【Sự nghiệp của công sẽ thăng hoa, từ đó mở ra cuộc đời bá đạo của riêng hắn.】
Không hiểu sao.
Tôi thấy hơi khó chịu.
Có lẽ vì không muốn giặt đồ lót, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng tự giặt bao giờ.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Sở Phù Sinh sẽ khó chịu, tôi lại thấy dễ chịu hẳn.
Quả nhiên, khi làm chuyện x/ấu, con người ta chẳng hề thấy mệt.
Điều kiện trong làng khá tệ. Lúc mới đến, tôi còn không quen tắm rửa.
Đợi đến khi Sở Phù Sinh bỏ ra một khoản tiền lớn cải tạo phòng tắm, lắp hẳn cho tôi một bồn tắm mới, tôi mới thấy dễ chịu hơn chút.
Giờ hắn không có nhà... biết cách nào để xả nước nóng đây?
Tôi nhíu mày, loay hoay vặn cái vòi nước qua lại.
【Nam phụ ngay cả nước nóng cũng không biết mở, liệu có biết giặt đồ lót không?】
【Khó nói, hắn sống đến 16 tuổi mới biết trứng gà có vỏ, máy giặt còn suýt chưa thấy thì giặt đồ lót kiểu gì?】
【Chà, để tao chỉ cho, mày lấy một cái chậu, đổ chút nước, bỏ quần l/ót vào, rót tí nước giặt, thò tay vào vò vò...】
【Nói từ láy, gh/ê quá đi.】
……
Tóm lại, sau một hồi gà bay chó sủa, tôi cũng giặt xong đồ lót.
Đối diện với ánh hoàng hôn, nhìn chiếc đồ lót nhăn nhúm trên giá phơi, tôi đưa tay lau lớp mồ hôi lạnh.
Chất lượng đồ lót này cũng đâu đến nỗi. Sao Sở Phù Sinh cứ giặt là hỏng, giặt 10 chiếc thì hỏng 8 chiếc, lần nào hôm sau cũng phải tìm đồ mới cho tôi mặc.
【Chúng ta đều vất vả rồi.】
【Lần này công về chắc chắn sẽ h/ận mày thấu xươ/ng.】
Khi mặt trời sắp lặn hẳn, Sở Phù Sinh tan làm về.
Tay hắn xách nguyên liệu nấu bữa tối, vừa bước vào sân nhỏ đã thấy chiếc đồ lót phất phơ trong gió.
Đôi mày ki/ếm lập tức nhíu ch/ặt. Một câu "Anh về rồi" nghẹn lại nơi cổ họng.
Để xem phản ứng của hắn, tôi đã sớm đợi sẵn trong sân. Giờ thấy hắn nhíu mày, tôi lại thấy vui.
Sở Phù Sinh xách đồ vào bếp, quay lại nắm lấy tay tôi.
"Em giặt đồ à? Ai dạy em vậy!"
Giọng hắn không mấy thiện chí, tôi cũng thấy khó chịu.
"Liên quan gì đến cậu."
"Nước suối lạnh thế này! Lỡ cảm lạnh thì sao, tay cậu đáng ra phải..."
Đám đạn mạc nói không sai. Sở Phù Sinh thực sự tức gi/ận. Dưới đáy mắt hiện rõ một lớp uất ức.
Đến tận lúc này tôi mới nhận ra, hình như tôi chưa từng thấy hắn thực sự nổi gi/ận.
Vậy tôi giặt đồ lót cũng sai sao?
Tôi ra sức giũ tay khỏi sự kiềm chế của hắn, đẩy mạnh hắn ra.
"Liên quan gì đến cậu! Không vui thì cút đi, đằng nào tôi cũng không cần cậu."
Sở Phù Sinh ngẩng phắt đầu lên.
Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt mực đen cuộn trào, chứa đựng những cảm xúc tôi không hiểu nổi.
Tay hắn đặt lên đầu gối tôi, lực đạo không ngừng tăng lên. Nhưng giọng lại rất bình thản.
"Không cần tôi?"
Bàn tay nóng rực của Sở Phù Sinh trượt vào phía trong đầu gối.
Hắn tách đôi chân tôi ra, đứng thẳng người, nhìn xuống tôi từ trên cao, ánh mắt âm trầm.
"Tạ Cữu, cậu nói lại lần nữa xem."
7
Không khí căng thẳng như cơn mưa rào sắp đổ. Nhịp tim tôi tăng nhanh không kiểm soát.
Nhưng Sở Phù Sinh không cho tôi cơ hội nói lại. Trước mắt lóe lên một tia sáng trắng, chốc lát sau, những hạt mưa to như hạt đậu liên tiếp đ/ập xuống.
