Mẹ mất tích đã 10 năm, bố cũng h/ận tôi đúng 10 năm.
Ông h/ận tôi vì đã khiến mẹ mất tích, h/ận cả khuôn mặt này của tôi không giống mẹ.
Thế nên ông nhận nuôi một cô bé có nét giống mẹ đến tám phần, cưng chiều cô bé như báu vật trên trời.
Bố dẫn cô bé đi du lịch khắp nơi, đưa cô lên các chương trình thực tế gia đình, lên talkshow, tuyên bố với cả thế giới rằng cô là đứa con gái duy nhất của nhà họ Cố.
Còn tôi, mặc những bộ quần áo chật ních, sống trong phòng giúp việc của nhà họ Cố.
Ông mặc kệ cô bé b/ắt n/ạt tôi, vu oan cho tôi, thậm chí đẩy tôi – một đứa không biết bơi – xuống hồ nhân tạo.
Ông bảo đó là điều tôi đáng phải nhận.
Tôi cũng từng nghĩ rằng đó là điều tôi đáng phải nhận.
Cho đến sinh nhật tuổi 16, mẹ trở về.
1
3 ngày nữa là sinh nhật tuổi 16 của tôi.
Vào ngày này hàng năm, bố đều tổ chức tiệc sinh nhật cho Cố Thi Dư.
Toàn bộ bạn học trong lớp, trừ tôi ra, đều nhận được thiệp mời sinh nhật của Cố Thi Dư.
"Sơ Nghi, cậu đừng để bụng nhé, có lẽ ông quản gia đếm nhầm nên sót mất một tấm."
Cố Thi Dư đứng cạnh bàn học của tôi, gương mặt đầy vẻ áy náy.
Tôi cúi đầu, mặt không chút cảm xúc, tiếp tục giải đề, chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái.
Những th/ủ đo/ạn vặt vãnh của Cố Thi Dư tôi đã nếm trải gần 10 năm, sớm đã quen.
"Thi Dư, cậu giải thích với nó làm gì?" Có bạn học không nhịn được, đứng dậy bênh vực Cố Thi Dư: "Cậu chính là tính tình quá tốt nên mới luôn bị nó b/ắt n/ạt."
"Đúng vậy! Con gái một người giúp việc, mặt dày mày dạn ở nhà cậu ăn chực ở đậu, chú Cố còn tài trợ cho nó đi học, vậy mà nó chẳng những không biết ơn, lại còn dám ăn cắp đồ của cậu! Cũng chỉ có cậu là hiền lành, đổi lại là tớ, sớm đã đuổi cổ nó ra ngoài từ lâu rồi!"
"Nó đúng là đồ vo/ng ân bội nghĩa!"
"Thi Dư, chắc chắn nó gh/en tị với cậu thôi, gh/en tị vì cậu gia thế tốt, học giỏi, lại được nhiều người quý mến."
"Tốt nhất là đừng mời nó đến, đến rồi lại không biết sẽ giở trò gì, sinh nhật vui vẻ lại bị nó phá hỏng."
"Nó vốn đã ở nhà họ Cố, cần gì đến thiệp mời? Chủ nhà tổ chức sinh nhật, nó đáng lẽ phải cùng những người giúp việc khác đến phụ việc mới phải chứ."
"Có lý!"
Đợi mọi người nói xong, Cố Thi Dư mới chậm rãi lên tiếng: "Ôi dào, sao có thể bắt Sơ Nghi làm những việc đó được. Ngày khác thì thôi, chứ hôm đó cũng là sinh nhật của Sơ Nghi mà."
Cô ta nói nước đôi: "Sơ Nghi à, xin lỗi cậu nhé, tớ vốn định mời cậu cùng c/ắt bánh kem, tiếc là bố không cho. Ai bảo cậu trước kia lại làm ra chuyện như vậy chứ? Cũng không trách bố gh/ét cậu được."
Tôi ném cây bút ký đang cầm trên tay vào mặt cô ta: "Cút!"
2
10 năm trước, vì đi lấy món quà sinh nhật đã đặt trước cho tôi, mẹ đã mất tích, sống ch*t chưa rõ.
Bố đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm mẹ khắp nơi, nhưng chẳng thấy tăm hơi đâu.
Tôi cũng ngày ngày khóc lóc đòi mẹ.
Mẹ từng cưng chiều tôi đến mức tôi muốn gì được nấy, trước đây chỉ cần tôi khóc một tiếng, muốn thứ gì cũng sẽ được đáp ứng.
Một hôm, người giúp việc dỗ dành mãi không xong, đành bế tôi đến trước mặt bố.
Bố nhìn tôi đầy oán h/ận một lúc, rồi đ/á văng tôi ra.
"Cút!"
"Mày còn mặt mũi nào mà khóc!?"
"Nếu không phải do mày đòi tổ chức sinh nhật, Tiểu Mộng sao có thể mất tích chứ?"
