】
【Hãy chịu trách nhiệm cho con cái của bạn.】
Đầu óc tôi ong ong, còn tưởng mình chưa tỉnh táo hẳn.
Chu Thừa Vũ nhìn theo hướng mắt tôi.
Ngay giây sau, đôi mắt anh ta sáng rực lên.
"Đệt..."
Anh ta dán mắt vào tấm biển quảng cáo, giọng nói r/un r/ẩy.
"Đệt!"
"Hứa Thanh Hòa, em thấy chưa?!"
Tôi im lặng.
Bởi vì tôi đã nhìn thấy nhiều điều hơn nữa.
Trên màn hình tuyên truyền cách đó không xa, một nữ bác sĩ khoác áo blouse trắng đang thao thao bất tuyệt trước ống kính.
"Những năm gần đây, hàng loạt nghiên c/ứu đã chứng minh, kết quả sinh sản của phụ nữ không chỉ chịu ảnh hưởng từ người phối ngẫu cuối cùng. Lịch sử tiếp xúc thân mật trong quá khứ đều đóng vai trò quan trọng đối với biểu hiện di truyền của thế hệ sau. Kính mong đông đảo phụ nữ thận trọng trong tình yêu, thận trọng trong các mối qu/an h/ệ, hãy chịu trách nhiệm với chính mình, cũng như với thế hệ mai sau..."
Tôi nghe mà tê dại cả da đầu.
Chu Thừa Vũ lại ngửa mặt cười phá lên.
"Hahaha, anh biết ngay mà nó là thật."
"Em thấy chưa? Chuyên gia đều khuyên phụ nữ đừng yêu đương trước hôn nhân, sẽ ảnh hưởng đến gen của con cái!"
"Giờ thì phụ nữ không dám làm bậy nữa chứ? Bắt buộc phải nghiêm túc giữ gìn tri/nh ti/ết, không thì đàn ông nào thèm lấy?"
Tiếng cười của anh ta tràn ngập vẻ đắc ý, đầy hả hê.
Như thể một người đã kìm nén suốt nhiều năm, cuối cùng cũng đợi được lẽ trời đứng về phía mình.
Nhưng tôi lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Nếu đúng như những gì Chu Thừa Vũ nói.
Thì xã hội này lẽ ra phải vô cùng bảo thủ.
Nhưng những cô gái đi ngang qua xung quanh, cách ăn mặc lại người sau hở hơn người trước.
Có người diện áo hai dây ngắn cũn và quần short nóng bỏng, làn da trắng nõn nà lấp lánh dưới nắng.
Lại có người khoác lên mình quần jeans cạp trễ cùng áo croptop hở rốn, toát lên vẻ trẻ trung tràn đầy sức sống.
Tôi sững người.
Cảm giác vừa nóng bỏng vừa thoải mái này, tôi đã rất lâu không còn thấy ngoài đời thực.
Nghe nói vào những năm đầu thiên niên kỷ, con gái thời đó đều ăn mặc như vậy.
Nhưng về sau, phong thái xã hội ngày càng dè dặt, càng bảo thủ.
Chỉ cần mặc một chiếc váy hai dây cũng có thể bị đem lên mạng phán xét, chụp mũ làm nghề không đứng đắn.
Chu Thừa Vũ chẳng mảy may để ý đến những chi tiết này.
Bắt đầu quay sang công kích tôi.
"Hứa Thanh Hòa, ở thế giới này, loại phụ nữ không sạch sẽ như em căn bản chẳng ai thèm ngó."
"Hơn nữa, giờ anh cũng chẳng cần thiết phải lãng phí thời gian với em nữa."
Tôi nhướng mày: "Ý anh là sao?"
"Ý là chúng ta chấm dứt hoàn toàn."
Anh ta chỉnh lại cổ áo, giọng điệu toát lên vẻ cao ngạo chưa từng có.
"Trước kia anh ở bên em là vì chẳng còn lựa chọn nào khác. Nhưng giờ thì khác rồi."
"Nơi này đâu đâu cũng là phụ nữ sạch sẽ, cớ gì anh phải tiếp tục chịu đựng một người phụ nữ không trong sạch như em?"
Tôi nhún vai.
"Anh nghĩ sao cũng được. Làm ơn biến đi cho nhanh."
03
Tôi lầm lũi đi về nhà.
Càng đi, lòng tôi càng thấy rờn rợn.
Bảng tuyên truyền ở cổng khu dân cư dán kín các poster phổ cập kiến thức về "di truyền tiên phụ".
Đoạn phim ngắn tuyên truyền phát lặp đi lặp lại trong thang máy cũng toàn là những nội dung tương tự.
【Trân trọng lần đầu, thận trọng mỗi lần】
【Lịch sử không biến mất, chỉ biết di truyền】
【Đừng để quá khứ của bạn trở thành gánh nặng cả đời con cái】
Tôi càng xem càng trầm mặc.
Thế giới này đúng là đi/ên thật rồi.
Vừa mở cửa bước vào nhà, giày còn chưa kịp cởi, mẹ tôi đã từ phòng khách hớt hải chạy ra.
