Cậu ấy là người còn chưa từng yêu đương, vậy mà lại xuân tâm nhộn nhạo rồi.

Tôi vẫn như mọi khi, đợi cậu ấy ngủ say mới buông tay, nhưng hôm nay cậu ấy lại càng ôm tôi ch/ặt hơn.

Tôi thực sự không thể thoát ra được.

Để tránh việc chờ đợi quá lâu mà lỡ ngủ quên, tôi hôn cậu ấy thêm vài cái trong lòng để giữ tỉnh táo.

Nhưng cậu ấy cứ như dính ch/ặt lấy người tôi, dù đợi bao lâu cũng không chịu nới lỏng tay.

Cuối cùng tôi vẫn ngủ thiếp đi trong quãng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng.

Khi tỉnh dậy đã là sáng sớm, tôi bật dậy khỏi giường cậu ấy.

Leo xuống thang nhanh như chớp, vừa chạm đất, Bạch Hành liền gọi tên tôi.

"Tống Thừa."

Tôi gi/ật nảy người, căng thẳng quay đầu lại.

Cậu ấy tỉnh dậy nhanh quá, chắc không nhìn thấy tôi trèo xuống từ giường cậu ấy chứ?

Khóe môi Bạch Hành hơi nhếch lên.

"Sáng sớm đã đến dưới giường tôi tập thể dục rồi à?"

"Ừ." Tôi tùy tiện vận động cơ thể vài cái cho có lệ, rồi nhanh chóng vơ lấy khăn tắm chui vào nhà vệ sinh.

May quá, may quá.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Thật hú vía.

Chậm hai giây nữa thôi là bị phát hiện rồi.

Tôi vừa căng thẳng vừa suy nghĩ.

Than ôi, khi nào mình mới có thể đường đường chính chính như đàn anh chứ.

Cái tính cách nhút nhát, rụt rè từ vùng quê lên đây của mình thật tệ hại.

Từ phòng tắm đi ra, vừa đẩy cửa ra, suýt chút nữa đ/âm sầm vào Bạch Hành đang xếp hàng chờ tắm.

Cậu ấy liếc nhìn cái chậu trong tay tôi, tiện tay đoạt lấy.

"Quần áo bẩn à? Để tôi giặt giúp cậu."

"Không... không cần đâu, để tự tôi..."

Ánh mắt Bạch Hành nhìn tôi sâu thẳm: "Qu/an h/ệ của chúng ta, giúp cậu giặt là chuyện bình thường."

"Thế... thế thì được."

Sáng sớm vừa ngủ dậy tôi vẫn còn hơi chột dạ, xoay người chạy trốn khỏi phía bên cạnh cậu ấy...

13

Đến nhà ăn, Bạch Hành cũng nhanh chóng đuổi theo.

Cậu ấy ngồi xuống đối diện tôi, đưa tay lau khóe miệng cho tôi.

Tôi gi/ật mình né tránh.

Ngày nào cậu ấy cũng lau cho tôi, sao hôm nay cảm giác cứ kỳ lạ thế nào ấy?

Cứ nghĩ đến việc Bạch Hành bắt quả tang tôi lén hôn cậu ấy, tôi lại ngượng đến mức không biết phải làm gì.

Tôi trốn cậu ấy cả một ngày.

Tối sau khi tắt đèn, tôi ngoan ngoãn nằm trên giường mình.

Đêm nay tạm thời đừng hôn nữa.

Tuy duy trì tình bạn rất quan trọng.

Nhưng da mặt tôi thực sự quá mỏng, không thích nghi nổi với cuộc sống thành phố.

Tôi nóng bừng mặt suy nghĩ.

Mình phải về quê thôi.

Bức rèm giường đột nhiên bị người ta gi/ật mạnh ra, Bạch Hành thò gương mặt điển trai vào.

Giọng cậu ấy bình thản.

"Sao hôm nay không qua?"

Cậu... cậu... sao cậu ấy còn chủ động tìm đến hỏi cơ chứ!

Càng thấy ngại hơn! Sau đó cậu ấy hỏi tiếp.

"Trốn tôi à?"

"Không... không có mà."

Đôi mắt Bạch Hành nhìn tôi trong veo.

Cậu ấy dường như đang quan sát thần thái và những biểu cảm nhỏ trên gương mặt tôi.

Ngập ngừng vài giây, cậu ấy nói.

