Én bay về phương Nam

Chương 3

22/05/2026 20:02

07

"Chân tỷ."

Nàng ta giọng điệu đồng cảm: "Tỷ đúng là mệnh khổ."

Ta ngước đầu nhìn nàng ta.

Sự đắc ý nơi đuôi mày nàng ta sao mà quen thuộc đến thế.

Kiếp trước nàng ta cũng từng nói câu này.

Khi ta bệ/nh nặng sắp ch*t, nhà họ Yến sợ trong cung không có người, liền đưa nàng ta vào.

Câu đầu tiên nàng ta nói khi gặp ta chính là chê ta mệnh khổ.

"Vị trí Hoàng hậu này vốn dĩ là của ta."

Khi đó ta tâm lực tiều tụy, không đủ sức tranh biện cùng nàng ta.

Kiếp này lại chẳng muốn.

"Ta quả thực vận số kém hơn chút." Ta thản nhiên đáp.

Yến Hòa nghe vậy, cố ý thở dài tiếc nuối, đi quanh ta một vòng rồi nói: "Không ngờ lần này tỷ lại vô dụng đến thế, ngay cả một ngày làm Hoàng hậu cũng không xong."

Lời này thật kỳ quặc.

Ta nhìn nàng ta, sợi dây tâm tư khẽ rung động.

Ta hỏi: "Nghe nói thời gian trước muội đổ bệ/nh một trận, tỉnh dậy liền khóc mấy ngày."

Yến Hòa hừ lạnh: "Muội đó là mừng quá mà khóc."

"Mừng?"

"Tất nhiên." Nàng ta nhìn ta, đáy mắt u tối: "Chân tỷ, tỷ tin mệnh không?"

"..."

"Ta nói cho tỷ biết, ta đã nhìn thấu thiên cơ."

"Ta sẽ trở thành trợ lực lớn nhất của Thái tử, ngày sau chắc chắn sẽ mẫu nghi thiên hạ."

Mẫu nghi thiên hạ sao.

Kiếp trước nàng ta là người đứng đầu Tứ phi.

Trước lúc ta lâm chung đã c/ầu x/in, c/ắt đ/ứt hy vọng của Lãnh Trác Miên, cũng là trải đường cho nàng ta.

Nếu không có gì bất ngờ, nàng ta quả thật đã làm Hoàng hậu.

Ta và Dung Tề làm vợ chồng nhiều năm, chung quy vẫn chưa từng nhận được một phần chân tâm.

Sống lại một đời, ta tránh né cái ghế ấy còn không kịp.

Mà Yến Hòa lại vẫn cam tâm tình nguyện.

Nghĩ lại thì nàng ta làm Hoàng hậu cũng vui vẻ.

Thế cũng tốt.

Người cầu gì được nấy, đều đạt được tâm nguyện.

08

Tính cách Yến Hòa sáng rực như lửa.

Cộng thêm việc có ký ức kiếp trước.

Chẳng mấy chốc đã chiếm được sự yêu thích của Dung Tề.

Đàn ông xưa nay vốn dĩ cả thèm chóng chán, Dung Tề cũng chẳng phải ngoại lệ.

Ta cứ mong chờ chàng có được Yến Hòa rồi sẽ chán gh/ét Lãnh Trác Miên, sớm ngày nói rõ ràng với nàng, cũng coi như tha cho nàng một con đường.

Nhưng lại chẳng đợi được tin tức gì.

Ngày hôm đó, ta chặn Yến Hòa lại trong sân.

"Làm gì thế?" Yến Hòa mất kiên nhẫn.

Ta hỏi: "Thái tử có từng nói với muội, định sắp đặt cô nương nhà họ Lãnh thế nào không?"

Yến Hòa nghi hoặc: "Tỷ quan tâm Lãnh Trác Miên làm gì?"

Ta đáp: "Ta không phải quan tâm nàng ta."

"Chỉ là nghĩ nàng ta là người trong lòng của Thái tử, lo lắng ngày sau nàng ta tranh sủng với muội."

Yến Hòa nghe vậy phì cười.

"Lãnh Trác Miên thì tính là cái gì?! Sau này chẳng qua chỉ là một trắc phi!"

"Dù sau này điện hạ đăng cơ, nàng ta cũng chỉ là một tiểu Quý nhân."

"Sao có thể tranh sủng với ta!"

Ta: "..."

"Chân tỷ, thay vì lo lắng cho người khác, chi bằng lo cho chính mình đi."

"Tỷ làm không xong Thái tử phi, lại trở thành thứ nữ, ngày sau e là chỉ có thể gả bừa cho ai đó, sống tạm bợ qua ngày."

Nha hoàn tức gi/ận: "Cô!"

Ta đưa tay ngăn lại.

"Dẫu là Quý nhân, đối với Thái tử cũng là khác biệt."

Ta bình thản nói: "Họ là thanh mai trúc mã, ngày sau chưa biết chừng sẽ được phong làm Quý phi."

"Quý phi?" Ánh mắt Yến Hòa lạnh lẽo: "Nàng ta phụ bạc sự yêu thích của Thái tử, đại nghịch bất đạo, nhà họ Lãnh bọn họ lòng lang dạ sói, tội đáng muôn ch*t."

"Thái tử lần này tuyệt đối sẽ không phong nàng ta làm Quý phi nữa."

Ánh mắt ta khẽ động.

"...Thái tử chẳng qua chỉ xem nàng ta như chó mèo mà thôi, tỷ cứ chờ xem, ta sẽ khiến Thái tử từ từ hành hạ nàng ta."

