Anh nhìn đống mảnh sứ, giọng gi/ận dữ hỏi: "Chuyện này là sao?"

Tôi sợ chọc họ nổi gi/ận, căng thẳng đến mức bản năng đã buột miệng nói dối: "Vừa nãy có cơn gió lớn thổi vào nhà..."

Nhưng lập tức nhớ ra trong nhà lắp camera giám sát.

Thế nên chỉ biết cúi đầu nhận tội: "Là con làm vỡ. Con xin lỗi bố."

Sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt họ, dường như không ngờ tôi lại chủ động xin lỗi.

"Làm vỡ?" Bố quả nhiên nổi gi/ận, hừ lạnh: "Bố thấy là cố tình đ/ập phá thì đúng hơn!"

"Lần này có tiến bộ đấy," anh hai Thời M/ộ khoanh tay châm chọc, "Nhà vẫn còn ra hình th/ù."

Anh cả Thời Châu sa sầm nét mặt. Mẹ tràn đầy vẻ thất vọng và mệt mỏi. Còn Thời An thì ra vẻ không liên quan đến mình.

Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, không biết phải phản ứng thế nào.

Cho đến khi giọng bố trầm đục đầy gi/ận dữ vang lên lần nữa: "Mày về đây làm gì? Chỉ biết ở nhà phát đi/ên. Cút ra ngoài!"

Trong tình cảnh này, tôi đương nhiên không dám cãi lời.

"...Vâng." Tôi lê bước ra ngoài: "Được ạ."

Bước ra khỏi cửa, cảm giác dễ chịu hơn hẳn, cơ thể căng cứng cũng dần thả lỏng.

Thú thật, bầu không khí trong nhà vừa nãy khiến tôi ngạt thở.

Nó giống như một gia đình vốn đang đầm ấm, bị sự xuất hiện của tôi phá vỡ sự hòa thuận.

Tôi hoàn toàn là kẻ thừa thãi. Vừa khéo bố đuổi tôi ra khỏi nhà. Không có tôi, họ chắc chắn sẽ thoải mái hơn nhiều.

3

Tôi tìm một khách sạn bình dân để tá túc. Không biết bao giờ bố mới nguôi gi/ận, tôi cũng chẳng dám liên lạc hay làm phiền họ. Thế nên tạm đặt phòng trước ba ngày.

Sau một hồi lộn xộn, nằm xuống thì trời đã khuya. Tôi trằn trọc khó ngủ, đầu óc suy nghĩ miên man.

Nguyên chủ đi đâu rồi? Không lẽ bị tức ch*t thật sao? Sao tôi lại xuyên tới đây? Chẳng lẽ ông trời thấy kiếp trước tôi đáng thương, bị b/ệnh tật hànhz hạz, nên ban cho tôi cơ hội sống lại?

Nhưng nguyên chủ thì tính sao? Tôi thế này, chẳng phải đang chiếm đoạt cuộc đời cậu ấy sao. Nghĩ ngợi miên man, tôi mơ màng thiếp đi.

Rồi tôi mơ thấy nguyên chủ. Thấy tôi, câu đầu tiên cậu ta thốt lên là: "Đồ đen đủi!"

Tôi vừa mừng vừa lo: "Tuyệt quá, hóa ra cậu không bị tức ch*t." "?"

Sau một hồi ngẩn người, cậu ta giải thích nguyên do.

Cậu ta đã lấy việc gia nhập Cục Xuyên Thư, đi đến các thế giới khác làm nhiệm vụ làm cái giá, để thoát khỏi số phận 'pháo hôi tất tử' ở thế giới này. Giờ đây, tôi sẽ thay thế thân phận của cậu ấy mà sống tiếp.

"Cố lên nhé đồng chí, tôi chịu hết nổi rồi." Cậu ta vẫy tay, dặn dò lần cuối: "Chỉ cần dứt khoát vô tình với họ, thì chẳng ai có thể làm tổn thương cậu đâu."

Có lẽ chiếc bình bị vỡ thực sự rất quý giá, người nhà vẫn chưa nguôi gi/ận.

Một tuần trôi qua, không một ai liên lạc, thậm chí sticker "Chào buổi sáng" tôi gửi trong nhóm gia đình cũng bặt vô âm tín.

Ngón tay vuốt ngược lên xem, không chỉ riêng hôm nay. Trong lịch sử trò chuyện trước đây, phần lớn đều là "Thời Kh/inh" đơn phương nhắn tin.

Lúc thì chia sẻ video của chuyên gia, kiểu như "Gia đình bất hòa? Phần lớn do người lớn không thể đối xử công bằng!", lúc thì trách m/ắng người nhà lạnh nhạt, bóng gió ám chỉ Thời An...

Cũng chỉ có Thời M/ộ thỉnh thoảng mở mic m/ắng vài câu, hoặc mẹ qua loa thả lại biểu tượng mặt cười hạt đậu vàng.

Tôi tắt điện thoại, nằm vật xuống đầy u uất.

4

Nhưng đúng ngày tôi định gia hạn phòng, điện thoại reo lên. Là mẹ gọi.

Giọng bà lạnh nhạt: "Cuối tuần về nhà một chuyến, mẹ dẫn con đi gặp mấy người."

Hả?

Tôi không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng vẫn vội vàng đáp: "Vâng, mẹ."

