Thế thì tốt quá. Tôi xoa bụng dưới, thầm thở phào nhẹ nhõm. Khi Giang Vãn đến vào hôm khác, tôi kể chuyện của Thẩm Trình cho hắn nghe. Hắn liếc nhìn tôi một cái rồi gật đầu, vẻ mặt rất lạnh nhạt. Tôi biết trong lòng hắn không vui nên dỗ dành: "Tất cả đều vì con thôi. Nếu không thì ai muốn bị lão cóc ghẻ đụng vào chứ. Hơn nữa anh biết không, hắn yếu lắm, em chẳng có cảm giác gì cả."
Giang Vãn nhướng mày, hỏi tôi: "Thật sao?"
"Thật."
"Tốt." Giọng điệu ấy vậy mà lại có chút hằn học.
14.
Tôi nói với Thẩm Trình rằng tôi có th/ai, là con của hắn. Phản ứng của hắn qua điện thoại khá bình thản: "Ồ, lát nữa bảo bác sĩ đến kiểm tra sức khỏe cho cậu."
Bác sĩ kiểm tra xong nói cơ thể tôi rất tốt, đứa bé cũng rất ổn. Thậm chí không hề nhắc đến vấn đề tháng th/ai kỳ khiến tôi nơm nớp lo sợ. Chỉ dặn dò: "Ba tháng đầu là quan trọng nhất, cố gắng đừng để tâm trạng d/ao động quá lớn, đừng bị h/oảng s/ợ, cũng đừng vận động mạnh." Thẩm Trình ừ một tiếng rồi cúp điện thoại.
Giang Vãn ngày ngày nhìn tôi uống th/uốc bác sĩ kê, ăn những món bồi bổ cơ thể, mát-xa và ở bên cạnh tôi. Tôi dán lấy người hắn làm nũng: "Không hổ là cha ruột."
Hắn nhếch môi cười: "Không giống tên Thẩm Trình kia, em có biết khi hắn nghe bác sĩ nói có con thì đã nói gì không?"
"Gì cơ?"
"Ồ, chỉ một chữ ồ thôi. Đúng là đáng đời bị cắm sừng."
"..."
"Sau này bảo con chúng ta cứ mặc sức tiêu tiền của hắn, già rồi thì rút ống thở của hắn ra."
"Oa, giỏi thật."
Tôi hôn lên môi hắn: "Giỏi đúng không? Hơn nữa em thấy bộ dạng hắn thế kia, chắc vài năm nữa là tàn tạ hẳn rồi. Ba người chúng ta cứ lặng lẽ sống thôi."
Giang Vãn đưa tay nhéo má tôi, vẻ mặt cười như không cười ấy có một nét đẹp như đang nhìn người ch*t: "Tiền Mãn Mãn, em sắp được 3 tháng rồi. Nói ít lại đi."
Tôi ngẩn người, trong lòng vô cùng cảm động. Tôi lao vào lòng hắn ôm ch/ặt: "Em chỉ nói chuyện thôi mà, không mệt đâu. Anh quan tâm em quá, ông xã à, em càng thích anh hơn rồi."
Giang Vãn bị tôi nói cho ngẩn ra, đưa tay xoa đầu tôi: "Có đôi khi thật sự muốn sống một đời vô tư lự như em."
15.
Thẩm Trình không hay đến chỗ tôi, nên Giang Vãn và tôi đường hoàng ngủ cùng nhau mỗi ngày. Nửa đêm hôm nay tôi đột nhiên đói bụng. Giang Vãn đang ngủ say, tôi không muốn đ/á/nh thức hắn, nhẹ nhàng bước xuống lầu thì nghe thấy vệ sĩ đang trò chuyện.
"Lão đại qua đây mà tôi còn chẳng thấy mặt."
"Qua đây chẳng phải để ngủ sao? Ông thấy cái gì mà thấy."
Tôi nghe thấy vậy thì gi/ật mình, chẳng màng đến chuyện đói bụng nữa, vội vàng quay lại phòng kéo Giang Vãn dậy. Hắn bình thường hơi cáu kỉnh khi mới ngủ dậy, giờ bị tôi làm phiền, tóc tai rối bời, lông mày nhíu lại đầy vẻ khó chịu nhưng không hề nổi gi/ận: "Làm gì thế?"
"Thẩm Trình đến rồi, anh mau trốn đi!"
Hắn đơ mất hai giây: "...Hả?"
Tôi vã mồ hôi hột: "Nhanh lên đi mà."
Tôi kéo hắn dậy rồi nhét vào tủ quần áo. Hắn cao lớn chân dài, co ro trong tủ trông tội nghiệp vô cùng. Nhưng tôi không kịp thấy xót xa nữa, vội vàng thu dọn quần áo của hắn ném cả vào tủ. Chờ đợi trong căng thẳng một lúc lâu, từ trong tủ truyền ra giọng nói ngái ngủ đầy bực bội của hắn: "Có thể thả anh ra ngoài chưa?"
