“Anh muốn đi sao?” Tôi kéo tay áo hắn.
“Tốt nhất là em nên buông tay trong vòng 3 giây.”
Câu nói này sao mà quen thuộc thế. Ngôn ngữ luôn có quán tính. Con người đều có hệ thống ngôn ngữ quen thuộc của riêng mình, đôi khi chính bản thân cũng không nhận ra sự lặp lại đó. Nhưng tôi nhớ từng chi tiết nhỏ khi ở bên Giang Vãn. Giang Vãn cũng từng nói với tôi như vậy. Là trùng hợp sao?
17.
Giang Vãn hai ngày sau mới đến tìm tôi. Hắn không ôm ấp hôn hít như mọi khi, thái độ lạnh nhạt. Đến nơi chỉ cúi đầu đùa nghịch với con mèo Sớm Sớm. Tôi chủ động sáp lại gần ôm hắn, lại bị hắn nhẹ nhàng đẩy ra.
“Làm gì thế, đừng nói là em muốn làm chuyện đó với anh nhé.”
“Chính là muốn anh, bác sĩ nói có thể nhẹ nhàng mà, không được sao? Em nhịn mấy ngày nay rồi.”
Nụ hôn đã đặt lên môi hắn. Giang Vãn quay mặt đi: “Vì anh mà nhịn mấy ngày nay sao? Chẳng phải giữa chừng Thẩm Trình đã đến à? Sao không đòi hắn?”
“...Có, nhưng bọn em không làm.”
“Ồ, giỏi thật, có cần trao giải thưởng cho em không?”
Tôi nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của hắn, càng thêm kinh hãi. Tôi bám lấy hắn, ép hắn nằm xuống giường. Nơm nớp lo sợ kiểm tra lần cuối. Khi nhìn thấy vết răng hơi nhạt đi trên ng/ực hắn, toàn bộ trái tim tôi như ch*t lặng.
Chúng tôi lén lút vụng tr/ộm, Thẩm Trình sẽ không biết đâu. Tên bi/ến th/ái, lão súc vật, cóc ghẻ, kẻ khờ, kẻ t/âm th/ần. Yếu sinh lý, cắm sừng, rút ống thở... Mọi suy nghĩ lướt qua trong đầu, tôi nhìn gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo kia của Giang Vãn, đột nhiên nhớ đến căn phòng dưới tầng hầm đó.
Tôi nằm sấp trên người Giang Vãn, cố gắng bình ổn tâm trạng, rồi cẩn thận lên tiếng: “Thật ra, em thấy Thẩm Trình cũng khá tốt.”
Bàn tay đang quấn lấy tóc tôi khựng lại. Giang Vãn hơi nheo mắt, mỉm cười. Tôi chỉ thấy hắn cười mà không nhìn ra sự lạnh lẽo trong mắt hắn, trong lòng mừng thầm, quả nhiên bây giờ c/ứu vãn tình thế vẫn còn kịp.
“Nói tiếp đi.”
“Em cảm thấy vóc dáng hắn sờ vào cũng khá tốt. Da dẻ cũng rất mịn. Hơn nữa nói chuyện rất nho nhã dịu dàng, lại còn giàu có và có năng lực. Em thấy trước đây mình nói về hắn như vậy là quá thiển cận. Thẩm Trình thật ra rất hoàn hảo, rất có sức hút.”
Giang Vãn càng nghe nụ cười càng nở rộng, bàn tay thon dài chạm vào cổ tôi, ấn nhẹ lên động mạch chủ rồi vuốt ve. Cuối cùng hắn kéo tôi xuống, hôn môi: “Hóa ra em phát hiện ra nhiều ưu điểm của hắn thế cơ à? Vậy nên đột nhiên thích hắn, muốn làm chuyện đó với hắn sao?”
“Em...” Tôi muốn mở miệng, nhưng hắn đã mất kiên nhẫn. Hắn lật người đ/è tôi xuống. Bây giờ nhìn Giang Vãn, tim tôi đ/ập thình thịch. Không phải vì được lão súc vật kia sủng ái mà vui, mà là tôi sợ hắn rút sú/ng b/ắn tôi. Tôi vội vàng c/ầu x/in: “Bảo bối, không được, em đột nhiên không muốn nữa.”
“Với Thẩm Trình thì được, với anh thì không sao?”
“Không phải... em, em đang mang th/ai, bác sĩ nói...”
“Bác sĩ nói có thể, chính em vừa nói xong.”
Hắn đ/è xuống, giọng điệu lạnh lùng, bóp cổ tay tôi đ/au nhói: “Hơn nữa, thiếu gì cách không làm tổn thương đến đứa bé.”
18.
