Sau khi tiễn bạn cùng phòng đi, Phong Viêm kéo tôi đến sân bóng rổ. "Thực ra lần đầu tiên anh gặp em ở đại học là ở đây. Lúc đó em làm dự bị cho đội bóng, chưa kịp ra sân đã ngất xỉu, anh cõng em đến phòng y tế." Hóa ra người tốt bụng năm ấy chính là Phong Viêm. "Không phải anh thích em từ lúc đó rồi chứ?" Tôi tò mò hỏi. "Đúng vậy, ban đầu anh còn chê em đỏng đảnh, kết quả vừa cõng lên lưng, em mềm nhũn từ đầu đến chân, lúc đó anh đã..." Tôi vội bịt miệng Phong Viêm lại, gi/ận dữ. Đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt! Cậu ấy li /ếm nhẹ vào lòng bàn tay tôi, rồi nắm tay tôi đi về phía phòng thay đồ. "Anh định làm gì???" "Thử xem em có mang th/ai được không." Cuối cùng, tôi kiệt sức ngất đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang ở trong ngôi miếu nhỏ xập xệ của đại sư. Trong giờ phút cuối cùng, Phong Viêm ký vào thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, dặn dò tôi thay cậu ấy bảo vệ tập đoàn Phong Thị. Tôi im lặng gật đầu. Nỗi bi thương đột ngột ập đến, tôi ôm ch/ặt lấy cổ Phong Viêm, bật khóc nức nở. Đại sư hét vọng qua tường: "Này! Chú ý chút đi, hai đứa đừng có làm sập giường của ta!" Tôi treo người trên cổ Phong Viêm, vừa nấc vừa hét: "Sập thì con đền ông mười cái!" Phong Viêm hôn tôi, dịu dàng bảo tôi nhắm mắt lại. Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt, nhưng lại mở ra vào giây cuối cùng, chăm chú nhìn ngũ quan của cậu ấy. Phong Viêm tan biến trong vòng tay tôi, không còn dấu vết. "Lâm Thanh Hòa, anh yêu em. Đợi anh."
14
18 năm sau.
"Tổng giám đốc Lâm, mọi người đều rất tò mò, anh giữ mình như ngọc như vậy, có phải vì sớm đã có người trong lòng rồi không?" Phóng viên là một cô gái trẻ xinh đẹp, ánh mắt nhìn tôi đầy ngưỡng m/ộ. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: "Người tôi đợi vẫn chưa tới."
Trong ống kính livestream, tôi khí chất điềm tĩnh, lắng đọng lại dấu vết của thời gian. Dòng bình luận tràn ngập những lời khen ngợi: "Tổng giám đốc Lâm đúng là một làn gió trong lành của giới chủ tịch, 36 tuổi không hói không b/éo, cười lên trông như sinh viên đại học vậy~", "Tổng giám đốc Lâm không rư/ợu chè th/uốc lá, mỗi ngày đều chăm chỉ tập gym và dưỡng da, nam minh tinh cũng không cần cù bằng anh ấy, vẻ ngoài như vậy là điều anh ấy xứng đáng có được!", "Tiếc là gen tốt thế này không có người kế thừa, anh ấy lúc nào cũng nói đang đợi người, thực ra là theo chủ nghĩa đ/ộc thân thôi!"
Có người đào lại bài đăng trên diễn đàn trường năm xưa, đoán rằng tôi đang đợi thế thân của Phong Viêm, còn tự biên tự diễn ra cả một vở kịch "truy thê hỏa táng tràng". "Anh ta chắc chắn đang đợi thế thân, không thì lấy đâu ra động lực giữ gìn nhan sắc?", "Chẳng phải sợ già nua x/ấu xí, người khác không thèm nhìn nữa sao?"
Nhìn thấy những dòng đó, khóe miệng tôi gi/ật giật. Cư dân mạng đ/áng s/ợ thật, cái này mà cũng đoán ra sao?
Lăn lộn trong giới thương trường nhiều năm, tôi không còn là cậu nhóc lông bông, giờ đây tiền tài địa vị tôi đều có đủ. Chỉ duy nhất sợ già nua x/ấu xí. Tôi sợ Phong Viêm 18 tuổi nhìn thấy tôi sẽ chê bai tôi.
"Tổng giám đốc Lâm." Trợ lý đưa cho tôi vài tấm ảnh của các nam sinh trẻ tuổi, "Tháng này chỉ có bấy nhiêu thôi." Tôi lắc đầu: "Không ai trong số này giống Phong Viêm cả."
