【Tất đen thì thấm vào đâu? Còn phải mặc đồ hầu gái nữa cơ! Màu đen trắng, hồng trắng, có tai thỏ, đuôi mèo, siêu ngắn, xuyên thấu…】
【Trời đất ơi chị đại anh trai mạng internet đạn mạc ơi, tha cho bản thân đi được không?】
【Nói trên mạng cho vui thôi, chứ ngoài đời ai mà không muốn mặt đỏ tía tai nhìn một cậu nhóc tsundere mặc đồ hầu gái gọi mình là chủ nhân.】
Tôi: "?"
【Ừm… Ý tôi là công nhìn thấy chắc chắn sẽ tức gi/ận đến bốc hỏa!】
【Đúng! Mai cậu cứ mặc thế ra ngoài, bất kể hắn nói gì cũng bám lấy hắn, khiến hắn lỡ buổi ký hợp đồng ngày mai, hắn chắc chắn sẽ h/ận cậu thấu xươ/ng!】
【Dù sao công cũng là người trời sinh đã có sẵn đặc quyền, cùng lắm thì đi đường vòng một chút, không ảnh hưởng đến việc làm giàu, nhưng cậu là thực sự chọc gi/ận hắn rồi đấy!】
Nhìn dòng đạn mạc cuối cùng, động tác trên tay tôi đột nhiên khựng lại.
Phải rồi.
Tôi là một nam phụ á/c đ/ộc.
Làm chuyện x/ấu là bản chức của tôi.
Tôi cứ việc phá hỏng công việc của Sở Phù Sinh…
Nhưng trong đầu lại hiện lên nhiều hình ảnh.
Những ngón tay thô ráp sưng tấy của hắn, móng tay biến dạng, chiếc điện thoại vỡ màn hình không nỡ thay, những vết xi măng trên áo mãi không giặt sạch…
Sau một hồi im lặng dài, tôi thay lại quần bình thường.
Thôi vậy.
Cũng chẳng thú vị gì.
13
Mấy ngày sau, công việc của Sở Phù Sinh tiến triển thuận lợi.
Đúng như đạn mạc nói từ đầu, sau khi gặp nhân vật chính thụ, sự nghiệp của hắn thăng hoa như diều gặp gió.
Giờ đừng nói đi làm thuê, dù có m/ua lại cả công trường thì số dư trong thẻ ngân hàng của hắn cũng chẳng bớt đi một chữ số 0 nào.
Đạn mạc mỗi ngày đều tường thuật trực tiếp.
【Chà, hôm nay lại chốt được dự án nhỏ 20 triệu.】
【Chà, công và nhân vật chính thụ đi uống cà phê rồi.】
【Chà, trời mưa rồi, chỉ có một cây ô thì sao đây?】
Tôi làm sao biết phải làm sao.
Phiền ch*t được!
Tôi vùi đầu vào chăn, cửa phòng lại bị gõ.
"Chào quý khách, đây là bữa ăn do ngài Sở đặt cho ngài."
Tôi: "…"
Càng thêm phiền!
Bữa cơm rõ ràng là do hắn làm, còn cố giả vờ là đồ giao hàng, ai mà không nhận ra chứ!
Ngày ba bữa, giao còn đúng giờ hơn cả đặt hàng!
Tôi nén một bụng tức, mở cửa nhận đồ ăn vào.
Hắn ngày ngày bận rộn chạy việc bàn công chuyện, rốt cuộc lấy đâu ra thời gian nấu cơm?
【Nam phụ nổi cơn tam bành nhẹ.】
【Nam phụ đùng đùng nổi gi/ận tí xíu.】
【Tò mò thế thì mai đi cùng hắn đi, dù sao hắn cũng không nghĩ cậu gh/en tị khi thấy hắn ở bên người khác đâu.】
Tôi không đi.
Ai thích đi thì đi.
Chiêu dỗ dành của Sở Phù Sinh chẳng có gì thay đổi.
Trước kia ở trong làng, bắt ít cá vàng, tặng một chú chó con.
Giờ ví dày lên, quà tặng dần biến thành giày thể thao mẫu mới, bánh ngọt thịnh hành…
Nhưng bản thân hắn vẫn chẳng mấy khi lộ diện.
14
Hôm nay, Sở Phù Sinh cuối cùng cũng chịu xuất hiện.
Vì bệ/nh tai, lại ở riêng một phòng, bọn họ muốn tìm tôi đều phải nhắn tin trước, rồi đợi tôi ra mở cửa.
Nhận được tin nhắn Sở Phù Sinh nói có việc.
Khóe mày tôi gi/ật giật.
Khoảnh khắc kéo cửa ra, tôi thấy sự căng thẳng thoáng qua trong đáy mắt hắn.
"Có việc gì?"
Sở Phù Sinh hít sâu một hơi khó nhận ra, giọng nói rất nhẹ rất chậm.
