"Nói gì vậy, đương nhiên là không ngại rồi, nhỉ, Kiệu Nam?" Cố Dực huých khuỷu tay vào Nguyễn Kiệu Nam bên cạnh.
Nguyễn Kiệu Nam lười để ý đến cậu ta, nhìn tôi, dịu dàng nói: "Tôi không có ý kiến, vậy thêm cách liên lạc đi, tiện liên lạc hơn."
Cố Dực tuy cảm thấy hôm nay bạn tốt của mình có vẻ đặc biệt khó chịu với mình, nhưng nhất thời không nghĩ ra nguyên nhân, bị Nguyễn Kiệu Nam nhắc nhở mới sực nhớ chưa có cách liên lạc, cũng xán lại nhìn tôi.
Tôi gật đầu, lấy điện thoại ra thêm cách liên lạc cho hai người.
"Mai gặp lại." Tôi vẫy tay với họ.
"Mai gặp lại." Nguyễn Kiệu Nam nhìn tôi rất dịu dàng.
"Chị Vãn Hề, mai gặp lại!" Cố Dực phấn khích đáp lời.
Tôi quay người đi về phía đối diện.
Không nhìn thấy phía sau, Cố Dực định choàng tay lên vai Nguyễn Kiệu Nam thì bị Nguyễn Kiệu Nam lạnh mặt tránh ra.
Cố Dực vẫn luôn cảm thấy bạn tốt của mình hôm nay khác thường, không nhịn được hỏi: "Sao thế này, hôm nay nóng tính dữ vậy, có ý kiến gì với tôi à?"
Nguyễn Kiệu Nam liếc xéo cậu ta: "Cố Dực, rốt cuộc sao ngày nào cậu cũng nói chuyện được với nhiều con gái thế, họ không nói với cậu là mắt cậu kém à?"
"Mắt tôi kém á?" Cố Dực ngạc nhiên chỉ vào mình, "Làm sao có thể, mắt tôi hai bên đều 5.0!"
Nguyễn Kiệu Nam hết nói nổi, thở dài sải bước đi nhanh về phía trước.
"Ơ, sao cậu không nói rõ ràng! Nguyễn Kiệu Nam?"
8.
Tôi không ngờ lại thấy Quý Dương ở cổng tiểu khu.
Tôi đang cúi đầu cười, hồi tưởng lại trải nghiệm ly kỳ và đầy duyên phận hôm nay với Nguyễn Kiệu Nam, thì nghe có người gọi mình.
"Hi Hi."
Bước chân tôi khựng lại, không cần ngẩng đầu tôi cũng nhận ra giọng của Quý Dương.
Tôi thu lại nụ cười, nhìn về phía cậu ấy. Cậu đang đứng dưới mái đình nhỏ cạnh phòng bảo vệ, nhìn chằm chằm tôi.
"Sao giờ mới về, ở nhà tớ không thấy cậu về nên xuống đây đợi." Quý Dương bước tới, quan tâm hỏi.
Tôi cười ngượng: "Có lẽ hôm nay đến câu lạc bộ quyền anh hơi lâu."
Quý Dương nghe tôi giải thích, đáy mắt thoáng vẻ tổn thương: "Vậy sao? Hi Hi, chúng ta đã lớp 12 rồi, nên tập trung vào việc học. Hay sau này cuối tuần chỉ đi một hai lần thôi, ngày mai chúng ta vẫn cùng về nhà nhé?"
Tôi thoáng sững người, tay siết ch/ặt quai cặp, im lặng sánh vai cùng cậu bước về phía trước. Mãi đến khi tới dưới chân tòa nhà, tôi mới lên tiếng: "Thôi bỏ đi, hai lớp chúng ta thường xuyên tan học khác giờ, lần nào cũng đợi nhau rất mất thời gian. Cậu cũng phải ôn thi cho tốt, không thể lơ là, tớ không thể làm phiền cậu."
Quý Dương rõ ràng không ngờ tôi lại nói vậy, vội đưa tay ra: "Sao thế được, không hề phiền phức gì cả, Hi Hi cậu đang nói gì vậy, chẳng phải chúng ta luôn như thế sao?"
Tôi lùi lại tránh bàn tay đang định nắm lấy tay tôi của Quý Dương, ngẩng đầu cười nói với cậu: "Quý Dương, xin lỗi nhé."