"Thanh Hòa! Sao rồi con?"
Tôi ngẩn người.
"Sao là sao ạ?"
Mẹ tôi nắm ch/ặt lấy tay tôi, gương mặt đầy vẻ sốt ruột.
"Con bé này! Không phải chiều con đã ra ngoài rồi sao? Mẹ còn tưởng con đi xếp hàng rồi chứ!"
Tôi bị bà hỏi đến ngơ ngác.
"Rốt cuộc là xếp hàng gì ạ?"
Mẹ tôi vỗ đùi cái đét.
"Trời ơi, là đợt nam thanh niên ưu tú mang gen tốt mà chính phủ mới công bố đấy!"
Tôi: "…Cái gì cơ?"
"Sinh viên đại học nam đấy!" Mẹ tôi sốt ruột đi vòng vòng, "Chuyên dùng để tối ưu hóa gen cho các cô gái trẻ. Sáng con chẳng bảo là muốn đi sao? Mẹ còn tưởng hôm nay con đi xếp hàng rồi chứ!"
Đầu óc tôi lại ong ong một trận. "Sinh viên đại học nam… dùng để làm gì?"
Mẹ tôi nhìn tôi như nhìn người mất trí.
"Cải thiện gen cho th/ai nhi tương lai chứ làm gì! Con bé này, hôm nay làm sao vậy, h/ồn vía bay đi đâu mất rồi?"
"Đợt này tung ra toàn là hàng thượng hạng. Nghe nói toàn sinh viên trường trọng điểm, chiều cao từ 1m85 trở lên, chỉ số IQ và thể chất đều đạt loại ưu, gia đình 3 đời không có dị tật hay bệ/nh di truyền. Có vài em còn từng đoạt giải Olympic Toán nữa đấy!"
Tôi: "…"
Mẹ tôi càng nói càng hào hứng.
"Con mau nói mẹ nghe, con xếp đến số thứ tự mấy rồi? Năm nay có đến lượt không? Nếu không thu thập được gen tốt, mẹ mà đem hồ sơ của con ra chợ mai mối dán cũng chẳng dám ngẩng mặt lên với người ta."
"Không phải," tôi cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói của mình, "di truyền tiên phụ chẳng phải nói phụ nữ chỉ cần từng yêu đương là đã 'bẩn' rồi sao? Mọi người còn tranh nhau—"
Mẹ tôi liếc tôi một cái: "Cái gì mà bẩn với không bẩn, chuyện đó cũng phải phân loại tình huống chứ. Yêu đương lung tung thì đương nhiên là không được, lỡ may đụng phải gã x/ấu mã, sau này con sinh ra mũi tẹt mắt nhỏ, trí n/ão lại kém cỏi, chẳng phải tự hại mình sao?"
"Nhưng nam thanh niên ưu tú do chính phủ sàng lọc ra, thì có thể so sánh được sao? Đó là phúc lợi chính sách! Là cải thiện bằng khoa học!"
Tôi nghe là hiểu ngay.
Trong lòng thầm mừng, may mà tôi và Chu Thừa Vũ chưa yêu nhau được bao lâu đã nhìn thấu bộ mặt thật của hắn.
Cũng may là chưa để hắn làm ô nhiễm gen của con tôi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, ngoài cửa bỗng vang lên một tràng cười đầy khoa trương.
"Chà, con bé nhà họ Hứa về rồi à?"
Tôi quay đầu lại, thấy dì Vương nhà hàng xóm đang tựa người vào khung cửa, gương mặt rạng rỡ như hoa.
"Chị ơi, bé Thanh Hòa nhà chị xếp được chưa?"
Sắc mặt mẹ tôi cứng đờ.
"Vẫn, vẫn chưa hỏi rõ."
"Chà, thế phải tranh thủ nhanh lên." Dì Vương miệng thì ra vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt đắc ý thì sắp tràn ra ngoài, "Thời buổi này chậm một bước là thua. Đợt trước nhà tôi nhờ vả qu/an h/ệ chen ngang, đã thu thập được 3 mẫu cho bé Thiến Thiến rồi."
Khi nói đến chữ "3", dì cố tình nhấn mạnh giọng.
Sắc mặt mẹ tôi lập tức càng thêm khó coi.
Dì Vương vẫn còn ra vẻ đắc ý ở đó.
"Mẫu thứ 1 là tiến sĩ, chỉ số IQ thì khỏi phải bàn. Mẫu thứ 2 là vận động viên, vai rộng chân dài, thể chất cực kỳ tráng kiện! Mẫu thứ 3 thì chọn một chàng soái ca, gương mặt ấy, chẳng thua kém minh tinh là mấy. Chà, sau này cháu nhà tôi, chắc chắn sẽ là một đứa bé thông minh, xinh xắn lại hoạt bát."
Tôi: "…"
Mẹ tôi bị dì Vương kí/ch th/ích không hề nhẹ.
Đợi bóng dì vừa khuất, bà lập tức đóng sầm cửa lại, quay sang nắm ch/ặt lấy tay tôi.
"Không được, không thể chờ thêm nữa.