Cơn mưa cuối xuân dữ dội, chẳng kém gì giữa hè.
Sở Phù Sinh nghiêng đầu, gắng gượng, r/un r/ẩy thở hắt ra một hơi.
Khi nhìn lại tôi, vẻ u ám trong mắt đã tan biến. Hắn đẩy tôi vào trong nhà.
"Trời mưa rồi, cẩn thận cảm lạnh."
Vẫn ân cần như mọi khi. Như thể người vừa đen mặt như đáy nồi không phải là hắn.
Hắn nhanh chóng nấu xong bữa tối, rồi lại lao vào mưa ra ngoài.
Bóng lưng biến mất trong màn mưa, bước chân vội vã, như đang chạy trốn.
【Ồ hô, thật sự bỏ nhà ra đi rồi.】
【Đi làm gì vậy? Còn về ăn cơm không?】
【Đi làm thêm chứ làm gì, vì vô dụng mới không bị cần, bị nam phụ nói một câu không cần mình, công hậm hực vác hai bao gạch đỏ, muốn chứng minh bản thân có ích.】
【Không đúng nha, không làm à?】
【Không khí đã đến nước này rồi, lẽ nào không nên trực tiếp bế lên giường ăn thịt sao?】
【Làm làm làm làm làm đỏ sưng không khép lại được... (Người dùng này đã bị cấm ngôn)】
【Thôi đi, công mà có gan đấy thì chúng ta còn tốn công ở đây làm gì.】
Đám đạn mạc vẫn ồn ào. Tôi lại chẳng còn tâm trí xem tiếp.
Đi làm thêm à. Cũng tốt. Gặp nhân vật chính thụ kia chẳng phải cũng nhờ đi làm sao.
Tôi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa xuân ẩm ướt dính nhớp, rơi khiến tâm trạng tôi cũng tệ đi, trong lòng như đ/è tảng đ/á lớn, thở không nổi.
Cả người như nổi da gà, khó chịu vô cùng.
Sở Phù Sinh cả đêm không về. Tôi cũng cả đêm trằn trọc không ngủ.
Mãi đến khi trời hửng sáng, tôi liếc thấy ổ khóa cổng khẽ động. Một bóng dáng quen thuộc lảo đảo bước vào.
Tim tôi đ/ập thình thịch, vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Mép giường chùng xuống, đầu mũi thoảng qua mùi cỏ non đẫm sương sớm.
Lúc này tôi không nghe thấy, cũng không nhìn thấy, toàn thân chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng, không khỏi căng thẳng. Tim cũng dồn lên tận cổ họng.
Cũng vì tôi nhắm ch/ặt mắt. Nên không thấy bàn tay Sở Phù Sinh đưa ra rồi lại rút về. Không thấy ánh mắt cô đơn của hắn, những ngón tay kìm nén.
Đương nhiên cũng không thấy đám đạn mạc.
【Bảo bối giả ngủ chẳng giống gì cả, mặt nhăn nhúm hết lên.】
【Bảo bối chắc chưa biết lúc ngủ thường ngày đáng yêu thế nào đâu, lông mày giãn ra, mũi miệng chui trong chăn, dễ thương khiến tao muốn hôn một cái thật mạnh.】
【Ai đó thương công với, biết bảo bối đang giả ngủ mà không dám vạch trần, sợ bảo bối mở mắt ra lại tiếp tục m/ắng hắn.】
【Thôi xong, công tưởng bảo bối gh/ét hắn đến mức thà giả ngủ cũng không muốn nhìn thấy hắn.】
【Được rồi, chúc mừng mối qu/an h/ệ của đôi này đã có bước thụt lùi mới!】
【Công cũng nhịn giỏi thật, chuyện này rõ ràng làm một trận là giải quyết được.】
【Nếu bị bảo bối chưa nhận rõ tình cảm của mình ch/ém một đ/ao cũng tính là giải quyết vấn đề thì được.】
【Không nói không nói.】
Mãi một lúc lâu, lâu đến mức mùi cỏ non quanh chóp mũi đã tan biến, tôi mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
8
Khi tỉnh dậy không thấy Sở Phù Sinh đâu. Bữa trưa đã được nấu sẵn đặt trên bàn, giữ ấm bằng tấm thớt giữ nhiệt.
Bên cạnh còn đ/è một tờ giấy note. Sở Phù Sinh nói nước sau mưa lạnh quá, bảo tôi đừng đụng vào việc nhà, cứ để đó đợi hắn về.
Tôi không cãi lại. Hắn thích giặt đồ lót thì cứ việc giặt. Tôi cũng được hưởng nhàn.
Trước khi chuyển về làng, tôi nổi gi/ận đ/ập điện thoại, vào làng rồi cũng chẳng m/ua lại.