"Sao hôm nay không xuống dưới giường làm bài tập thể dục?"

Hóa ra là nói chuyện tập thể dục.

"Mệt... mệt rồi."

Nửa đêm không ngủ mà cậu ấy vạch rèm giường tôi chỉ để hỏi chuyện này?

Đêm qua tôi còn ôm đầu cậu ấy hôn môi, vậy mà cậu ấy chỉ quan tâm đến việc có tập thể dục hay không?

Đúng là người thành phố, bình tĩnh thật đấy.

Đàn anh quả nhiên không lừa mình, người ở thành phố đều như vậy cả.

Đôi mắt Bạch Hành sâu thẳm, nhìn tôi thêm vài giây.

"Tống Thừa, đêm qua..."

Cuối cùng cậu ấy vẫn hỏi.

Không biết cậu ấy hỏi ra rồi tôi còn mặt mũi nào đối diện với cậu ấy nữa không.

Tôi ngại quá đi mất.

Nhưng Bạch Hành lại nói.

"Đêm qua tôi uống nhiều quá, trước khi ngủ không có chuyện gì xảy ra chứ?"

Cậu ấy đưa tay đỡ trán, liếc nhìn tôi.

"Tôi uống nhiều quá chẳng nhớ gì cả. Nhất là sau khi nằm xuống."

Cậu ấy vậy mà mất trí nhớ tạm thời! Mất trí nhớ vào lúc này thật đúng lúc quá đi!

Hóa ra cậu ấy đến để hỏi chuyện này.

Câu hỏi như thế này cần phải đến hỏi riêng một chút cũng là hợp lý.

"Không có." Giọng tôi nhẹ nhàng hơn đôi chút.

"Trước khi ngủ cậu không có chuyện gì xảy ra cả."

"Ừ."

Bạch Hành hỏi xong vẫn không rời khỏi dưới giường tôi, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi.

"Còn việc gì không?"

Tôi bị cậu ấy nhìn đến mức nổi da gà, siết ch/ặt mông dựa vào tường mới hỏi được một câu như vậy.

"Không còn việc gì nữa."

"Vậy..."

Vậy sao không đi đi?

"Vậy cậu về đi."

"Tống Thừa."

"Hả?"

"Bây giờ cậu có thể xuống dưới giường tôi nhảy bài thể dục buổi sáng được chưa?"

"..."

Đợi Bạch Hành xem tôi thực hiện xong bài tập vận động cơ ng/ực, cậu ấy nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Cảm giác còn nhanh hơn mọi khi.

Vì chuyện đêm qua cậu ấy không có ấn tượng gì, vậy thì tôi có thể yên tâm bạo dạn hôn tiếp rồi!

Thế là tôi xoay người lại trèo lên giường Bạch Hành.

Nhưng có chút kỳ lạ là.

Sao tôi cảm thấy hơi thở của Bạch Hành gấp gáp hơn trước nhỉ?

14

Xem ra cậu ấy chắc chắn là bị cảm sổ mũi rồi.

Nhưng cơ thể cậu ấy cũng cứng đờ hơn trước.

Nhìn chẳng có vẻ gì là thư giãn sau khi ngủ cả.

Không ngờ cậu ấy lại bị áp lực học tập làm cho lo lắng đến mức này.

Tôi lắc đầu, đang định cúi xuống, đôi môi đột ngột dừng lại giữa không trung.

Lông mi Bạch Hành khẽ run lên hai cái, tôi dường như thấy cậu ấy khẽ nhíu mày.

Biểu cảm cộng thêm hơi thở gấp gáp, trông có vẻ như đang đợi chờ điều gì đó rất sốt ruột, không biết là đã mơ thấy gì.

Không được rồi.

Mình không thể hôn.

Nếu cậu ấy bị cảm thật, mình hôn vào chẳng phải bị lây sao?

Tôi nằm phẳng bên cạnh Bạch Hành suy nghĩ, chỉ nghe tiếng thở của Bạch Hành càng lúc càng gấp.

Thôi bỏ đi, mối qu/an h/ệ tốt đẹp giữa tôi và Bạch Hành, không thể vì chút cản trở này mà từ bỏ việc duy trì tình bạn được.

Tôi chống người lên định hôn, trong cổ họng Bạch Hành phát ra những âm thanh không thể kìm nén.

Ở nơi tôi không nhìn thấy, những ngón tay thon dài đẹp đẽ của Bạch Hành đang thoải mái bấu ch/ặt lấy ga trải giường.

