Thế Gả (Ngân Anh)

Chương 5

13/05/2026 09:26

Cô cô sáng sớm thức dậy, ngồi dưới bóng liễu câu cá, xem sách tuồng.

Thôn bên có hát tuồng, Liên nhi lanh lẹn tin tức hơn ai hết, tự mình chèo thuyền, đưa cô ấy đi xem.

Người ta tưởng đây là một đôi mẹ con, thi nhau khen ngợi cô ấy hiếu thuận, hai người cũng chẳng nói toạc ra.

Thân thể cô cô ngày một khá lên.

Thôi Triết đôi khi ra ngoài hội bạn, tiện đường ghé thăm cô ấy, lúc về, còn mang theo thư của tiểu cô cô.

Cô ấy nhớ thương ta, nhớ ra vài cách quản gia, bèn viết xuống bảo cho ta.

Chữ nghĩa cha ta dạy ta biết, lúc này phát huy tác dụng.

Qua một mùa thu, ta g/ầy đi nhiều.

Vừa bận tâm, vừa nhọc sức, làm sao không g/ầy cho được.

Khắp phủ thân thích, kẻ hầu, chẳng một ai dễ ở cùng, vô lý còn làm ầm, có lý lại càng chẳng tha người.

Lão thái quân lại còn lắm thứ khó chịu. Ăn mặc tiêu dùng, kiêu căng xa xỉ, ba ngày hai bữa ốm, đòi mời thái y.

Ta như cơn gió xoay chuyển khắp nơi, đến nghe người ta oán thán cũng chẳng có lúc rảnh.

Lão thái quân không hề hỏi thăm tiểu cô cô nữa.

Hình như bà tưởng tiểu cô cô đã không còn.

07

Ta vừa quản việc nhà được đâu ra đấy.

Lại hay tin, Thôi Triết chuẩn bị lên đường.

Chàng muốn sớm đến kinh thành, giao tiếp ứng th/ù với người ta.

Chàng nói: “Nương tử, thi thố công danh, đâu chỉ dựa vào đọc sách.”

Ta nghe nghe hiểu hiểu, chỉ thấy thật lợi hại.

Vợ nhờ chồng sang, tiền đồ phong hủ mệnh phu nhân của ta, đều trông vào chàng tiến thủ cả.

Bởi vậy, hân hoan sửa soạn hành trang cho chàng, không thể dùng nước mắt ta mà níu chân chàng.

Thôi Triết lại hơi không vui, cứ nhìn ta ngẩn ngơ, nhưng cũng chẳng nói gì.

Đêm trước khi đi, chàng đến tìm ta.

Trên giường, chàng cúi mình xuống phía ta, vì cao lớn hơn ta, chắn kín mít cả đỉnh màn thêu.

Ta rất không nỡ xa chàng.

Miệng lại chẳng thốt nổi một lời.

Chàng là bậc nam tử, ra ngoài cầu công danh, là con đường chàng phải đi.

Ta không hiểu thi thư, không thông thế sự, đến của hồi môn mang theo cũng là Tống Lăng đại tiểu thư nhường cho ta, còn nói được gì đây?

Giá như ta có muôn vạn gia tài, hoặc là công chúa, quận chúa, ta ắt sẽ nói: “Hừ, cái thứ công danh ấy, có gì gh/ê g/ớm? Tiểu tử ngươi, cứ ngoan ngoãn ở nhà làm phu quân cho ta. Đi m/ua son phấn, m/ua điểm tâm đi!”

Nhưng ta có phải đâu.

Ta chỉ có thể ôm ch/ặt lấy chàng, thử đón nhận chàng.

Thôi Triết khựng lại.

Chàng càng ôm ta ch/ặt hơn, giọng khàn đặc: “Nương tử…”

Ta chỉ muốn khóc.

Những ngày này, cai quản việc nhà, gặp việc không hiểu, lúc nản lòng, đều là chàng khích lệ ta.