"Không được! Đã nửa tiếng rồi, hắn không vào nghĩa là không đến."
Hắn buồn ngủ đến mức giọng điệu vô cùng cáu kỉnh, cảm xúc của tôi cũng trào dâng: "Anh khó chịu cái gì? Anh bây giờ là tiểu tam đấy. Ngủ với vợ người khác thì phải trả giá chứ? Bị tên bi/ến th/ái Thẩm Trình kia phát hiện thì anh không sợ bị c/ắt 'cái ấy' à?"
Người bên trong im lặng. Tôi thấy mình nói hơi quá lời, vội mở tủ hôn hắn một cái: "Nghe lời đi, chúng ta đang chờ kẻ khờ đó nuôi con cho mình đấy."
"..."
16.
Hai người làm ầm ĩ một trận, cuối cùng Thẩm Trình cũng không đến.
"Anh đã bảo hắn sẽ không vào mà."
Tôi tức gi/ận: "Cái tên th/ần ki/nh đó, chỉ biết hành hạ người khác. Đồ không có cái ấy để sinh con mà."
Giang Vãn bịt miệng tôi lại: "Đừng nói mấy lời đó."
Tôi gật đầu, lại ngửi lòng bàn tay hắn: "Nhưng mùi trên người anh, giống Thẩm Trình thật đấy. Chẳng lẽ... hai người cùng một bang phái nên ngay cả nước hoa cũng m/ua sỉ à?"
"..." Hắn ngập ngừng: "Đúng là một cái đầu nhỏ ngây thơ mà. Gần đây cơ thể còn khó chịu không?"
"Có chứ, không thấy em vẫn còn nôn à, sao thế?"
Hắn im lặng một chút: "Không có gì, để hôm khác nói đi."
Hắn nói hôm khác, nhưng chẳng biết là hôm nào. Dạo này buổi tối hắn không đến nữa, ngược lại Thẩm Trình lại rất hay ghé qua. Tôi dò hỏi: "Em mang th/ai rồi, lại chẳng làm được gì, anh đến đây là để...?"
"Muốn ngủ một giấc ngon."
Tôi ồ một tiếng, bất lực kéo chăn lên. Con mèo nhỏ đang chạy nhảy trong phòng đột nhiên nhảy từ đầu giường xuống, giẫm trúng mắt tôi.
"Á!"
Thẩm Trình lập tức bật dậy, giọng nói trong lúc vội vàng nghe rất giống Giang Vãn: "Sao thế? Đau ở đâu? Có nghiêm trọng không?"
"Xuy... không sao, đ/au một chút thôi, không vấn đề gì."
Thẩm Trình lúc này mới thở phào, đi dạy dỗ con mèo: "Sớm Sớm, lại đây."
Tay tôi đang xoa mắt bỗng khựng lại. Sớm Sớm, Giang Vãn, Vãn Vãn, Sớm Sớm. Vậy nên tôi đặt tên cho con mèo là Sớm Sớm, từ đầu đến cuối chỉ có tôi và Giang Vãn biết. Tại sao Thẩm Trình lại biết? Giang Vãn không dưng lại đi kể cho Thẩm Trình nghe tên con mèo của tôi. Bộ n/ão vốn đã chẳng mấy thông minh của tôi bắt đầu quá tải. Mùi hương giống hệt nhau của hai người cũng đang dẫn dắt tôi đến những suy đoán táo bạo nhất. Chẳng lẽ Giang Vãn chính là Thẩm Trình? Ý nghĩ này vừa lóe lên, tôi bỗng rùng mình một cái.
"Sao thế? Lạnh à?"
"Không phải." Tôi lật người, mò mẫm trong bóng tối li /ếm dái tai Thẩm Trình. Đó là điểm nh.ạy cả.m của Giang Vãn, mỗi khi bị hắn làm cho quá đà, tôi thường mút li /ếm chỗ này để hắn sớm đầu hàng. Quả nhiên Thẩm Trình khựng lại, hơi thở trở nên nặng nề. Hắn khàn giọng đẩy tôi ra: "Mang th/ai rồi, đừng có lẳng lơ."
"Ồ." Tôi giả vờ bất mãn cắn mạnh vào lồng ng/ực hắn một cái.
"Tiền Mãn Mãn!"
Tôi vội li /ếm vài cái an ủi: "Xin lỗi, em muốn quá, không kìm được."
"...Ta là ai?"
"Thẩm Trình." Tôi trả lời.
"Em muốn ta?" Giọng điệu vừa không thể tin nổi vừa nhuốm chút gi/ận dữ.
"Không được sao?"
Trong bóng tối, có người thở dốc một tiếng, rồi bật dậy.