Hơi thở cậu ấy ngưng trệ, tôi cứ tưởng mình hôn đến mức cậu ấy nghẹt thở rồi.

Vội vàng buông môi ra x/á/c nhận xem cậu ấy còn sống không, tôi đứng dậy định đi.

Lại bị Bạch Hành xoay người đ/è xuống dưới thân.

Tứ chi Bạch Hành quấn lấy eo tôi, tôi bị giam cầm rất ch/ặt.

Thôi vậy, thao tác quen thuộc rồi.

Đợi cậu ấy ngủ say rồi mình rời đi là được.

Tôi thở phào một cái, Bạch Hành lại đột ngột vùi đôi môi vào bên tai tôi.

Bàn tay đang quấn trên eo tôi siết mạnh một cái vào eo tôi.

Trong miệng thốt ra hơi nóng.

"Vợ ơi."

15

Cậu ấy nói cái gì cơ?!

Tôi bàng hoàng nín thở.

Nhưng vài giây sau mới phát hiện ra có lẽ cậu ấy đang nói mớ, mắt còn chẳng thèm mở.

Sợ ch*t khiếp.

Hóa ra là mơ thấy mình có vợ rồi.

16

Tôi nhét đầy miệng bánh bao, phồng má ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Hai mắt trợn tròn.

"Cậu... cậu gọi tôi là gì?"

"Tôi nói..."

Bạch Hành thần sắc bình thản nhìn về phía tôi.

"Tống Thừa, ăn chậm thôi, đừng để nghẹn."

Trời ạ, mình bị ảo giác rồi.

Mình nghe rõ ràng là cậu ấy gọi mình là vợ!

Giống như hôm qua cậu ấy nói mớ vậy!

Chắc chắn là mình chưa hoàn h/ồn sau vụ suýt bị bắt quả tang hồi sáng.

Tôi cầm bánh bao, phồng má lắc đầu như trống bỏi, muốn bản thân tỉnh táo hơn chút.

Tỉnh lại đi Tống Thừa, sao Bạch Hành có thể gọi một người đàn ông là vợ cơ chứ.

Vì mải lắc đầu nên tôi không nhìn thấy khóe môi Bạch Hành khẽ nhếch lên, cùng ánh mắt đầy thú vị khi nhìn tôi.

Thời gian gần đây chất lượng giấc ngủ của Bạch Hành tốt đến mức kỳ lạ!

Cậu ấy không chỉ ngủ ngày càng sớm.

Hở ra là lại đề nghị tắt đèn sớm trong ký túc xá.

Lại còn luôn chạy đến cạnh giường tôi vỗ vào thành giường trước khi tắt đèn.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi dưới giường.

"Tôi đi ngủ đây." Tôi không biết nói gì, chỉ ậm ừ một tiếng.

Cậu ấy bổ sung thêm.

"Tôi ngủ rất nhanh." Đôi mắt cậu ấy sáng lên, có lẽ mình nên phản ứng lại gì đó.

Tôi mím môi.

"Vậy thận của cậu tốt thật đấy." "Ừ, tốt lắm. Cứ yên tâm đi."

Cậu ấy thận tốt thì liên quan gì đến việc mình yên tâm? Tôi không hiểu, nhưng tôi tôn trọng.

Bạch Hành còn ngủ ngày càng say.

Trước đây cậu ấy vô tình ôm lấy tôi, nhiều lắm cũng chỉ một lát rồi xoay người buông ra.

Bây giờ mỗi lần tôi hôn tr/ộm xong, cậu ấy đều siết ch/ặt lấy tôi, ôm ch*t cứng cả đêm không buông.

Lần nào tôi cũng bất lực ngủ thiếp đi trong lòng cậu ấy, trời sáng rồi mới rời đi.

Lần nào Bạch Hành cũng tỉnh dậy muộn hơn tôi vài giây, vừa lúc mở mắt ra sau khi tôi đã chạm đất, thật hú vía.

Nhưng có một chuyện kỳ lạ.

Thời gian gần đây cậu ấy nói mớ ngày càng nhiều.

Đêm nào cậu ấy cũng ôm tôi rồi thì thầm không ngừng bên tai.

Nội dung còn ngày càng khó nghe hơn.

"Vợ ơi, em đến rồi."

"Vợ ơi, anh nhớ em quá."

