Xuân Tiêu Lầm Lỡ

Chương 5

13/05/2026 10:11

Lương thị kinh ngạc nhìn ta: "Vậy con làm thế vì mục đích gì?"

Ta giơ bàn tay bị thương ra: "Con chính là muốn Liễu Như Yên náo lo/ạn, muốn chính con bị thương..."

Lương thị dường như vẫn chưa hiểu được, bà vừa định hỏi, Hoàng m/a ma vẫn canh ngoài cửa đột nhiên hạ giọng: "Tướng quân đến rồi, trong tay cầm theo th/uốc, hình như là đến đưa th/uốc..."

Khóe miệng ta khẽ cong, ta biết ngay chàng đã thấy ta bị phỏng, có những lúc không nói ra còn mạnh hơn cả nói ra.

Lương thị gi/ật mình, vừa định đứng dậy, ta vội ngăn bà lại.

"Giả vờ như không biết gì, tiếp tục bôi th/uốc cho con, cứ theo như những gì con đã dặn bà trước đây mà làm..."

Lương thị và Hoàng m/a ma nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, nhập tâm trạng thái.

Lương thị rơi lệ, mặt đầy xót thương mở miệng: "Yên Nhi, xin lỗi con, là nương vô dụng, để con chịu khổ..."

13

Tiếng của Lương thị dường như lọt vào tai Tiêu Như Phong đang đứng ngoài cửa, chàng không lên tiếng, tựa hồ đang lặng lẽ đứng nơi cửa nghe chúng ta nói chuyện.

Ta vờ như không hay biết, cất lời: "Nương... con không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi..."

"Tướng quân phu nhân cũng không thể ngang ngược đến thế, tiểu thư người là cô nương chưa xuất các, nếu để lại s/ẹo, sau này còn tìm nhà chồng thế nào?"

Hoàng m/a ma có phần phẫn khái lên tiếng, ngữ khí đầy sự kêu oan thay ta.

"Hoàng m/a ma... không được nói bậy..."

Ta khẽ quở một câu.

"Những lời như vậy sau này không được nói bậy nữa, Như Yên tỷ tỷ cũng là vô ý, chúng ta cứ níu lấy không tha, thì ra vẻ chúng ta cậy lý không tha người."

"Hơn nữa tỷ phu công việc bề bộn, chúng ta không thể gây thêm phiền cho chàng."

"Đã vậy Như Yên tỷ tỷ không ưa con, quá vài hôm nữa con sẽ về quê cũ."

"Không thể về, nếu con về, thì như sa vào hang sói."

Lương thị ngắt lời ta, trong giọng đầy lo lắng.

Hoàng m/a ma cũng phụ họa khuyên: "Phải đó... cái tên Phùng Khải ấy chính là đồ s/úc si/nh, cậy là con trai tri huyện, khắp nơi ứ/c hi*p trai gái, những cô gái vàng ngọc ch*t trong tay hắn không biết bao nhiêu, nay lại còn ngó đến tiểu thư, nếu không nhờ lần này theo phu nhân vào kinh, con nhất định đã bị hắn h/ãm h/ại."

Ta cúi đầu, giọng thê lương: "Nhưng con vẫn phải đi, không thể vì con mà để Như Yên tỷ tỷ hiểu lầm tỷ phu..."

Hoàng m/a ma đầy sốt sắng: "Chúng ta có thể nói với tướng quân, để tướng quân chỗ dựa cho tiểu thư, có tướng quân làm chủ, tên Phùng Khải ấy hẳn không dám càn rỡ nữa."

Ta lắc đầu: "Không được, không thể gây phiền phức cho tỷ phu, tỷ phu là người làm việc lớn, chàng bảo vệ nước yên dân, đã mệt nhoài tâm trí, không thể vì chút việc nhỏ của con mà khiến chàng phải bận lòng..."

Lương thị và Hoàng m/a ma còn định mở miệng khuyên giải, ta nặng giọng ngắt lời họ: "Việc này không ai được nói ra, nếu không ta vĩnh viễn không tha thứ cho các người..."

Lương thị và Hoàng m/a ma quả nhiên không nói thêm, chỉ khẽ khàng bắt đầu khóc lên.

Mơ hồ ta nghe có tiếng bước chân từ gần ra xa, cho đến khi mất hẳn, hiển nhiên Tiêu Như Phong đã rời đi.

14

Đây chính là cảnh tượng hôm nay ta muốn Tiêu Như Phong trông thấy.

Tình yêu của nam nhân, nhiều khi không phải là động tâm, mà là lòng thương xót của kẻ đại trượng phu.

Một nữ tử xinh đẹp lại nhu nhược hết lòng suy tính cho chàng, thà mình chịu thương chịu khổ, mọi ấm ức đều nuốt vào lòng, dẫu người ấy có lòng dạ sắt đ/á, cũng phải đôi phần xao động.

Thêm vào đó nữ tử ấy còn bị h/ãm h/ại sâu sắc, điều đó đủ khiến nam nhân ấy đồng tình và thương xót.

Khi đồng tình và thương xót đủ đầy, nam nhân ấy sẽ muốn giải c/ứu nữ tử này, thậm chí đem phần cảm giác ấy coi là tình yêu. Những gì ta và Lương thị nói ra đều là giả dối, chính là để gợi lòng thương xót của Tiêu Như Phong.

Ta cũng không sợ Tiêu Như Phong sai người đi tra xét.

Từ kinh thành đến quê cũ của Lương thị, một đi một về gần hai tháng, hai tháng này đủ để ta làm xong mọi sự.

Tiếp theo, chính là tiếp tục khuếch đại lòng thương xót ấy.

Cho nên phải bày thêm một kế khổ nhục nữa.