Thực ra tôi không chắc Phong Viêm sau khi đầu th/ai trông như thế nào. Tôi chỉ là lòng dạ bồn chồn, cần tìm việc gì đó để làm. Trợ lý muốn nói lại thôi, quay đầu kể lể trong nhóm chat về việc tôi cứ mãi tìm thế thân của Phong Viêm, không biết bị ai truyền ra ngoài mà lên hẳn hot search. Gián tiếp khẳng định sự thật rằng tôi mê đắm Phong Viêm đến phát đi/ên.
Sau đó, luôn có người cố tình ăn mặc giống Phong Viêm để giả vờ tình cờ gặp tôi. Tại bữa tiệc, lần thứ ba tôi bị người ta hắt cà phê vào người, khiến tôi muốn báo cảnh sát. Những chàng trai trẻ với ngoại hình giống Phong Viêm, ánh mắt đầy tham vọng dán ch/ặt vào tôi, nhưng chẳng thể khơi gợi chút ham muốn nào trong tôi. Tôi chán chường.
Nếu không phải cha Phong gọi điện đến, dặn tôi dẫn một hậu bối nhà họ Phong đi làm quen với mọi người, thì tôi đã sớm bỏ về rồi.
"Chú nhỏ."
Chàng trai trẻ gọi tôi một cách ngoan ngoãn, chiều cao lại cao hơn tôi một cái đầu, giống như một chú cún bự. Khi ngẩng đầu nhìn cậu ta, mắt tôi lập tức đỏ hoe. Giống quá. Giống Phong Viêm hơn bất kỳ kẻ nào cố tình tiếp cận tôi. Cậu ta đưa tay về phía tôi, cười lên có lúm đồng tiền nhỏ giống hệt Phong Viêm: "Chú nhỏ, lần đầu gặp mặt, chào chú, cháu tên là Phong Yến."
Tôi nắm lấy tay cậu ta, đầu ngón tay khẽ run. Khoảnh khắc cảm nhận được hơi ấm của cậu ta, tôi bỗng tin chắc rằng cậu ta chính là Phong Viêm. Lòng tôi trào dâng cảm xúc, suýt chút nữa không kiềm chế được ánh nhìn nóng bỏng, phải bấm móng tay vào lòng bàn tay mới kiểm soát được.
"Phong Yến phải không, chúng ta đổi chỗ uống ly nước nhé?"
Không biết Phong Viêm còn nhớ tôi không? Phải thăm dò trước đã. Ngay lúc này, phía sau có người vỗ vai tôi.
"Chú nhỏ, cháu cũng đi nữa." Tôi quay người, trong sự bàng hoàng nhìn thấy một gương mặt giống hệt. Cậu ta nhìn chằm chằm Phong Yến, mặt đầy băng giá. "Phong Yến, đừng tưởng mày tìm thấy Lâm Thanh Hòa trước thì tao sẽ nhường anh ấy cho mày!"
Tôi đứng giữa hai người, tiến thoái lưỡng nan. Người đến sau tên là Phong Diễn, cậu ta tính khí nóng nảy, suýt chút nữa đ/á/nh nhau với Phong Yến. Tôi khuyên can hồi lâu, khuyên không được, tức gi/ận hỏi: "Hai đứa không phải là một người sao?"
Phong Diễn cười khẩy: "Kiếp trước đúng là một người, nhưng nhất thể song h/ồn, chỉ cần có hai thân x/á/c thì có thể là hai người." "Lâm Thanh Hòa, chú nói xem, chú chọn ai?"
Tôi bỗng dưng hối h/ận. Sao lúc đó không uống canh Mạnh Bà để hai người quên sạch đi cho rồi? Biết trước sẽ đối mặt với tình cảnh này, tôi tuyệt đối không mong chờ tái ngộ.
"Ha ha, hai đứa nhắm mắt lại đi, đến lúc đó chú nắm tay ai thì người đó chính là người chú chọn."
Hai người ngoan ngoãn nhắm mắt. Tôi lặng lẽ lùi lại, canh đúng thời điểm rồi cắm đầu bỏ chạy. Không chạy là đồ ngốc! Một người đã khó đối phó rồi, hai người thì tôi còn mạng sao?
Phía sau truyền đến tiếng gầm thét của bộ đôi bị lừa.
"Lâm Thanh Hòa, chú có chạy đến chân trời góc bể cũng vô ích thôi!"
Tôi vừa chạy vừa lòng còn sợ hãi gọi điện cho bà dì đã nghỉ hưu chuyển sang nghề khác: "Dì ơi, con muốn gửi người đi hỏa táng, hai người, không cần giảm giá 40%, con trả đủ, càng nhanh càng tốt!!!"