Mọi chuyện sau đó diễn ra suôn sẻ đến lạ thường.
Phó Vân Tranh sắp xếp một đội ngũ chuyên gia để phẫu thuật cho mẹ tôi.
Đội ngũ pháp lý cũng đứng ra dàn xếp ổn thỏa khoản tiền bồi thường.
Không ngờ, những gánh nặng từng đ/è trĩu vai tôi, khiến tôi trằn trọc không yên suốt ngày đêm.
Lại được giải quyết dễ dàng đến thế.
Tôi trầm mặc một lát, lên tiếng hỏi.
"Anh muốn gì?"
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào trong.
Phó Vân Tranh ngước mắt nhìn tôi.
"Giang Đình Vũ, em có muốn thử làm bạn gái của anh không?"
04
Tôi dọn vào căn hộ do anh sắp xếp.
Khi ấy, tôi chỉ coi tất cả như một cuộc giao dịch.
Mỗi người lấy thứ mình cần.
Nhưng con người Phó Vân Tranh.
Bản lĩnh lớn nhất chính là khiến em vô thức coi tất cả là thật.
Đêm đó mưa rất to.
Chuông cửa reo, tôi ra mở.
Phó Vân Tranh đứng ở ngưỡng cửa, tóc ướt sũng nước mưa, vài lọn tóc rũ xuống trán.
Trông anh phảng phất nét thanh xuân.
Tôi hỏi một cách ngượng ngùng.
"Anh ăn cơm chưa?"
Anh không đáp, chỉ đứng ở lối vào nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bị anh nhìn đến mức bất an.
Đang định nói thêm gì đó, anh bỗng đưa tay kéo tôi vào lòng.
Tôi cứng đờ, thử gọi tên anh.
"Phó Vân Tranh?"
Vòng tay anh lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm của mưa.
"Đừng cử động." Giọng anh trầm trầm vang xuống từ đỉnh đầu tôi, "Cho anh ôm một lát."
Sau đêm đó, mối qu/an h/ệ của chúng tôi có chút thay đổi tinh tế.
Chúng tôi bắt đầu hẹn hò như những cặp đôi bình thường.
Đi chơi, ôm nhau, hôn nhau.
Lúc rảnh rỗi, anh rất thích nấu ăn cho tôi.
Nhưng tay nghề anh thực sự chẳng ra sao.
Lần đầu nấu ăn, anh làm căn bếp khói m/ù mịt.
Tôi dựa vào cửa bếp nhìn anh lúng túng, không nhịn được bật cười.
Anh quay đầu nhìn tôi.
Trong mắt không hề có vẻ bực bội, chỉ thoáng chút chiều chuộng.
"Cười cái gì?"
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, đùa cợt.
"Hóa ra Phó tiên sinh vạn năng, cũng có chuyện bó tay."
Nghe xong anh cũng cười, không hề thanh minh.
"Vậy em dạy anh nhé? Đợi anh học thành tài, sau này sẽ nấu cho em ăn mỗi ngày."
Nhịp tim tôi lỡ một nhịp.
Anh nói câu này quá đỗi tự nhiên.
Lại quá đỗi nặng nề.
Nặng đến mức tôi không dám đáp lời.
Tôi cúi đầu, giả vờ chỉnh lại quần áo, khẽ nói.
"Em có thể tự làm."
Anh im lặng.
Căn bếp tĩnh lặng vài giây.
Rồi tôi nghe thấy tiếng anh cười khẽ đầy bất lực.
"Giang Đình Vũ, đồ nhát gan."
Mỗi lần anh gọi tên tôi, âm đuôi luôn mang theo chút kéo dài ôn hòa.
Tựa như tiếng thở dài, lại như lời dỗ dành.
Trong lòng tôi chua xót.
Đương nhiên tôi biết anh muốn gì, nhưng tôi chỉ có thể giả vờ không biết.
Tôi không thể quên, giữa chúng ta chỉ là một cuộc giao dịch.
Nó luôn nhắc nhở tôi.
Tôi và Phó Vân Tranh ngay từ đầu đã là một sai lầm.
Sai lầm đến mức không đủ tư cách để nói lời yêu.
05
Lần chia tay đầu tiên, xảy ra vào năm thứ 2 chúng tôi đến với nhau.
Hôm đó là trận tuyết đầu mùa.
Bạn thân từ nhỏ của anh là Tống An rất lãng mạn khi tổ chức một bữa lẩu.
Khi tôi đến, trong phòng bao đã ngồi sẵn vài người.
Đều là người trong giới của Phó Vân Tranh, tôi từng gặp nhưng không thân.
Thấy tôi bước vào, Tống An cười hì hì chào.
"Chào chị dâu."
Những người khác cũng hùa theo gọi chị dâu.