Chàng nói sự tình là do người ta, mọi việc cứ tận tâm mà làm, dù có sơ suất, cũng chẳng sao, sợ nhất là trói tay trói chân, tự mình làm mình sợ trước.

Chàng một đi, sau này muôn việc chỉ còn biết dựa vào chính ta.

Sáng rõ, ta tiễn chàng đến cửa, tay cấu vào tường, một giọt nước mắt cũng không rơi.

Thôi Triết đi rồi, dọc đường có thư từ gửi về nhà.

Luôn là hỏi lão thái quân an, rồi kể chút chuyện tai nghe mắt thấy dọc đường.

Chẳng bao giờ nhắc đến ta.

Lão thái thái qua một thời gian, lại chọn ra trong nhà một ả cháu gái cưng, kẻ này không dễ ở cùng như tiểu cô cô, luôn cười cười không cười, khiến người ta sởn gai ốc, nói năng cũng m/ập mờ che đậy.

Mọi lá thư, đều giao cho ả đọc.

Ta bỗng nghĩ ra, ả và lão thái quân cùng một giuộc, rất có thể cố ý không đọc cho ta nghe.

Thôi Triết đối với ta tốt như thế, sao lại không nhớ thương ta.

Liên muội muội, Phù muội muội nghe ta nói, cũng bảo có lý.

Các nàng nói ngon nói ngọt, lôi vị đại tiểu thư kia đi thả diều.

Ta lẻn vào phòng, tr/ộm thư ra.

Quả nhiên mỗi phong thư cuối cùng, đều viết rõ ràng “Nguyện nương tử bình an hỉ lạc”.

Hì hì.

Chàng cũng phải bình an hỉ lạc, sớm ngày trở về đấy nhé.

08

Thôi Triết đi được nửa năm, thế đạo đổi thay lớn.

Thánh thượng băng hà, tân hoàng đăng cơ, vì là con út, các huynh đệ khác không phục, nhao nhao làm phản.

Trong núi rừng, bọn cường đạo chặn đường, cũng mỗi toán chiếm một đầu núi, dựng trại, thường xuyên ra quấy nhiễu bách tính.

Các cửa hàng, thôn trang của Thôi gia đều bị chiếm đoạt. Lão thái quân nghe tin, đ/au lòng thổ huyết, mệnh nguy trong sớm tối.

Chúng ta vội vã mời đại phu.

Đại phu lại đã sớm bị người ta bắt đi mất.

Thôi Triết bặt vô âm tín.

Các thúc thúc thẩm thẩm cầm một phong thư giả, xưng rằng chàng đã ch*t dọc đường, đòi chia gia sản.

Ta biết chàng chưa ch*t, phu thê đồng tâm, lòng ta vẫn vững vàng, nhảy nhót vui sống.

Nhưng một mình ta ngăn không nổi vài mươi con người.

Liên nhi và Phù nhi cầm d/ao giữ cửa nẻo, may mà giữ được đồ đạc trong viện chúng ta, cùng những thứ của hồi môn của ta.

Mọi người liền tr/ộm liền cư/ớp, tứ tán chạy trốn.

Liên nhi và Phù nhi đều có huynh đệ.

Cha mẹ các nàng đều nói: “Gả gà theo gà, gả chó theo chó, chẳng quản được con nữa.” “Chỉ còn biết theo đại nương tử thủ tiết thôi!”

Phủ Thôi rộng lớn, chớp mắt hoang tàn.

Lão thái quân một hơi không lên, qu/a đ/ời.

Ta cùng hai muội muội ki/ếm xiêm y khâm liệm cho bà.

Khắp phòng chẳng tìm nổi một bộ xiêm y chỉnh tề.

Trong rương vứt toàn những đồ rá/ch nát.

Cũng chẳng biết là lúc sinh thời bà b/án đi tiêu pha, hay bị người ta tr/ộm mất.

May thay Tiểu Quyên trí nhớ tốt, từ trong viện chúng ta lần ra bộ xiêm y ngày trước lão thái quân ban thưởng.

Mặc cho bà, vừa vặn.

Qu/an t/ài là sẵn có.