"Vợ ơi, em thơm quá."

"Vợ ơi, eo em thon quá."

"Vợ ơi, người em mềm quá."

"Vợ ơi, em làm anh muốn... em quá."

"Thật muốn bây giờ làm cho em..."

17

Đây là chuyện mà mình có thể nghe sao!

Ngượng đến mức lần nào tôi cũng đỏ mặt tía tai.

Cậu ấy hư quá đi mất.

Hóa ra nam thần học đường cao lãnh tự phụ khi ngủ trong đầu toàn những chuyện như vậy.

Nhưng vì tình bạn, tôi đã giữ kín bí mật về việc cậu ấy thích mơ mộng mình có vợ.

Tuy nhiên, tôi cũng ngày càng không ổn.

Tai tôi hình như bị hỏng rồi.

Đêm nào Bạch Hành gọi vợ là sự thật.

Nhưng sao tôi lại cảm thấy ban ngày cậu ấy cũng toàn gọi là vợ?

Mà hình như là gọi về phía tôi?

Tôi xem cậu ấy chơi bóng, cậu ấy lau mồ hôi đi về phía tôi, nhận lấy chai nước của tôi.

"Vợ ơi, em đến rồi à."

"Hửm? Cậu nói gì cơ?" "Tống Thừa, cậu đến rồi à."

Tôi uống sữa trước khi ngủ, cậu ấy bưng một cốc khác cho tôi.

"Vợ ơi, uống cốc này đi, anh hâm nóng rồi." "Hửm? Cậu gọi tôi là gì cơ?"

"Tống Thừa. Sao thế?"

Ảo giác của tôi ngày càng nghiêm trọng.

Tôi tự an ủi mình chắc chắn là do gần đây bị Bạch Hành làm cho không ngủ ngon giấc.

Vừa mới yên tâm, lại phát hiện ra cô gái xin phương thức liên lạc của tôi cũng nghe thấy Bạch Hành gọi tôi là vợ...

18

Tôi vỗ vỗ tai mình, x/á/c nhận lúc tắm nước không vào tai.

Có cô gái chặn đường tôi dưới lầu ký túc xá nam.

"Bạn học ơi, bạn đẹp trai quá, cho mình xin phương thức liên lạc được không? Mình thích kiểu người như bạn!"

Cô gái dễ thương quá!

"Đương nhiên là được!" Tôi sờ vào túi quần vội vàng lấy điện thoại.

Vừa định lấy ra khỏi túi quần, phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lùng tự nhiên.

"Vợ ơi."

Không cần quay đầu cũng biết chắc chắn là Bạch Hành gọi tên tôi rồi mình lại nghe nhầm.

Gần đây tai mình bị lãng quá rồi.

Đều tại cậu ấy cứ "vợ ơi vợ ơi" bên tai mình suốt đêm.

Làm mình ngủ mơ màng, tỉnh dậy cũng mơ hồ tưởng rằng mình lại nghe nhầm.

Tôi lấy điện thoại ra, vừa định đưa mã QR, thì cảm thấy biểu cảm của cô gái đối diện không ổn lắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ nhát gan cũng có thể trở thành pháo hôi ác độc sao?

Chương 7
Tôi là một nhân vật pháo hôi trong bộ truyện BL học đường quý tộc. Cùng là học sinh đặc cách với thụ chính. Thụ chính kiên cường bất khuất, bị các thiếu gia làm khó cũng không chịu khuất phục, ngược lại càng chà đạp càng mạnh mẽ. Còn tôi thì là một đứa nhát gan. Thiếu gia mắng tôi nghèo hèn. Tôi rưng rưng nước mắt: "Xin lỗi, đã làm bẩn mắt cậu rồi, bộ đồ này đã là bộ đẹp nhất trong tất cả quần áo của tôi rồi." Thiếu gia nói tôi giả tạo. Tôi tự ti cúi đầu: "Xin lỗi, tôi chỉ sợ mọi người coi thường tôi, tôi muốn làm bạn với mọi người, nhưng ngay cả vé xe đến trường tôi cũng phải tự bán ngô mới có tiền mua." Thiếu gia chấn động, thiếu gia tự trách. Nửa đêm đang ngủ cũng phải bật dậy tự tát mình một cái. Gây sự với tôi coi như cậu gây sự với cục bông rồi.
Hiện đại
Vườn Trường
Boys Love
59
Tra A quá hư! Chương 7