Tôi mỉm cười đáp lại.
Trong lòng lại dấy lên một chút bất an khó tả.
Từ khi ở bên Phó Vân Tranh, bạn bè anh đối với tôi đều khách khí và giữ khoảng cách.
Đôi khi, khách khí chính là cách thể hiện của sự không chấp nhận.
Tôi cũng rất rõ vị trí của mình.
Kẻ làm chim hoàng yến thì phải biết giữ bổn phận của mình.
Món ăn nhanh chóng được dọn lên đầy đủ.
Phó Vân Tranh bỗng nhận một cuộc điện thoại.
Tôi đi pha nước chấm.
Pha cho Phó Vân Tranh một bát tương mè làm nền, thêm đậu phộng giã nhỏ và bơ đậu phộng.
Đây là cách ăn ở quê tôi.
Tống An liếc nhìn, tiện miệng nói.
"Chị dâu, anh Vân Tranh dị ứng đậu phộng, chị không biết sao?"
Căn phòng bỗng chốc yên lặng.
Tôi không biết.
Rõ ràng, rõ ràng hôm qua anh vừa mới ăn mì trộn bơ đậu phộng.
Bơ đậu phộng là do mẹ tôi đặc biệt gửi lên.
2 hũ lớn bơ đậu phộng tự làm, cùng 1 túi đậu phộng rang.
Hồi nhỏ nhà nghèo, món ăn vặt duy nhất chính là bơ đậu phộng mẹ làm mỗi năm, phết lên bánh màn thầu, với tôi đó là thứ ngon nhất trên đời. Nhưng với Phó Vân Tranh thì không phải.
Anh sinh ra trong tầng lớp thượng lưu.
Nơi anh lui tới là những hội quán tiệc riêng ẩn mình giữa phố thị, bữa ăn là những món tinh tế từ đầu bếp riêng.
Đi theo anh, tôi tận mắt chứng kiến một cuộc đời hoàn toàn khác biệt.
Cũng thực sự nhìn rõ khoảng cách giữa chúng tôi lớn đến nhường nào.
Cuộc sống của anh quý phái tao nhã, càng làm nổi bật sự e dè, chật vật của xuất thân bình dân.
Ngay cả 2 hũ bơ đậu phộng tự làm thô sơ này.
Cũng trở thành nỗi niềm con gái nặng trĩu.
Tôi nhét chúng vào góc sâu nhất trong tủ quần áo để cất giấu.
Đợi Phó Vân Tranh đi công tác, mới dám lén lút lấy hũ ra, trốn trong góc bếp ăn.
Tựa như quay lại thời học sinh đầy hư vinh.
Khi ấy tôi cũng vậy.
Giấu món dưa muối xào mỡ lợn của mẹ vào sâu nhất trong vali.
Sợ bạn học nhìn thấy, sợ người khác biết nhà tôi rất nghèo.
Tôi tưởng mình đã trưởng thành, sớm rũ bỏ được sự tự ti tận xươ/ng tủy.
Nhưng sự tự ti lại bám rễ sâu đến thế.
Điều tôi không ngờ tới là, Phó Vân Tranh lại về sớm.
"Đang ăn gì thế?"
Tôi sợ đến mức suýt ném chiếc bánh màn thầu đi.
Quay người lại, Phó Vân Tranh đứng sau lưng, trong mắt mang ý cười nhìn tôi.
Tôi theo bản năng giấu chiếc bánh ra sau lưng.
"Sao anh về sớm thế?"
Anh bước lên 2 bước, đưa tay nhẹ nhàng kéo tôi lại.
Mọi thứ không còn gì để che giấu.
Anh liếc nhìn hũ bơ đậu phộng trên bàn bếp.
Rồi dựa vào tay tôi, cúi xuống cắn 1 miếng bánh màn thầu, cười nói.
"Thơm quá, do mẹ em làm à?"
Khóe mắt tôi bỗng nóng ran.
Như trút được gánh nặng.
2 hũ bơ đậu phộng ấy không cần phải giấu trong tủ nữa.
Nó được đường hoàng đặt trong tủ lạnh, bị tôi và Phó Vân Tranh cùng nhau ăn sạch.
……
Tôi đi/ên cuồ/ng chạy về căn hộ.
Lục tung ngăn kéo trong thư phòng của Phó Vân Tranh, cuối cùng tìm thấy câu trả lời ở góc sâu nhất.
Loratadin, Cetirizin, th/uốc mỡ Dexamethason.
Đều là th/uốc chống dị ứng.
Để không làm tôi khó xử.
Phó Vân Tranh rõ ràng dị ứng đậu phộng, lại không hề hé nửa lời.
Là do anh nhìn thấu sự chật vật và tự ti của tôi sao?