Tôi khựng lại một lát.
"Hơn nữa, tôi rất ngưỡng m/ộ mối qu/an h/ệ tốt đẹp trong ký túc xá của họ."
"Tốt đến mức nào?" Bạch Hành vừa dứt lời thì thấy đàn anh cùng các bạn cùng phòng đứng dậy sau khi ăn xong.
Một trong những nam sinh cao lớn đút cho mỗi người bọn họ một ngụm sữa.
"Uống xong cái này rồi đi học nhé! Người một nhà chúng ta phải hòa thuận vui vẻ!"
Sau đó, cậu ta xoa đầu mỗi người một cái.
Ba người kia tranh nhau chui vào lòng cậu ta.
Bạch Hành nhìn mà mí mắt gi/ật liên hồi.
Nhớ đến lời đàn anh nói rằng ký túc xá của họ ngày nào cũng hôn nhau.
Hôn càng nhiều càng chứng tỏ tình cảm càng thân thiết.
Tôi chống cằm, đôi mắt lấp lánh đầy ngưỡng m/ộ.
Mối qu/an h/ệ trong ký túc xá của đàn anh thật tốt biết bao! Bốn người hòa thuận vui vẻ biết nhường nào!
"Cậu muốn như vậy à?"
Tôi gật đầu lia lịa như giã tỏi: "Ừ ừ ừ!"
Mới lên thành phố lớn, tôi cũng muốn có qu/an h/ệ tốt như vậy!
Bạch Hành nhíu mày, đưa tay lau vết sữa đậu nành nơi khóe miệng tôi.
Giọng cậu ấy vừa lạnh vừa bình thản.
Hình như còn có chút không vui.
"Cậu có mình tôi là đủ rồi."
8
Cả ngày hôm đó, Bạch Hành dường như thực sự có chút buồn bã.
Tôi hiểu mà.
Sự chiếm hữu trong tình bạn là như thế đấy.
Chắc cậu ấy muốn tôi chỉ làm anh em tốt nhất với một mình cậu ấy thôi.
Xem ra chúng tôi càng phải làm gì đó để thúc đẩy tình bạn mới được!
Đêm đó trước khi ngủ, tôi quấn khăn tắm đi từ nhà vệ sinh ra.
Bạch Hành đã tắm xong trước tôi, cũng chỉ quấn một chiếc khăn tắm, ngồi trước bàn ôm điện thoại thẫn thờ.
Tôi lao tới xin lỗi cậu ấy.
"Ban ngày không phải tôi có ý đó đâu.
"Tôi chỉ chơi với một mình cậu, chỉ tốt với một mình cậu thôi.
"Trong ký túc xá, tôi chỉ thân nhất với cậu thôi!"
Mắt Bạch Hành sáng lên.
"Thật không?" Tôi học theo cách đàn anh đối xử với bạn cùng phòng, vỗ mạnh một cái vào đùi Bạch Hành.
"Chúng ta mới là anh em cốt cán nhất! Tình bạn của chúng ta bền ch/ặt không thể phá vỡ!"
Biểu cảm của Bạch Hành lập tức trở nên kỳ lạ.
Sau đó, tôi vén vạt khăn tắm, để lộ đôi chân trắng nõn nhẵn nhụi của mình.
Vỗ bồm bộp hai cái vào đùi mình trước mặt Bạch Hành.
Tôi nắm lấy tay cậu ấy đặt lên chân mình.
"Đến đi! Đừng khách sáo! Cậu cũng sờ đi!"
9
Hôn môi thì tôi ngại không dám hôn trực tiếp.
Sờ đùi thì tôi có thể thử một chút.
Tôi thường thấy đàn anh sờ đùi bạn cùng phòng của anh ấy.
Không cần hỏi tôi cũng biết.
Cậu ấy chắc chắn sẽ dạy tôi, anh em tốt sờ qua sờ lại là chuyện rất bình thường.
Tay Bạch Hành đặt trên chân tôi, cậu ấy nuốt nước bọt.
Nhưng mà.
Đàn anh cũng đâu có bảo tôi nên sờ trong bao nhiêu giây đâu?
Qua một hồi lâu, Bạch Hành thở dốc một tiếng rồi vội vàng đứng dậy.
Cậu ấy r/un r/ẩy thu dọn quần áo treo trên ghế, gương mặt không còn bình tĩnh nổi nữa, vội vàng chui tọt vào nhà vệ sinh.
"Cậu đi đâu thế?" "Đi giặt quần áo bẩn." Tôi nhìn kỹ lại, thấy có gì đó không ổn.
Không, đợi đã.
"Cậu thu dọn à? Hình như là quần áo của tôi?"
Đống quần áo bẩn tôi thay ra trước khi tắm.
"Ừ." Giọng Bạch Hành khàn đặc, ôm ch/ặt đống quần áo vào bụng.
"Tôi giặt giúp cậu."
Sau đó, cậu ấy cắm đầu lao vào nhà vệ sinh.
Người đâu mà nhiệt tình quá, chỉ có hai món đồ mỏng manh thế thôi mà giặt mất tận một tiếng đồng hồ.
Xem ra sờ đùi quả nhiên có thể thúc đẩy tình anh em, cậu ấy còn giặt quần áo giúp tôi cơ mà!
Chỉ là hôn môi thì tôi vẫn còn ngại không dám làm trực tiếp.