Tiểu cô cô cùng hai vị lão bộc chèo thuyền quay về, giúp nhập quan, tạm quàn linh cữu ở hậu viện.

Đốt tiền giấy, tiểu cô cô than: “Trước đây còn tưởng ta sẽ đi trước. Thấy chăng thế sự thường ngoài ý liệu của người ta.”

Cô ấy khuyên ta cùng cô ấy ra khỏi thành.

Ta không dám đi, sợ Thôi Triết về nhà, chẳng thấy người thân.

Nhưng chốn này cửa nẻo cao lớn, tản binh du dũng qua đường đều sẽ ghé vào nghỉ chân, lục lọi một phen.

Ta cùng hai muội muội, còn có Tiểu Quyên, đều là nữ tử trẻ tuổi.

Ta không đi, các nàng cũng khóc lóc không chịu đi.

Ta lớn tuổi nhất, đáng phải chiếu cố họ, đành phải thu dọn đồ đạc nhẹ nhàng, chèo thuyền đi.

Ngày tháng càng thêm gian nan.

Quân phản nghịch, lưu khấu thay phiên nhau vơ vét, lương thực cầm tiền cũng chẳng chỗ m/ua.

Bách tính nghèo đến phát rồ cũng đói đến phát rồ.

Đám vàng bạc tế nhuyễn của chúng ta, căn bản không dám đem ra b/án, chỉ sợ rước họa sát thân.

Liên nhi khắp nơi tìm ki/ếm ao sen hoang, từ dưới bùn lầy đào củ sen, ở ven ao c/ắt rau cần dại.

Thật khó cho nàng, nhận biết được bấy nhiêu rau dại.

Đồ thêu của Phù nhi, đem ra chợ đen, đôi khi cũng b/án được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
3 Nắng To Chương 16
6 Vì em mà đến Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn Người Ghét Cũng Sẽ Bị Ép Yêu?

Chương 7
Tôi là một thiếu gia vừa kiêu căng vừa độc địa. Cùng lúc yêu đương qua mạng với hai anh Alpha siêu cấp. Sau khi bị họ phát hiện bắt cá hai tay, tôi chẳng chút do dự sai đàn em đi gặp mặt hộ. Đang lúc đắc ý vì đã giải quyết xong hai tên phiền phức, thì đột nhiên tôi thức tỉnh cốt truyện. Hóa ra tôi là một tên pháo hôi độc ác trong tiểu thuyết sủng đoàn. Đứa đàn em vẫn luôn bị tôi bắt nạt mới là thụ chính. Còn hai đối tượng yêu đương qua mạng của tôi, một là hoàng tử đế quốc, một là con trai độc nhất của người giàu nhất nước, sau khi gặp đứa đàn em đi gặp mặt hộ tôi, tất cả đều say mê cậu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ba người bọn họ hạnh phúc bên nhau, nhưng vẫn không quên đày tôi đến một hành tinh hoang vắng… Tôi sợ thật rồi. Quyết định bỏ trốn. Nhưng chạy trốn chưa được bao lâu, tôi đã bị tóm. Mắt bị bịt kín bằng vải đen, chân còn bị trói bằng xích sắt. Chàng trai tóc đỏ tuấn mỹ nghiến răng ken két: "Bảo bối chẳng ngoan chút nào, lén anh tìm tiểu tam A đã đành, còn tìm một lúc tận hai đứa." Một giọng nói khác khàn đặc: "Không muốn làm hoàng tử phi? Vậy cả đời này em đừng hòng rời khỏi chiếc giường này nữa." Đứa nhỏ đáng thương từng bị tôi bắt nạt cũng hắc hóa luôn rồi: "Thiếu gia thật hư, em đã giúp anh giải quyết hết tiểu tam tiểu tứ rồi, vậy mà anh vẫn còn muốn vứt bỏ em!" Không đúng! Tôi không phải là kẻ bị mọi người ghét bỏ, vạn người chê cười sao?!
ABO
Boys Love
Hiện đại
3.93 K