"Tạ Cữu, chúng ta đi khám bác sĩ đi. Bác sĩ tai mũi họng nổi tiếng nhất cả nước, hôm nay tôi đã giành được số khám của ông ấy cho ngày mai."
Tôi biết vị bác sĩ này.
Công tư phân minh, không đi cửa sau, số khám của ông ấy thuộc dạng có tiền cũng khó mà giành được.
Tôi cụp mắt xuống.
Biết cơ hội này quý giá nhường nào.
Nhưng…
Tôi lặng lẽ siết ch/ặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Khoảnh khắc cơn đ/au ập đến, tôi thấy nhân vật chính thụ sắc mặt trầm trọng bước tới.
Hắn nhíu mày đ/á/nh giá tôi một chút.
Quay đầu sang nói chuyện với Sở Phù Sinh.
Miệng mở ra khép vào, theo lý mà nói tôi không thể hiểu được.
May mà có đạn mạc, đang dịch trực tiếp cho tôi.
【Nhân vật chính thụ nói: Ngài Sở, công việc ngày mai vô cùng quan trọng, vị ông chủ kia chỉ rảnh ngày mai, ngài x/á/c định không đi gặp sao?】
Sở Phù Sinh gật đầu không chút do dự.
"Tôi sẽ tìm thời gian khác để tạ tội."
【Nhân vật chính thụ nói: Tai của cậu Tạ có thể để hôm khác khám, bác sĩ thì không chạy đi đâu, nhưng dự án này không giành được thì mất thật đấy.】
Sở Phù Sinh: "Vậy thì mất đi, cũng chẳng thiếu một cái này."
【Nhân vật chính thụ: Cậu! Cậu muốn vì một kẻ đi/ếc như hắn mà làm đến mức nào! Ngày ngày tất tả nấu cơm, tặng quà, hắn đã từng liếc mắt nhìn cậu đàng hoàng chưa!】
Sở Phù Sinh bỗng sầm mặt.
Hành lang khách sạn tạm thời im lặng.
Chỉ có đạn mạc trước mặt tôi lặng lẽ lăn tăn.
【Nhân vật chính thụ nói tuy không sai, nhưng rõ ràng công không thích nghe.】
【Nhân vật chính thụ đã vượt giới hạn rồi.】
【Nhưng dự án ngày mai không đi quả thực đáng tiếc, công không đi, bị người khác cư/ớp mất, sau này người kia còn lên bảng xếp hạng tỷ phú Forbes.】
【Công còn vì đắc tội với đại lão, bị chỉnh cho không nhẹ.】
Cổ họng tôi khẽ động.
Tôi mệt mỏi thở dài một hơi.
"Sở Phù Sinh, cậu có phải đang tự luyến quá mức không?"
Hắn ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc.
"Gì… gì cơ?"
"Tôi nói, cậu có phải đang tự luyến quá mức không? Tôi có nói muốn đi khám bác sĩ đâu? Khám bác sĩ có tác dụng gì chứ?"
Điếc tâm lý.
Tức là chức năng sinh lý của tai vẫn bình thường, nhưng chính là không nghe thấy, bị xếp vào nhóm bệ/nh tâm lý.
Nguyên nhân phát bệ/nh không rõ, cách chữa trị cũng không rõ.
Trước đây tôi cũng đã khám vô số bác sĩ.
Nhận được đều là cùng một kết quả.
Tai không sao, di chứng t/ai n/ạn giao thông đã khỏi, còn tại sao không nghe thấy… ai biết được.
Sở Phù Sinh gượng cười, hạ thấp giọng dỗ dành tôi.
"Cứ coi như là tái khám, lần trước chúng ta tái khám cũng đã lâu lắm rồi, biết đâu giờ đã có bước đột phá công nghệ mới."
"Không cần thiết."
"Tạ Cữu!"
"Đi khám cái đầu cậu! Đến lượt cậu ra lệnh cho tôi đâu!"
【Nam phụ đ/ộc thoại nội tâm: Nhà họ Sở các người một khi rồng bay lên trời, coi thường đất cát dưới chân, ta đây đại thiếu gia rửa tay làm vệ sĩ cho nhà các ngươi đi.】
【Thế còn đ/ộc thoại nội tâm của công là: Không thể bỏ cuộc vì đôi tai đâu, đứa ngoan, không thể bỏ cuộc, cậu 3 tuổi đã khai sáng, sáng cũng đàn, tối cũng đàn…】
Tôi: … Một lũ th/ần ki/nh.
15
Sở Phù Sinh có tiền rồi, gan cũng ngày càng lớn.
Sáng sớm hôm sau.
Tôi bị tiếng sột soạt đ/á/nh thức.
Mở mắt ra nhìn.
Sở Phù Sinh dùng dây trói tôi lại.
Tôi: "?"
Hắn liếc tôi một cái, tay run run, rồi trói ch/ặt hơn.
"Đến bệ/nh viện sẽ tháo."
Một luồng lửa tức gi/ận lập tức bốc lên đỉnh đầu.
"Sở Phù Sinh cậu muốn ch*t à!"