trong thư, đơn thương đ/ộc mã xông vào sào huyệt bọn cư/ớp.
Khi kẻ hầu tìm thấy hắn, hắn được khiêng về, toàn thân đầy m/áu, chân đã nát rồi.
Cái chân thứ ba.
Tiểu hầu gia lúc trước ý khí phong phát nay trở thành kẻ què chân, không thể hành nhân đạo, thế nhưng vẫn không ngại lời đồn mà đón bạch nguyệt quang cùng mẫu tử nàng ta về hầu phủ.
Ta làm chủ, đưa bạch nguyệt quang của hắn lên làm quý thiếp, ngày đêm ở trước mặt hắn hầu hạ bưng phân bưng nước tiểu.
1
Từng chậu nước trong được đưa vào phòng Tống Ngạn Thần, rồi lại bưng ra từng chậu nước đỏ m/áu, ngoài cửa đông nghịt người vây quanh.
Đại phu từ trong bước ra, lau mồ hôi trên trán, giọng nói đầy lo lắng bất an.
"Phu nhân, mạng của tiểu hầu gia đã giữ được rồi, còn mệnh căn tử, tiểu nhân cũng không thể hư không tạo ra được; còn đôi chân, xin phu nhân mời cao nhân khác, thứ lỗi tiểu nhân y thuật nông cạn, thực sự vô năng vi lực."
Bà bà nghe vậy, ngẩn ra tại chỗ, ta vẫy tay với Tiểu Đào, sai người trả tiền khám cho đại phu.
"Làm phiền Trương đại phu rồi, Tiểu Đào, tiễn Trương đại phu ra ngoài."
Trương đại phu vừa đi khỏi, ngự y trong cung cũng đến ngay sau đó.
Ta nhìn công công bà bà ngoài phòng sốt ruột chờ đợi, đứa con trai duy nhất của họ bên trong tình hình chưa rõ.
Kiếp trước, kết cục của công công và bà bà cũng không tốt.
Bạch nguyệt quang ch*t rồi, Tống Ngạn Thần đem đứa con trai duy nhất của nàng ta về phủ, nhận làm dưỡng tử, cưng chiều như châu như bảo.
Hai năm sau, Tống Ngạn Thần thừa kế tước vị.
Để dành vị trí cho con trai bạch nguyệt quang, Tống Ngạn Thần sai người sống sít bẻ g/ãy đôi chân của con trai ta Tống Diệt, rồi xích như chó trong sân.
Công công vốn thân thể không tốt, mới sớm thoái vị để Tống Ngạn Thần thừa kế hầu tước, nghe tin dữ này, lập tức qu/a đ/ời.
Sau đó, để leo lên tuyến của thái tử, Tống Ngạn Thần không tiếc đem con gái Tống Duyệt như đồ chơi dâng cho thái tử.
Chưa đầy hai tháng, th* th/ể của con gái đã bị vứt ở bãi tha m/a, khi tìm thấy, toàn thân không một chỗ da lành.
Bà bà biết chuyện, dẫn người đến chất vấn Tống Ngạn Thần, bị con trai của bạch nguyệt quang xô ngã, đ/ập đầu vào đ/á nhọn.
Để giấu diếm cho con trai bạch nguyệt quang, cứ trì hoãn không mời đại phu, bà bà ra đi, ngay cả mắt cũng không nhắm được.
Kiếp này, không có sự ngăn cản của ta, Kế Vấn Hương không ch*t, kẻ què chân lại là Tống Ngạn Thần.
Bà bà thấy Kế Vấn Hương không hề hấn gì đứng một bên, bất chấp thể diện đương gia chủ mẫu, xông tới cho Kế Vấn Hương một cái t/át, h/ận không thể rút gân l/ột da nàng ta.
"Đều tại ngươi, khắc ch*t trượng phu mình, nay lại đến khắc con trai ta, một thứ nữ không lên được mặt bàn, lại dám vọng tưởng bước vào cửa hầu phủ ta."
"Ngạn Thần nếu có chuyện gì, ta sẽ bắt hai mẹ con các ngươi m/áu đền m/áu, con ơi là con ơi!"
Kế Vấn Hương bộ dạng yếu đuối mong manh đứng chịu đò/n, dạ dạ vâng vâng không dám thốt nửa lời.