Thật sự là có, quá nhiều cách là đằng khác. Tôi nhân lúc hắn ngủ say liền chạy khỏi biệt thự. Mông đ/au đến mức đi khập khiễng. Tôi chạy một mạch đến chỗ ông chủ Tiền. Từ nhỏ tôi đã không có ai quản giáo, ở cái nơi hỗn lo/ạn này, con người có thể bị đem b/án như súc vật. Hôm nay còn lang thang đầu đường, ngày mai đã có thể bị lôi đi lấy n/ội tạ/ng. Ông chủ Tiền nuôi tôi, cho tôi miếng cơm. Dù cuối cùng ông ta b/án tôi đi, nhưng trong lòng tôi, ông ta vẫn là người thân quen và có tình cảm nhất.
Tôi kể hết mọi chuyện cho ông ta nghe. Ông ta càng nghe mặt càng tái mét, cuối cùng hét lên đầy tuyệt vọng: “Tổ tông ơi! Khó khăn lắm Thẩm Trình mới chịu thu nhận một người, thế mà mày lại gây ra họa lớn thế này!”
Tôi cũng hoảng, nhưng không hiểu: “Nhưng Giang Vãn với Thẩm Trình đều là một người mà... em cũng đâu tính là ngoại tình.”
Ông chủ Tiền gục ngã: “Đó là do Thẩm Trình hứng lên nên mới đích thân vào vai chơi đùa với mày thôi! Nếu hắn phái người khác đến quyến rũ mày thì sao? Mày có phải đã cắm sừng người ta hàng trăm lần rồi không?”
Tôi thấy ông ta nói cũng có lý, nhưng cũng không hẳn. Với gương mặt như Thẩm Trình, ở cái đất Khách Thập này tôi chưa từng thấy ai đẹp hơn. Nếu là người khác, có lẽ tôi đã chẳng ngoại tình.
Ông chủ Tiền vẫn đang lo lắng: “Mày mau quay về đi, cứ khóc lóc c/ầu x/in, xem hắn có tha cho một con đường sống không. Hơn nữa mày đang mang con hắn, chắc hắn cũng không làm gì mày đâu.”
Nghe đến đó mặt tôi tái nhợt: “Thế nếu đứa bé không còn thì sao?”
“Thế thì tự cầu phúc đi.”
Ông ta định đi, tôi lại buồn bã: “Ông không giúp con sao? Cha nuôi.”
Khi còn nhỏ tôi từng bái ông ta làm cha nuôi. Nhưng sau này công việc làm ăn của ông ta càng lớn, thuộc hạ càng nhiều, ông ta nói gọi như thế trước mặt người khác không hay, nên tôi chỉ gọi là ông chủ Tiền. Ông ta nhìn tôi hai giây, thở dài rồi nói: “Mày cứ ở đây đi.”
Tôi mừng rỡ, cảm động đến mức sống mũi cay cay: “Cảm ơn cha nuôi.”
Ông ta ra ngoài, đóng cửa, tôi nghe tiếng khóa lạch cạch. An tâm hơn, chắc là cha nuôi muốn bảo vệ tôi.
19.
Khóa ngoài vẫn chưa đủ an toàn, tôi còn cài thêm chốt cửa bên trong. Rất nhanh, ngoài cửa có tiếng mở khóa. Tiếp đó là tiếng gõ cửa. Tôi tưởng ông chủ Tiền mang cơm đến, đứng dậy mở cửa. Qua khe cửa, tôi nhìn thấy gương mặt của Giang Vãn.
Tim tôi đ/ập mạnh. Hắn mặc bộ vest cao cấp hoàn toàn khác với phong cách thường ngày. Khuy măng sét đính kim cương lấp lánh. Là Giang Vãn, nhưng không phải là Giang Vãn thanh đạm thường ngày. Hắn không diễn nữa, khí thế bị kìm nén bấy lâu nay bùng n/ổ, ánh mắt sắc lẹm. Ánh mắt hắn dừng lại ở cái chốt cửa an toàn.
“Mở cửa.”
Tôi bám ch/ặt lấy khung cửa, không dám cử động, giọng r/un r/ẩy: “Xin lỗi...”
Hắn nhíu mày: “Em sợ anh à?”
Tôi cẩn thận gật đầu.
“Lúc đ/áng s/ợ thì không sợ, giờ lại sợ cái gì?”
Tôi thành thật đáp, không dám giở trò khôn vặt nữa: “Sợ anh gi*t em.”
Giang Vãn, không đúng, Thẩm Trình cười khẩy: “Nếu muốn gi*t em, tại sao ngay đêm đầu tiên anh không ra tay? Tại sao có nhiều cơ hội như thế, mà em vẫn đứng đây lành lặn? Hay là anh đột nhiên tin vào Phật pháp rồi?”
Hắn nói nghe có vẻ hợp lý, nhưng tôi không dám tin, bám ch/ặt lấy khung cửa hơn.