Ý từ chối của tôi quá rõ ràng. Quý Dương hơi ngẩn người tại chỗ, cậu không hiểu sao tôi lại như vậy. Vừa nãy ở cổng tiểu khu cậu đã thấy tôi cùng hai nam sinh lạ mặt cười nói về nhà. Rõ ràng mình mới là bạn thân cùng lớn lên với Hi Hi, vậy mà Hi Hi đột nhiên lừa mình, lại đi cùng người khác. Quý Dương chỉ cảm thấy có chút khó chịu.
Cuối cùng hai người im lặng lên lầu, về nhà. Ngay cả câu tạm biệt quen thuộc trước cửa nhà cũng quên không nói.
9.
Tôi vốn tưởng Quý Dương sẽ không để tâm đến những lời tôi nói.
Nhưng sáng hôm sau, khi đẩy cửa nhà bước ra, tôi lại thấy Quý Dương đã đứng trước cửa thang máy không biết từ bao giờ.
Quý Dương cúi đầu, nghe tiếng tôi mở cửa liền ngẩng lên nhìn, nở nụ cười bước tới, dịu dàng gọi tên tôi: "Hi Hi."
Tôi không ngờ cậu ấy lại đợi mình, cứ tưởng cậu sẽ như hôm qua, đến trường sớm tìm Thẩm Thính Vãn. Tôi ngẩn ra hai giây rồi ngập ngừng lên tiếng: "Sao cậu… chưa đến trường?"
Quý Dương nhìn phản ứng của tôi, dù có chút tổn thương nhưng vẫn cười nói: "Chẳng phải ngày nào chúng ta cũng cùng đi học sao?"
Lần đầu tiên tôi cảm thấy ở bên Quý Dương có chút ngượng ngùng, mím môi không nói gì. Mãi cho đến khi ra đến cổng tiểu khu, nhìn thấy Nguyễn Kiệu Nam và Cố Dực vừa hay cũng đi tới, tôi mới đành phải lên tiếng: "Xin lỗi, Quý Dương, tớ có hẹn với bạn cùng đi học, cậu không để ý chứ?"
Quý Dương nhìn hai người trước mặt. Mấy hôm nay thái độ của Hi Hi với mình có chút khác thường, dù có để ý cũng không dám biểu lộ ra, cậu cười chủ động hỏi: "Hi Hi, hai người này là?"
Tôi ngượng ngùng áy náy nhìn Nguyễn Kiệu Nam và Cố Dực, vội giới thiệu: "Đây là… bạn của tớ, Quý Dương."
"Còn hai người này là Nguyễn Kiệu Nam và Cố Dực."
"Chào cậu."
"Chào cậu."
Nguyễn Kiệu Nam và Cố Dực chủ động chào hỏi Quý Dương.
"Chào các cậu." Quý Dương mỉm cười gật đầu đáp lại, sau đó quay sang nhìn tôi, giọng có chút trách móc: "Hi Hi, quen bạn từ bao giờ thế, sao tớ không biết."
Tôi ngượng ngùng sờ mũi.
"Hôm qua đi học tình cờ quen thôi." Nguyễn Kiệu Nam ở bên cạnh chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, nghiêng đầu nhìn tôi dịu dàng nói: "Đi thôi, vừa đi vừa nói chuyện, không đi là lại phải chạy đến trường như hôm qua đấy."
Tôi vội gật đầu: "Ừ, đến trường trước đã."
Cố Dực luôn cảm thấy không khí và sắc mặt ba người trước mặt là lạ. Vốn là kiểu người tự nhiên quen, cậu ta không nhịn được chủ động bắt chuyện với Quý Dương. Quý Dương cũng vừa hay muốn biết rốt cuộc tôi quen họ thế nào, nên suốt chặng đường mấy người coi như cũng hòa thuận.
Khó khăn lắm mới đến được trường, tôi cuối cùng cũng thở phào, vừa định mở miệng chào tạm biệt mọi người thì nghe thấy có người gọi tên Quý Dương phía sau.
"Quý Dương?"
Cả bốn cùng quay đầu lại, là Thẩm Thính Vãn.
Quý Dương thấy người tới, hơi ngạc nhiên, theo phản xạ bước lên hai bước đến bên cạnh cô ấy: "Sao hôm nay giờ này cậu mới đến?"
"Không phải cậu nói hôm nay không giảng bài sao? Thế nên mình không vội ra khỏi nhà." Thẩm Thính Vãn cười dịu dàng, làn da trắng nõn, hai má ửng hồng nhàn nhạt, rất dễ mến.
Quý Dương có chút ngượng ngùng mở miệng: "Xin lỗi, tớ…"