Sau khi kết hôn âm, tôi đi bệ/nh viện kiểm tra thì phát hiện mình bị suy thận nghiêm trọng. Sợ rằng cái mạng nhỏ không giữ được, tôi tìm đến một vị đại sư nhờ giúp đỡ để ly hôn. Đại sư bấm đ/ốt ngón tay tính toán, lại hỏi: "Cậu muốn ly hôn với người chồng nào?"
1
Nam thần trường đại học Phong Viêm gặp t/ai n/ạn xe cộ mà qu/a đ/ời. Cổ tay cậu ta quanh năm quấn một chuỗi tràng hạt, đầu cạo trọc, ngũ quan xuất chúng. Sau t/ai n/ạn, sinh viên bàn tán xôn xao, đa số đều tỏ vẻ tiếc thương và đ/au buồn. Cũng có kẻ hả hê: "Thằng cha làm màu, bình thường cứ thích cosplay phật tử giới kinh doanh, giờ thì hay rồi, đi thẳng tới Tây Thiên gặp Phật tổ luôn~"
Tôi vừa cắn hạt dưa vừa tiện tay nhấn báo cáo. Phong Viêm có phải phật tử hay không tôi không rõ, nhưng cậu ta đúng là thái tử gia của giới thượng lưu kinh thành. Dì tôi làm bảo mẫu trong nhà họ Phong, hồi cấp hai tôi từng theo dì đến đó ở suốt một kỳ nghỉ hè.
Hôm nay là lễ cúng thất của Phong Viêm. Dì tôi thắp nến điện tử trên vòng bạn bè cho cậu ta, tôi cũng góp một cây. Vừa bình luận xong, một cuộc gọi video ập đến. Trong màn hình, mặt dì trắng bệch, lòng tôi chợt thắt lại. Tin đồn nhà họ Phong dạo này không yên ổn, vì Phong Viêm ch*t bất đắc kỳ tử, oán khí rất nặng. Chẳng lẽ đều là thật?
"Nhà họ Phong chuẩn bị làm đám cưới m/a cho Phong Viêm, đại sư nói nó ch*t khi chưa kết hôn, rất có khả năng sẽ q/uỷ nhập tràng, dọa ch*t người ta mất..."
"Tìm được đối tượng kết hôn âm chưa ạ?" Tôi tò mò không biết ai lại xui xẻo đến thế.
"Chưa tìm được, bọn họ đang cầm 100 triệu đi khắp thế giới để tìm đây..."
Bao nhiêu??? 100 triệu??? Ai mà may mắn thế không biết! Số tiền này đủ để m/ua cái mạng của tôi rồi. Tôi đ/ấm ng/ực dậm chân, h/ận mình không phải là con gái. Dì tôi lại nói: "Họ không tìm con gái, chỉ tìm người phù hợp điều kiện thôi."
Bà gửi cho tôi một tờ thông báo treo thưởng. Trên đó viết: Tìm người hữu duyên sinh ngày 15 tháng 4 năm 2006, lúc 8 giờ sáng, cao 175cm, mắt một mí, dưới mắt có một nốt ruồi lệ màu đỏ.
Tôi càng nhìn càng thấy có chỗ không đúng. Tôi cầm gương lên soi kỹ, dưới mắt trái tôi có một nốt ruồi lệ màu đỏ không mấy nổi bật. Điều kiện này, chẳng phải đang mô tả tôi sao? Trái tim kích động, đôi tay r/un r/ẩy. Sự giàu sang phú quý này cuối cùng cũng đến lượt tôi rồi!
Hai tiếng sau. Alipay báo có 100 triệu.
Con người một khi có tiền là bắt đầu tiêu xài trả th/ù ngay. Tôi lập tức gọi một cốc trà sữa nho đắt nhất của Mixue, vừa thưởng thức vừa thấy mỹ mãn.
Cha Phong chỉ vào bản thỏa thuận tôi vừa ký, nhắc nhở: "Dù Phong Viêm đã ch*t, nhưng con đã theo nó, cả đời này không thể kết hôn với ai khác, trừ khi ly hôn."
Tôi vừa cười vừa vỗ ng/ực đảm bảo: "Khà khà khà, yên tâm, con Lâm Thanh Hòa đây giữ nam đức tốt nhất, từ nay về sau Phong Viêm là người chồng duy nhất của con!"
Đếm những con số 0 trong số dư ngân hàng, tôi cười không ngậm được miệng. Bây giờ tôi vừa có tiền vừa có thời gian, sao có thể chủ động đi ăn khổ vì tình yêu chứ? Bên cạnh tôi, dì tôi từ bảo mẫu đã thuận lợi thăng chức thành quản gia. Bà cười càng đắc ý hơn: "Khà khà khà, lâu lắm rồi mới thấy thiếu phu nhân cười như vậy..."
2
Nhanh chóng đến ngày đại hôn của tôi và Phong Viêm. Trống giong cờ mở, pháo n/ổ vang trời, người đông như kiến cỏ... Tất cả những thứ đó đều không có. Chỉ có những người hầu r/un r/ẩy và bà dì mặt mày hồng hào. Bà đang chỉ huy người hầu dán chữ Hỷ lên qu/an t/ài của Phong Viêm.