Đối với người nhà quê như tôi thì ngượng ngùng quá.
Chuyện đó cứ lén lút thúc đẩy là được rồi.
Tôi cố chống chọi với cơn buồn ngủ, mãi mới đợi được Bạch Hành đi ra.
Chờ cậu ấy tắt đèn lên giường, tôi lại tính toán thời gian cậu ấy chìm vào giấc ngủ.
Đến lúc rồi, tôi chỉnh lại quần áo ngủ rồi xoay người xuống giường.
Vừa mò mẫm trong bóng tối đi đến dưới giường Bạch Hành thì nghe thấy giọng nói đầy kỳ vọng nhưng cũng có chút d/ao động của cậu ấy.
"Cậu đến rồi à?"
10
Thôi xong.
Tiêu đời rồi.
Chẳng lẽ trước giờ cậu ấy không hề ngủ? Biết là tôi đang hôn? Tôi đứng hình tại chỗ.
Giọng Bạch Hành thanh lãnh, đôi mắt sáng rực.
"Cậu lại đến làm bài tập thể dục buổi sáng à?" Tôi thở phào nhẹ nhõm, chỉ đành bất lực dưới ánh nhìn của cậu ấy, thực hiện một bài thể dục giữa giờ dành cho thiếu nhi.
Đợi đến khi cậu ấy xem tôi đến mức ngủ thiếp đi, tôi mới mệt đến thở không ra hơi, trèo lên giường Bạch Hành.
Lén hôn một cái rồi tôi mới yên tâm quay về giường mình.
Tình bạn của chúng tôi bền ch/ặt không thể phá vỡ!
Sáng hôm sau, Bạch Hành đứng trước gương trong nhà vệ sinh, nhíu mày nhìn đôi môi mình, rồi lại nhìn tôi. Tôi chột dạ mím môi, cậu ấy không nói gì cả.
Bạch Hành khi ngủ đôi lúc thì ngay ngắn, đôi lúc lại không.
Thế nên cậu ấy cứ hở ra là lại giống như lần trước, ôm nhầm tôi vào lòng như ôm gấu bông.
Hôm nào cậu ấy ôm tôi, tôi rảnh rỗi trong lòng cậu ấy thì lại hôn thêm vài cái.
Sáng nào Bạch Hành cũng đứng trước gương soi rồi ngẩn người.
Qua vài ngày, Bạch Hành đứng trước gương trong nhà vệ sinh đã không còn bình thường nữa.
Cậu ấy sờ sờ môi mình.
Chăm chú nhìn khóe môi lại sưng tấy của tôi.
Cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.
Cậu ấy áp sát gương mặt lạnh lùng lại gần.
"Tống Thừa, cậu nói xem tại sao môi tôi không sưng, của cậu cũng không sưng. Hôm nào môi tôi sưng là hôm đó môi cậu cũng sưng?"
11
"Có... có lẽ là vì hai chúng ta cùng ăn cơm với nhau thôi." "Chúng ta đâu có ăn cay." "Có lẽ hôm nào đó thức ăn ở nhà ăn có cho chút ớt, nhỏ quá nên chúng ta không thấy." Tôi hoảng lo/ạn giải thích, cài cúc áo rồi đỏ mặt chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
Ký túc xá chúng tôi cứ cách vài ngày lại cùng nhau đi hát karaoke.
Hôm nay lại đến ngày tụ tập.
Trong phòng bao, một người bạn cùng phòng thắng cả trận, bắt mọi người khai xem nụ hôn đầu còn hay mất.
"Mất rồi."
Tôi đã trao cho Bạch Hành rồi.
Tôi vừa dứt lời thì Bạch Hành lập tức lạnh mặt, cậu ấy nhìn tôi đầy oán trách, trả lời câu hỏi của chính mình với giọng không chút cảm xúc.
"Vẫn còn."
Khóe miệng tôi gi/ật giật.
Mất rồi ông ơi.
Ông trả lời sai rồi.
Bạch Hành đột nhiên nhìn chằm chằm vào khóe môi đang r/un r/ẩy của tôi, như thể đã phát hiện ra điều gì đó.
"Tống Thừa." "Hả?" "Cậu nói xem, hôn quá mạnh liệu có làm môi bị sưng không?"
"Tôi... tôi không biết."
Bạch Hành thu hẹp khoảng cách giữa tôi và cậu ấy, đáy mắt sâu thẳm ẩn chứa ý tứ khó hiểu.
"Không phải cậu từng hôn rồi sao? Chắc là phải có kinh nghiệm chứ?"
"Cũng... cũng tạm, kinh nghiệm của tôi bình thường thôi." Tôi r/un r/ẩy, chột dạ nốc một hơi rư/ợu.
Đêm đó, đầu tôi vẫn còn hơi choáng váng vì rư/ợu.
Sau khi tắt đèn, tôi khó khăn trèo từ giường mình xuống.
Ngước nhìn lên, may mà Bạch Hành đã uống nhiều nên ngủ rồi, nếu không tôi lại phải vừa đ/au đầu vừa nhảy thể dục cho cậu ấy xem.
Yên tâm trèo lên giường Bạch Hành, tôi vô lực đ/è lên ng/ười cậu ấy.
Nhắm thẳng vào đôi môi cậu ấy, tôi mơ màng hôn xuống.
Trong miệng cậu ấy cũng có mùi rư/ợu thoang thoảng.