"Đừng để tao nhìn thấy mày nữa, cút ra ngoài!"
Từ đó về sau, tôi từ một tiểu công chúa được mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, trở thành gánh nặng ai cũng gh/ét bỏ.
Có được ăn cơm hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của người giúp việc.
Sau đó, bố nhận nuôi một cô bé từ trại trẻ mồ côi, có nét rất giống mẹ.
Ông đem phòng của tôi cho cô bé, đem váy công chúa của tôi cho cô bé, đem sinh nhật của tôi cho cô bé, và cả thân phận của tôi cũng trao cho cô bé.
Khi ông đưa cô bé 6 tuổi lên chương trình thực tế gia đình, tôi ở nhà bị người giúp việc hành hạ, phải ăn cơm thiu.
Vào ngày ông tuyên bố với bên ngoài rằng chỉ có Cố Thi Dư là con gái duy nhất, tôi nhận ra, tôi đã mất bố rồi.
3
Sau giờ tan học, tôi mang theo vết thương trở về nhà.
Cố Thi Dư trong lớp rất được lòng mọi người, ngay khoảnh khắc tôi nổi gi/ận với cô ta, lập tức có một nam sinh đứng dậy đẩy tôi ngã nhào.
Khi trán đ/ập mạnh vào góc bàn, tất cả mọi người nhìn tôi, ánh mắt có sự lạnh lùng, có cả sự hả hê.
Từ tiểu học đến trung học, tôi chưa từng có lấy một người bạn. Cố Thi Dư không biết mệt mỏi dẫn dắt mọi người cô lập tôi. Tôi không sợ bị cô lập, tôi sợ là giáo viên nhất định bắt phụ huynh tôi phải đến trường vào thứ Hai.
Phụ huynh của nam sinh đó đã đến ngay buổi chiều hôm đó, hết mực bao che cho con mình.
"Con trai tôi cũng là hành động nghĩa hiệp, mọi người đều thấy rõ, là nó ném đồ vào Thi Dư trước."
"Ối giời, con trai không sao chứ? Có chỗ nào bị thương không?"
"Loại người tâm lý bất ổn như thế này, đáng lẽ không nên cho ở lại trường, ai biết lần sau nó lại giở trò gì?"
Tôi mang trên mặt đầy m/áu, thầm nghĩ, nếu mẹ còn ở đây, chắc chắn mẹ cũng sẽ bảo vệ tôi như vậy.
Chứ không phải như bố, làm ngơ trước vết thương của tôi. Vừa kiểm tra xem mặt Cố Thi Dư có trầy xước không, vừa bắt tôi cút đi.
4
"Mày biết rõ ngày mai Thi Dư phải ghi hình chương trình, vậy mà còn dám ném đồ vào mặt nó."
"Cố Sơ Nghi, mẹ mày hiền lành như vậy, sao lại sinh ra một đứa đ/ộc á/c như mày? Đôi khi tao thật sự nghi ngờ mày không phải do mẹ mày đẻ ra!"
"Mày hại mẹ mày chưa đủ, còn muốn hại cả Thi Dư nữa sao?"
Tôi nhìn kỹ khuôn mặt bố.
Sự chán gh/ét trên mặt ông, tôi đã nhìn suốt 10 năm trời.
10 năm trước, ông không phải vậy.
Khi mẹ còn ở, ông cũng rất thương yêu tôi. Dù luôn tiếc nuối vì tôi không giống mẹ, nhưng ông vẫn dồn hết tâm huyết cho tôi.
Ông đặt tên cho tôi là Sơ Nghi, nói tôi là bảo vật trân quý nhất nhà họ Cố.
Ông m/ua váy đẹp cho tôi, m/ua trang sức cho tôi. Năm 5 tuổi, món quà sinh nhật ông tặng tôi là cả một trang viên.
Ở mẫu giáo, tôi bị bạn cùng lớp đẩy một cái, ông đ/au lòng không thôi, không những gọi gia đình đối phương đến xin lỗi, còn thuê hẳn mấy huấn luyện viên dạy taekwondo kèm tôi.
Ông bảo tôi, bị b/ắt n/ạt nhất định phải đ/á/nh trả lại, đừng quan tâm đối phương là ai.
Ông còn nói với tôi, bất cứ lúc nào, bố mẹ cũng sẽ làm chỗ dựa cho Sơ Nghi.
Người từng hứa sẽ luôn làm chỗ dựa cho tôi bất cứ lúc nào, giờ đây lại đang chất vấn tôi tại sao lại muốn làm tổn thương Thi Dư của ông.
"Cút về phòng mày mà tự kiểm điểm, không có sự cho phép của tao không được bước ra ngoài!"
Từ đầu đến cuối, bố cũng chẳng thèm liếc nhìn vết thương trên trán tôi lấy một lần.