Nhưng hiện tại người quá nhiều.

Ta không thể đi.

Tô Thì Diễn đột nhiên nắm lấy cổ tay ta.

“Nàng đi đi.”

Ta ngước đầu.

Ánh mắt hắn trầm xuống thật sâu: “Danh sách cho nàng, ra khỏi thành giao cho Trấn Bắc Vương.”

Ta hất tay hắn ra: “Ta không đi.”

“Thẩm Tri Vi.”

“Ta đã nói không đi.”

【Ta đi rồi, Thẩm gia làm sao đây?】

【Sách gốc Thẩm gia ch*t, là vì không ai coi họ là người.】

【Giờ ta còn đây, đừng mong ai còn coi họ thành quân cờ.】

Tô Thì Diễn nhìn ta, đột nhiên không nói nữa.

Cửa từ đường bị đẩy ra.

Lâm quý phi vịn tay cung nữ bước vào, trâm vàng lay động dưới ánh lửa.

Sau lưng ả là Lâm Vãn Ninh.

Mặt Lâm Vãn Ninh còn hằn dấu tay, trong mắt toàn oán h/ận.

“Tô thế tử.”

Lâm quý phi cười ôn nhu: “Bệ hạ sai chàng giám trảm, sao chàng lại như đang ôn chuyện cũ vậy?”

Tô Thì Diễn xoay người, chắn trước mặt ta.

“Thẩm vấn phạm nhân.”

“Thẩm được những gì?”

“Thẩm gia nhận tội, giờ Tuất hành hình.”

Ánh mắt Lâm quý phi rơi vào cổ tay áo hắn: “Danh sách kia đâu?”

Phụ thân ta sắc mặt không đổi.

Tô Thì Diễn thản nhiên: “Không tìm thấy.”

Nụ cười Lâm quý phi nhạt dần.

“Tô Thì Diễn, chàng nên nghĩ cho rõ. Bệ hạ có thể để chàng chưởng Trấn Bắc quân, cũng có thể khiến chàng trắng tay.”

Tô Thì Diễn nhìn ả: “Nương nương có thể thay bệ hạ quyết định sao?”

Sắc mặt Lâm quý phi lập tức khó coi.

Lời này thật ngoan đ/ộc.

Hậu cung không được can chính.

Ả dù được sủng ái, cũng không thể trước mặt mọi người nói mình có thể làm chủ hoàng đế.

Lâm Vãn Ninh thấy không khí căng thẳng, liền mở miệng: “Nương nương, trên người Thẩm Tri Vi nhất định có giấu đồ! Nãy giờ ả ta rất kỳ lạ, ả ta như biết trước Thẩm gia sẽ gặp chuyện.”

Ta nhìn về phía ả.

Lâm Vãn Ninh nghiến răng: “Ả ta còn vu oan muội hạ đ/ộc, nói muội tr/ộm chìa khóa. Nhưng chính ả ta mới đáng ngờ nhất! Cả nhà Thẩm gia ai cũng hoảng lo/ạn, chỉ có ả ta không sợ.”

Ánh mắt Lâm quý phi nhìn ta biến đổi.

“Thẩm tam cô nương, ngươi không sợ ch*t?”

Ta mỉm cười: “Sợ.”

Ả hỏi: “Vậy sao không khóc?”

Ta đáp: “Khóc có thể khiến nương nương tha cho Thẩm gia không?”

Lâm quý phi cười nhẹ: “Không thể.”

“Vậy ta khóc cho ai xem?”

Nụ cười trên mặt Lâm quý phi cuối cùng tắt hẳn.

Ả giơ tay.

Ám vệ sau lưng lập tức xông lên.

“Khám.”

Tô Thì Diễn ấn lấy cán đ/ao.

Ám vệ dừng lại.

Lâm quý phi lạnh lùng: “Tô thế tử muốn kháng chỉ?”

Tô Thì Diễn nói: “Thánh chỉ bệ hạ là giờ Tuất vấn trảm, không phải để nương nương tự tiện thẩm vấn.”

Lâm quý phi nhìn hắn chằm chằm: “Bản cung nghi ngờ Thẩm gia cất giấu chứng cớ mưu phản.”

Tô Thì Diễn: “Chứng cớ đâu?”

Lâm quý phi nhìn Lâm Vãn Ninh.