Nói là gặp mấy thiếu gia cùng tuổi. Ban đầu tôi chưa kịp phản ứng, không biết gặp để làm gì.

Mãi đến khi ngồi đợi trong phòng bao nhà hàng, bố mới nghiêm giọng: "Lát nữa nhớ ngoan ngoãn, thu lại cái tính ngang ngược của con cho bố!"

"Nếu còn dám gây sự, đừng trách bố..." Mẹ ngồi cạnh vội giữ ch/ặt tay ông ngắt lời, rồi quay sang tôi, bình tĩnh nói:

"Thời Kh/inh, con cũng lớn rồi, đến tuổi kết hôn. Sau khi lập gia đình, mong con sẽ chín chắn hơn."

Tôi ngơ ngác ngước mắt: "Vậy hôm nay đến để..."

"Gặp đối tượng hôn ước của con chứ sao." Thời M/ộ nghịch chiếc vòng tay vừa 'cư/ớp' được từ Thời An, châm chọc: "Dù sao con cũng chỉ có chút giá trị này thôi."

"Nhưng anh tò mò thật—liệu có ai thèm nhìn con không? Đồ th/ần ki/nh." Thời Châu liếc anh ta một cái: "Thôi đi."

Rồi dùng lời lẽ nhẹ nhàng hơn khuyên nhủ tôi: "Thời Kh/inh, chắc con không định cả đời ở nhà họ Thời làm con sâu gạo ăn bám chứ?"

"Dù thế nào, hôm nay không phải lúc con được phép gây rối. Lát nữa nên làm gì, mong con tự liệu mà hành xử."

Nhưng tôi có định gây rối đâu. Tôi chỉ muốn biết chuyện là sao.

Nhưng nhìn vẻ mặt chán gh/ét và bực bội của họ, đành nuốt nghi hoặc vào bụng. Cúi đầu khẽ "ừ" một tiếng.

Người ta lần lượt bước vào phòng bao. Nào là tổng giám đốc Cố, Lục, Trần... dẫn theo con trai họ.

Trong thế giới quan của cuốn tiểu thuyết này, hôn nhân đồng giới hoàn toàn hợp pháp. Nguyên chủ cũng đã sớm thú nhận xu hướng tính dục với gia đình.

Tôi nghe lời bố mẹ và các anh, im lặng không gây rối, lịch sự chào hỏi khách đến.

Thế nhưng, chẳng có ánh mắt nào dừng lại trên người tôi quá nửa giây, chiếc ghế trống bên trái cũng mãi không thấy ai ngồi xuống.

Các bậc trưởng bối hàn huyên, những người cùng tuổi thì đặt ánh mắt ngưỡng m/ộ lên Thời An, trò chuyện rôm rả với cậu ấy.

Dù mẹ có cố tình hay vô tình nhắc đến tôi, cũng bị gạt đi qua loa.

Tôi không thể chen vào bất kỳ chủ đề nào, sự hiện diện mỏng manh đến tội nghiệp. Chỉ biết siết ch/ặt ly nước trên bàn, nâng lên uống vài ngụm như để che giấu sự lúng túng.

Trong lòng vừa chua vừa chát, bối rối đến mức không biết đặt bản thân vào đâu.

Thời M/ộ bên cạnh cười khẩy, nói khẽ: "Quả nhiên, chuyện này cũng hỏng rồi."

"Thời Kh/inh, giờ thì biết mình mang tiếng x/ấu cỡ nào trong mắt người khác chưa?"

Tôi cụp mắt, im lặng.

5

Hình như lại có người đến.

Ngoài cửa mơ hồ vọng vào tiếng tranh cãi.

Đầu tiên là một giọng nam trẻ tuổi, trong trẻo và đầy cuốn hút: "Lão già! Ông lại hố tôi? Nếu rảnh quá thì đi thông cống nhà mình đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
3 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai bảo tôi nhất định phải yêu thanh mai trúc mã, nam chính từ trên trời rơi xuống chẳng phải thơm hơn sao?

Chương 9
Ngày khai giảng đại học, thanh mai trúc mã và bạn nối khố của tôi đã đánh nhau. Chỉ vì một chỗ ngồi cạnh Nguyễn Tinh Dao. Trên tàu cao tốc, bộ tứ vốn dĩ ồn ào ngày nào giờ chìm trong im lặng. Cô bạn thân Nguyễn Tinh Dao liếc nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi tag cả hai người họ vào nhóm chat: "Hai cậu dạo này bị làm sao thế?" Tống Kim Tự và Tạ Tẫn mím môi, không có động tĩnh gì. Giây tiếp theo, cô bạn lại gửi một tin nhắn vào nhóm: "Tớ biết lý do rồi. Hai cậu đều thích Hạ Linh, đúng không?" Nước trong miệng tôi phun thẳng ra ngoài. Tôi cũng chẳng biết dây thần kinh nào của cô bạn mình bị chập nữa, sao họ có thể thích tôi được chứ? Cho đến khi Tống Kim Tự đỏ hoe mắt, còn Tạ Tẫn thở hổn hển, như đang giận dỗi đáp lại trong nhóm: "Đúng, tôi chính là thích Hạ Linh." "Tôi cũng thích, Nguyễn Tinh Dao, cậu hài lòng chưa?" Lúc đó tôi mới nhận ra, mình đã trở thành một phần trong trò chơi của ba người họ.
0