Ta nhìn Lương thị và Hoàng m/a ma: "Cái đêm trước khi tỷ tỷ tr/eo c/ổ t/ự v*n, là nha hoàn nào trực đêm?"

Hoàng m/a ma ngẫm nghĩ rồi nói: "Là Xuân Cảnh bên cạnh tiểu thư."

Xuân Cảnh vì hầu hạ không chu đáo, lần về quê này Lương thị không đem theo.

Ta gật đầu: "Tối mai hãy để Xuân Cảnh đến bên con trực đêm!"

Lương thị có chút do dự hỏi: "Xuân Cảnh có gì bất ổn sao?"

Ta khẽ cười, đương nhiên là có bất ổn, một kẻ sống sờ sờ tr/eo c/ổ t/ự v*n trong phòng, ả ta trực đêm mà không hề phát hiện, nói thế nào ta cũng không tin.

Chớ nói đại hộ nhân gia, ngay cả nha hoàn ở Xuân Cảnh lâu của chúng ta cũng không làm việc thô lậu như thế.

"Hiện giờ còn chưa chắc chắn, bất quá có thể dẫn xà xuất động!"

Ta chậm rãi lên tiếng.

15

Ngày thứ hai, Hoàng m/a ma liền dẫn Xuân Cảnh đến viện của ta.

Xuân Cảnh trông rất thật thà, cúi đầu làm việc, cũng rất lanh lẹ, tựa như một nha hoàn tầm thường lại chăm chỉ.

Thế nhưng ta lại phát hiện, con nha đầu ấy dùng khăn tay bằng tơ lụa, bên trong lớp áo ngoài trắng bợt cũ kỹ lộ ra là lớp áo trong bằng gấm vóc một thước vải giá một lạng bạc.

Một nha hoàn nho nhỏ mà giàu có vậy, nói không có điều mờ ám thì ta không tin.

Đợi đến khi màn đêm buông xuống, ta nhìn Xuân Cảnh: "Tối nay ngươi trực đêm!"

Xuân Cảnh lộ vẻ không kiên nhẫn, do dự hồi lâu, mới cam tâm đáp một tiếng: "Nô tỳ biết rồi!"

Ta coi như không thấy vẻ bực dọc trên mặt ả.

Đợi khi trăng lên ngọn liễu, ta lấy dải lụa trắng, tính toán thời gian, thấy đã gần đúng lúc, bưng chén trà trên bàn lên uống cạn một hơi.

Nghe ngoài cổng viện vang lên tiếng Hoàng m/a ma, ta trực tiếp đạp đổ ghế, treo mình trên dải lụa trắng.

Ta nhịn lấy cảm giác ngạt thở và đ/au đớn nơi cổ, qua vài hơi thở, ngoài cửa vang lên tiếng thét k/inh h/oàng của Hoàng m/a ma, sau đó cả Tiêu phủ đều náo động lên.

16

Khi ta tỉnh táo trở lại, cả căn phòng đều ồn ào huyên náo.

Ta khẽ nheo mắt, lặng lẽ đảo mắt nhìn quanh một vòng.

Đầu giường đứng đầy người, có Lương thị và Hoàng m/a ma mắt khóc đỏ hoe, có Tiêu Như Phong mặt mày tối sầm, còn có Liễu Như Yên đầy mặt phẫn nộ.

Một lão đại phu đang bắt mạch cho ta, hồi lâu sau lão đại phu thở dài nói: "May mà phát hiện kịp thời, nhị tiểu thư không đáng ngại, chỉ là nhị tiểu thư hình như đã trúng mê dược nên mới ngất đi bất tỉnh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
3 Nắng To Chương 16
6 Vì em mà đến Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn Người Ghét Cũng Sẽ Bị Ép Yêu?

Chương 7
Tôi là một thiếu gia vừa kiêu căng vừa độc địa. Cùng lúc yêu đương qua mạng với hai anh Alpha siêu cấp. Sau khi bị họ phát hiện bắt cá hai tay, tôi chẳng chút do dự sai đàn em đi gặp mặt hộ. Đang lúc đắc ý vì đã giải quyết xong hai tên phiền phức, thì đột nhiên tôi thức tỉnh cốt truyện. Hóa ra tôi là một tên pháo hôi độc ác trong tiểu thuyết sủng đoàn. Đứa đàn em vẫn luôn bị tôi bắt nạt mới là thụ chính. Còn hai đối tượng yêu đương qua mạng của tôi, một là hoàng tử đế quốc, một là con trai độc nhất của người giàu nhất nước, sau khi gặp đứa đàn em đi gặp mặt hộ tôi, tất cả đều say mê cậu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ba người bọn họ hạnh phúc bên nhau, nhưng vẫn không quên đày tôi đến một hành tinh hoang vắng… Tôi sợ thật rồi. Quyết định bỏ trốn. Nhưng chạy trốn chưa được bao lâu, tôi đã bị tóm. Mắt bị bịt kín bằng vải đen, chân còn bị trói bằng xích sắt. Chàng trai tóc đỏ tuấn mỹ nghiến răng ken két: "Bảo bối chẳng ngoan chút nào, lén anh tìm tiểu tam A đã đành, còn tìm một lúc tận hai đứa." Một giọng nói khác khàn đặc: "Không muốn làm hoàng tử phi? Vậy cả đời này em đừng hòng rời khỏi chiếc giường này nữa." Đứa nhỏ đáng thương từng bị tôi bắt nạt cũng hắc hóa luôn rồi: "Thiếu gia thật hư, em đã giúp anh giải quyết hết tiểu tam tiểu tứ rồi, vậy mà anh vẫn còn muốn vứt bỏ em!" Không đúng! Tôi không phải là kẻ bị mọi người ghét bỏ, vạn người chê cười sao?!
ABO
Boys Love
Hiện đại
3.93 K