Lâm Vãn Ninh lập tức lấy ra khối ngọc bội giả.

“Nương nương, chính là cái này! Thẩm phu nhân luôn giấu nó, không chịu giao ra. Thẩm gia nhất định có vấn đề.”

Mẫu thân ta chầm chậm ngước mắt: “Một khối ngọc bội, đã có thể định Thẩm gia mưu phản?”

Lâm Vãn Ninh vội nói: “Đây không phải ngọc bội thông thường, đây là vật cũ của Trấn Bắc Vương phi!”

Sắc mặt Tô Thì Diễn lạnh đi.

Lâm Vãn Ninh lại tưởng mình chộp được cơ hội.

“Thế tử, chàng còn chưa biết sao? Năm xưa trong bãi săn, người c/ứu chàng thực ra là muội. Thẩm Tri Vi tr/ộm ngọc bội của muội, lại còn muốn mạo nhận công lao!”

Ta: “?”

【Hay thật.】

【Ta còn chưa ch*t, ả đã bắt đầu giành kịch tình rồi?】

Tô Thì Diễn nhìn về phía ta.

Ta mặt đầy chán chường.

【Năm ấy ngươi bị sói cắn nát đùi rướm m/áu, sốt cao, là ta cõng ngươi vào sơn động, x/é váy băng bó cho ngươi, còn bị ngươi cắn một miếng.】

【Ngươi vừa tỉnh đã đi, hại ta trong động rét cóng cả đêm.】

【Ta còn chưa đòi ngươi chi phí chữa thương, ả ta đã diễn lên trước rồi.】

Ngón tay Tô Thì Diễn co lại một chút.

Hắn đột nhiên hỏi Lâm Vãn Ninh: “Ngươi đã c/ứu ta?”

Mắt Lâm Vãn Ninh sáng lên: “Phải! Thế tử, chàng cuối cùng đã nhớ ra?”

Tô Thì Diễn: “C/ứu ở đâu?”

Lâm Vãn Ninh khựng thoáng chốc, rồi nói: “Sau núi bãi săn.”

“Khi nào?”

“Tám năm trước, cuộc săn mùa thu.”

“Ta bị thương ở đâu?”

Lâm Vãn Ninh vội liếc nhìn ta.

Ta cười.

Ả ta căn bản không biết.

Sách gốc, ả ta biết được từ nhật ký Thẩm Tri Vi để lại sau khi ch*t.

Nhưng ta đã đ/ốt nhật ký rồi.

Lâm Vãn Ninh cứng miệng: “Lúc ấy chàng bị thương quá nặng, muội quá sợ hãi, không nhớ rõ.”

Tô Thì Diễn nhìn ả, rành rọt từng chữ: “Ta chưa từng nói với ai, tám năm trước ta từng bị thương ở bãi săn.”

Mặt Lâm Vãn Ninh trắng bệch.

Ánh mắt Lâm quý phi cũng trầm xuống.

Tô Thì Diễn đưa tay, từ tay áo ta rút ra một mảnh vải cũ.

Ta gi/ật mình.

Đó là miếng vải sáng nay ta tiện tay nhét vào.

Mép vải đã cũ, trên đó còn vết m/áu nhàn nhạt.

Tô Thì Diễn nắm mảnh vải, nhìn ta: “Giải thích cái này đi.”

Ta: “Lau bàn.”

【Giải thích gì chứ?】

【Đây là miếng vải ta buộc tay khi ngươi cắn ta năm ấy.】

【Ngươi thuộc họ chó, cắn xong còn không chịu nhả ra.】

Yết hầu Tô Thì Diễn khẽ động.

Hắn nhét mảnh vải vào trong ngựk.

“Thẩm Tri Vi.”

“Làm gì?”

“Lần này đổi để ta c/ứu nàng.”

Ta ngây ra.

Lâm Vãn Ninh thét lên: “Thế tử! Chàng không thể bị ả ta lừa!”

Tô Thì Diễn không quay đầu lại: “Người đâu.”

Bên ngoài xông vào một đội hắc giáp vệ.

Không phải cấm quân.

Là người của Trấn Bắc Vương phủ.

Tuyên chỉ thái giám sắc mặt đại biến: “Tô thế tử, ngươi muốn tạo phản sao?”

Tô Thì Diễn rút đ/ao.

Lưỡi đ/ao kề cổ tuyên chỉ thái giám.