Tôi từ nhà vệ sinh bước ra, bà dẫn người hầu đứng thành hai hàng, cung kính cúi chào: "Thiếu phu nhân tốt, thiếu phu nhân tự mình đi vệ sinh vất vả rồi!"
Tôi: "..."
Dì à, con thật sự không còn thời gian để chơi đùa cùng dì nữa đâu.
Rất nhanh. Tôi bái thiên địa, bái cao đường, rồi phu thê giao bái với qu/an t/ài của Phong Viêm. Cuối cùng là đưa vào động phòng. Theo thỏa thuận, tôi phải ngủ với qu/an t/ài của Phong Viêm một tháng. Một tháng sau, th* th/ể hỏa táng, lúc đó tôi cần lập bài vị cho cậu ta ở nhà.
Trong phòng ngủ rộng lớn, chỉ có tôi và qu/an t/ài của Phong Viêm. Yên tĩnh đến lạ. Tôi chưa bao giờ ở gần Phong Viêm như thế này. Hồi ở trường, mấy lần lướt qua nhau, tôi từng tưởng tượng cậu ta chào tôi, hỏi tôi còn nhớ cậu ta không. Nhưng rõ ràng, cậu ta quên sạch rồi.
Tôi nằm bò trên qu/an t/ài nhai trân châu trong trà sữa, đây là thứ dì vừa lén nhét vào.
"Phong Viêm, không ngờ tới đúng không, sau khi ch*t cậu còn gặp phải kiếp nạn là tôi đấy."
"Bây giờ tôi đã lên gia phả nhà cậu, trở thành chồng nam của cậu, để tôi nhìn cậu lần cuối nhé."
Nói đoạn, tôi hất tung nắp qu/an t/ài. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Phong Viêm, tôi hoàn toàn ch*t lặng. Cậu ta không hề biến dạng vì t/ai n/ạn, chỉ là gương mặt trắng bệch, nằm trên băng với vẻ ngoài tuấn tú. Tôi tấm tắc khen ngợi. Không hổ danh là Phong Viêm, dù gặp t/ai n/ạn thì gấu áo cũng chỉ lấm bẩn một chút.
Tôi tò mò đưa tay chọc vào má Phong Viêm, lạnh lạnh, mềm mềm. Cơ ng/ực và cơ bụng của cậu ta đều được tập luyện rất tốt, săn chắc và đầy đàn hồi. Thân hình này, đúng là cực phẩm trong giới gay! Nếu cậu ta còn sống, bây giờ phải là hai chúng tôi cùng chơi đùa, chứ không phải tôi chơi đùa một mình cậu ta.
Truyền thuyết nói Phong Viêm tin Phật, không gần d/ục v/ọng, trước khi ch*t vẫn còn là xử nam. Thật không? Tôi không tin. Tôi nhìn chằm chằm vào phần dưới của Phong Viêm, 3 giây sau, đưa ra một quyết định đi ngược lại tổ tông. Đột kích... lại đột kích... Xuy, đúng là hàng thật giá thật.
Không đúng! Là tôi hoa mắt sao? Tại sao "tiểu Phong Viêm" lại chào cờ với tôi rồi! Q/uỷ nhập tràng thật sao?
Cùng lúc đó, một luồng gió lạnh thổi qua khe cửa sổ, cả người tôi nổi da gà.
"Ai?"
Chẳng lẽ là Phong Viêm về h/ồn trong lễ cúng thất?
"Vợ ơi, là anh đây~"
Theo sau một giọng nam trầm thấp dễ nghe, sau lưng tôi áp sát vào một vòng tay lạnh lẽo. Trong hình ảnh phản chiếu của cửa kính, chỉ có bóng dáng của một mình tôi. Hơi thở tôi ngưng trệ, giọng r/un r/ẩy: "Anh là người hay là m/a?"
"Anh là Phong Viêm, chồng em đây."
Tôi trợn tròn mắt, quay phắt người lại, thế mà lại nhìn thấy Phong Viêm thật. Cậu ta chỉ vào cái x/á/c trong qu/an t/ài, ánh mắt ủy khuất cực kỳ.
"Vợ ơi, đừng nghịch cậu ta nữa, đến nghịch anh này."
Cậu ta nắm lấy tay tôi, đặt lên bình giữ nhiệt của cậu ta. N/ão tôi đình trệ, người này thật sự là Phong Viêm cao lãnh cấm dục sao? Sao lại thành chú cún con bám người thế này?
"Vợ ơi, đêm xuân ngắn ngủi, đừng lãng phí thời gian..."
Phong Viêm ôm lấy eo tôi, kéo tôi về phía giường lớn. Tôi không cam tâm, quay đầu nhìn thoáng qua qu/an t/ài. Phong Viêm trong đó vẫn nằm rất an tường. Phong Viêm bên cạnh che mắt tôi lại: "Không được nhìn cậu ta! Anh sẽ gh/en đấy!"
? Chẳng phải người trong qu/an t/ài là cậu sao?
Tôi cố gắng đẩy ra: "Phong Viêm, chúng ta không thể như thế này! Đây là giá tiền khác đấy!"