Ôm mặt, đỏ hoe khóe mắt, thêm mấy phần sở sở đáng thương.
So với lo lắng, nàng ta nhiều hơn là sợ hãi.
Sức lực của nàng ta, chẳng qua là cậy vào sự yêu thích của tiểu hầu gia hầu phủ.
Thời niên thiếu, khiến cho Tống Ngạn Thần si mê một mình nàng ta, đòi sao cho trăng, ở kinh thành không biết đã gây ra bao nhiêu trò cười.
Dẫu là đã gả chồng, chỉ cần nàng ta một phong thư, bất kể khi nào việc gì, Tống Ngạn Thần đều sẽ lập tức tới ngay.
Khi ta sinh Tống Diệt, Kế Vấn Hương bị cảm phong hàn.
Khi ta sinh Tống Duyệt, Kế Vấn Hương không cẩn thận "ngã g/ãy chân".
Mỗi lần ta gặp chuyện lớn gì, luôn có thể thấy Tống Ngạn Thần bên cạnh Kế Vấn Hương. Một gã tra nam, một ả tiện nữ, thật là tuyệt phối.
Nhưng nghìn lần không nên, vạn lần không nên, Tống Ngạn Thần không nên lấy con cái của ta đi lót đường cho con trai bạch nguyệt quang Lưu Chính Bình của hắn, khiến con cái ta sống không ra người, không ra m/a.
Kẻ th/ù kiếp trước ngay trước mắt, ta nén lòng c/ăm th/ù ngút trời trong tâm, an ủi bà bà.
"Mẫu thân, việc cấp bách trước mắt là thương thế của Ngạn Thần, còn Lưu phu nhân, đợi Ngạn Thần tỉnh lại rồi để hắn xử trí sau."
Chẳng bao lâu, ngự y cũng ra, xách hòm th/uốc, lắc đầu với công công bà bà, không nói gì liền đi.
Chân ngắn của Tống Ngạn Thần không giữ được, chân dài cũng không đứng lên nổi.
Bà bà lập tức ngất đi, Kế Vấn Hương sợ bị hỏi tội, hai mắt tối sầm, cũng theo đó mà ngất.
Công công liếc nhìn Tống Ngạn Thần trên giường, nói một câu "tự tác nghiệt", rồi bỏ đi.
Ta lạnh mắt nhìn Tống Ngạn Thần, h/ận không thể đem hắn thiên đ/ao vạn quả.
Nhưng cái ch*t đối với hắn, quá nhẹ nhàng rồi, kiếp này, ta cũng muốn các ngươi, đôi cẩu nam nữ này, nếm thử nỗi khổ mà chúng ta đã chịu ở kiếp trước.
2
Việc đầu tiên Tống Ngạn Thần làm khi tỉnh lại, là x/á/c nhận bạch nguyệt quang của hắn có an toàn không.
"Mẫu thân, Vấn Hương đâu? Sau khi con ngất đi, bọn cư/ớp đó không làm gì Vấn Hương chứ?"
"Nàng ấy một nữ nhi yếu ớt, trong sào huyệt bọn cư/ớp thì sống làm sao, có được c/ứu ra không, mẫu thân."
Bà bà cùng ta canh giữ Tống Ngạn Thần ba ngày, hắn tỉnh lại không hỏi thương thế mình, không hỏi người nhà có lo lắng không, điều đầu tiên quan tâm chính là bạch nguyệt quang của hắn.
Trong lòng hắn, ai cũng không sánh bằng bạch nguyệt quang.
Bà bà nghe xong, đột nhiên phun ra một ngụm m/áu tươi, nỗi lo lắng suốt ba ngày canh giữ cũng không bi thương bằng vẻ mặt bây giờ.
Ta vội vàng đỡ lấy bà bà, vuốt lưng giúp bà thuận khí.
"Mẫu thân chớ vội, việc này để ta xử lý được không?"
Ta là đích nữ của Lễ bộ thị lang, từ tám tuổi đã theo mẫu thân học cách quản gia lý sự, khi chưa xuất các đã là quý nữ nổi danh kinh thành, người cầu thân dẫm nát ngưỡng cửa.
Về mặt hành sự đối nhân, bà bà luôn yên tâm nơi ta.
Bà bà vịn tay ta đứng lên, trong khoảnh khắc ấy, dường như già đi mười tuổi.