“Hai chữ tạo phản, chờ bệ hạ đích thân hỏi ta.”

Lâm quý phi gi/ận dữ: “Tô Thì Diễn!”

Tô Thì Diễn nhìn ả: “Nương nương tự ý mang nội đình ám vệ xông vào tướng phủ, lục soát danh sách cựu thần tiên đế. Người thử đoán xem, triều thần sẽ dâng sớ tham ta trước, hay tham nương nương trước?”

Sắc mặt Lâm quý phi cuối cùng biến đổi.

Ả không ngờ Tô Thì Diễn dám vạch trần mọi chuyện.

Càng không ngờ Thẩm gia thực sự vẫn nắm giữ danh sách.

Phụ thân ta đột nhiên tiến lên một bước.

“Thế tử.”

Tô Thì Diễn nhìn người.

Phụ thân ta quỳ xuống.

Không phải quỳ Tô Thì Diễn.

Là quỳ trước bài vị tổ tiên trong từ đường.

“Thẩm gia ba đời, chịu tiên đế thác cô, giữ danh sách cựu thần Nam Cảnh suốt mười năm. Nay gian nhân cấu hãm, Thẩm gia nếu ch*t, Nam Cảnh ắt lo/ạn.”

Người ngẩng đầu, giọng nói trầm ổn như nén lại một trận đại tuyết.

“Thần Thẩm Hạc Niên, thỉnh thế tử cầm tiên đế di chiếu, thanh quân trắc.”

Tất cả mọi người trong từ đường đều nhìn về phía Tô Thì Diễn.

Ta cũng nhìn hắn.

【Tới rồi.】

【Câu này trong sách gốc, là câu cuối cùng trên huyết thư của phụ thân ta trước lúc lâm chung.】

【Lần này, người nói ra khi còn sống.】

Tô Thì Diễn không lập tức tiếp nhận.

Hắn nhìn về phía ta.

Ta nhỏ giọng nói: “Nhìn ta làm gì?”

Hắn đáp: “Nàng thấy thế nào?”

Trong lòng ta rất bực.

【Đương nhiên là tiếp rồi.】

【Ngươi chờ ngày này đã mười năm, Thẩm gia chờ ngày này cũng đã mười năm.】

【Các ngươi đều chờ một danh chính ngôn thuận.】

【Giờ danh chính ngôn thuận tới rồi, còn giả bộ vững làm gì?】

Khóe môi Tô Thì Diễn cực nhẹ nhếch lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
9 Omega xung hỷ Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chúng ta bên phải, sinh lộ bên trái

Chương 12
Khi đầu tôi và con trai bị ấn chặt vào trong vại nước, kẻ bắt cóc bắt Tiêu Uyển Thanh phải đưa ra lựa chọn. Bên trái là Cố Tinh Từ, thanh mai trúc mã của cô ấy đang bị buộc bom, còn bên phải là hai cha con tôi đang dần chết ngạt. Tiêu Uyển Thanh không hề do dự dù chỉ một giây, cô ấy bước về phía Cố Tinh Từ. Con trai tôi vùng vẫy ngẩng đầu lên khỏi mặt nước. "Mẹ ơi, trong nước tối quá, Tiểu Vũ sợ lắm..." Tiêu Uyển Thanh dừng bước, quay đầu lại. "Tiểu Vũ ngoan, mẹ đang đóng phim cùng chú xấu xa thôi mà. Con nhắm mắt lại nín thở dưới nước đi, đợi chú đạo diễn hô cắt, mẹ sẽ mua cho con siêu nhân biến hình phiên bản giới hạn." Đứa con trai ngây thơ tin là thật, chủ động cắm cái đầu nhỏ của mình trở lại trong làn nước lạnh lẽo. Kẻ bắt cóc cười ha hả, nhìn tôi đầy giễu cợt. "Ông Lục à, xem ra vợ ông xót xa cho người đàn ông khác hơn nhỉ." Tôi nhìn Tiêu Uyển Thanh cẩn thận tỉ mỉ gỡ dây trói cho Cố Tinh Từ, rồi không hề quay đầu lại mà che chở cho hắn rời đi. Cô ấy trao đường sống cho một người đàn ông khác, lại để lại một lời nói dối lừa gạt cho đứa con ruột thịt đang cận kề cái chết.
Hiện đại
Giới giải trí
0