Nàng ta xoay người rời đi, bóng lưng đầy vẻ quyết đoán.

Chẳng biết dựa vào cái gì mà tự tin đến thế.

Khi ta ch*t, Dung Tề nắm giữ đại quyền, thế lực nhà họ Lãnh đã tàn lụi.

Xa mới nói đến chuyện "phụ bạc" và "lòng lang dạ sói".

Nhưng nghe giọng điệu này của Yến Hòa, trong cung sau này hẳn đã xảy ra biến cố lớn.

"Nhị cô nương hình như rất gh/ét cô nương nhà họ Lãnh." Nha hoàn nói.

Đâu chỉ là gh/ét.

Yến Hòa như thế này, quả thực muốn l/ột da róc xươ/ng Lãnh Trác Miên.

Nhưng còn Dung Tề thì sao?

Chàng sẽ thế nào.

09

Ta lại gặp Lãnh Trác Miên vào ngày đi dã ngoại.

Nàng đang ở cùng huynh trưởng.

Hai người đứng giữa sườn núi, cúi người hái thứ gì đó.

Đã gặp mặt, khó tránh khỏi phải gật đầu chào hỏi.

Ánh mắt ta rơi trên chiếc giỏ trong tay nàng, lên tiếng trước.

"Lãnh cô nương hái được gì thế?"

Lãnh Trác Miên cười nói: "Quả dại."

"Yến cô nương có muốn nếm thử không?"

Ta nghi hoặc: "Quả dại cũng ăn được sao?"

Lãnh Trác Miên khựng lại, che miệng cười.

"Tất nhiên."

"Hơn nữa còn rất ngon."

Nàng không nhịn được cười.

Ta chắc là đã nói lời ng/u ngốc, có chút không tự nhiên.

Lãnh Hoài Khuynh thấy vậy, tiến lên vỗ vỗ đầu nàng, bảo nàng đừng trêu chọc.

"Muội muội ta nghịch ngợm, Yến cô nương chớ trách."

Ta lắc đầu: "Không đâu, là ta hỏi thật buồn cười."

"Chỉ là kiến thức có hạn thôi mà."

Lãnh Hoài Khuynh đưa giỏ tới, giải thích: "Là anh đào núi, vị tuy chua ngọt nhưng có thể ăn, Yến cô nương nếu chưa từng ăn qua, có thể nếm thử."

Ta cúi đầu nhìn, quả đỏ rực màu sắc tươi sáng.

Ta nhặt lấy một quả.

"Thế nào?" Lãnh Trác Miên đầy vẻ mong chờ.

Ta đ/á/nh giá công tâm: "Cũng được."

Lúc này Lãnh Trác Miên cười càng tươi hơn.

"Yến cô nương thật thú vị." Nàng trêu chọc.

Ta chẳng biết chỗ nào thú vị.

Lãnh Trác Miên lại như mở lòng, nói với ta về các loại quả dại khác nhau vào mùa xuân.

"Cơ bản đều ăn được, ngâm rư/ợu cũng ngon."

"...Nhưng vẫn là vị của anh đào núi là ngon nhất, Dung Tề cũng rất thích."

Khi nàng nhắc đến Dung Tề, âm cuối kéo dài, từ ánh mắt đến đuôi mày đều đượm vẻ luyến lưu.

Khiến người ta nhất thời không biết nói gì.

Thứ tình cảm tích lũy từ thuở thiếu thời, tất nhiên là nồng nàn và ch/áy bỏng.

Nàng yêu bằng cả tấm chân tình.

Chẳng hề biết rằng hoa nở quá độ, tàn phai cũng rất nhanh.

Ta không quen với một Lãnh Trác Miên như thế này.

Ta bản tính đạm bạc, hiếm khi ra ngoài giao du.

Chỉ gặp nàng vài lần ít ỏi.

Sau này cùng nhập Đông cung, thân phận đổi thay, càng không thể thân thiết.

Chẳng ngờ được nàng chốn khuê phòng lại hoạt bát nhường này.

Thực ra nàng chưa bao giờ là người á/c.

Cho nên năm đó c/ắt đ/ứt hy vọng của nàng, ta vẫn canh cánh trong lòng đến tận bây giờ.

10

"Thái tử cũng tới sao?" Ta hỏi.

Lãnh Trác Miên gật đầu: "Chàng cùng ta tới, nhưng chàng nói có việc, vừa mới đi ra chỗ khác rồi."

Ta dạ một tiếng.

Sáng nay Yến Hòa cũng ra ngoài.

Ta nói: "Chúng ta về thôi."

Trở lại bên suối, Dung Tề đang ở cùng Yến Hòa.

Thấy chúng ta, Dung Tề vội lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách với Yến Hòa.

Yến Hòa lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.

Lãnh Trác Miên không hề nhận ra sự bất thường, vẫy tay gọi: "Dung Tề."

Dung Tề tiến lên, ánh mắt lướt qua mặt ta, hơi khựng lại một chút.

Sau đó nhìn về phía Lãnh Trác Miên, dịu dàng hỏi: "Hái xong rồi sao?"

Lãnh Trác Miên gật đầu, đưa giỏ cho chàng xem.

"Hái được rất nhiều."

Dung Tề mỉm cười, chưa kịp lên tiếng, Yến Hòa đã tiến lên, lạnh nhạt nói: "Lãnh cô nương chỉ là một thần nữ, trực tiếp gọi húy danh Thái tử, không thấy là bất kính sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8