6
Phản ứng đầu tiên khi tỉnh dậy là tôi bị b/ắt c/óc.
Lúc này mắt tôi bị bịt kín bằng vải đen, trước mặt tối om, tay chân bị xích sắt trói ch/ặt, chỉ cần cử động nhẹ một chút là dây xích lại kêu loảng xoảng.
Rất nhanh, khi lấy lại hoàn toàn sự tỉnh táo, tôi ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát quen thuộc.
Giống hệt mùi hương trên người Thẩm Yến Qua.
Lại còn nghe thấy tiếng hệ thống thông gió dưới tầng hầm đang hoạt động.
Tôi: "..."
Tin tốt: Tôi không bị b/ắt c/óc.
Tin x/ấu: Mới chạy trốn được nửa tháng, tôi lại bị Thẩm Yến Qua tóm cổ mang về.
Đang lúc tôi r/un r/ẩy, đoán già đoán non xem anh ta sẽ trừng trị mình thế nào, thì cửa tầng hầm bật mở.
Thẩm Yến Qua sải bước chân dài tiến về phía tôi.
"Em tỉnh rồi?" Anh ta đeo thiết bị biến âm, giọng nói là một nam thanh xa lạ.
Tôi sợ đến mức toàn thân run lên.
Không lẽ anh ta đã hồi phục trí nhớ rồi?
Giây tiếp theo, Thẩm Yến Qua ôm tôi vào lòng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai, giọng khàn đặc:
"Bảo bối, em đang bị tôi giam cầm rồi."
"Ngoan ngoãn nghe lời, khi nào em yêu tôi, tôi sẽ thả em ra."
Tôi: "?"
Câu nói này sao mà quen thuộc thế.
Giống hệt như lời Thẩm Yến Qua nói khi giam cầm tôi 3 năm trước.
Lúc đó tôi mới nhận lời làm bạn trai anh ta không lâu, chịu không nổi những trò mới lạ trên giường của anh ta, nên chọn cách bỏ chạy.
Nhưng mới chạy được 10 phút, thậm chí còn chưa ra khỏi cổng khu biệt thự, tôi đã bị Thẩm Yến Qua tóm gọn.
Vốn tính kiêu ngạo bướng bỉnh, tôi ch/ửi rủa anh ta không ngớt lời:
"Tôi nói cho anh biết, dù anh có nh/ốt tôi lại cũng không thể có được trái tim tôi, thả tôi ra ngay..."
Chỉ vừa nhớ lại những ngày tháng tăm tối bị xích trên chiếc giường lớn dưới tầng hầm, tôi đã vô thức rùng mình.
Tôi nở nụ cười lấy lòng: "Anh trai, anh cởi trói cho em đi, em có thể giải thích với anh mà."
Hơi thở anh ta đột nhiên trở nên nặng nhọc, giọng đầy nghi hoặc:
"Sao em nhận ra tôi được, tôi rõ ràng đã đeo thiết bị biến âm mà."
Tấm vải đen trên mắt bị anh ta tháo xuống.
Lúc này tôi đang ngồi trên chiếc giường lớn dưới tầng hầm, xung quanh bày la liệt đủ loại "đồ chơi".
Tôi liếc nhìn một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Thẩm Yến Qua mặc áo choàng ngủ màu đen, nửa tháng không gặp, sắc mặt anh ta càng thêm tái nhợt, nhưng ngũ quan tuấn tú càng trở nên sắc nét dưới ánh đèn trắng.
Anh ta nắm lấy gáy tôi, trầm giọng nói: "Bảo bối, 15 ngày 8 tiếng không gặp, anh nhớ em lắm."
3 năm chung sống thân mật không khoảng cách, tôi có thể nói là người hiểu rõ anh ta nhất trên đời này.
Trong khoảnh khắc, tôi nhận ra sự vụng về trong hành động của anh.
Nhìn đôi tai đỏ bừng của anh ta, tôi nghi hoặc: "Không lẽ anh vẫn chưa hồi phục trí nhớ sao?"
Thẩm Yến Qua không biết nghĩ đến điều gì, đôi mắt đen trở nên nguy hiểm:
"Dù chưa hồi phục trí nhớ cũng không ảnh hưởng đến việc tôi giam cầm em."
"Kỳ Tinh, em chỉ có thể là của tôi."
Tôi ch*t lặng.
Không phải chứ, Thẩm Yến Qua, anh mất trí nhớ rồi mà vẫn muốn lặp lại màn ép buộc yêu đương này với tôi sao?!
7
Lần đầu còn lạ, lần sau đã quen.
Từng bị Thẩm Yến Qua cưỡng đoạt một lần, tôi đã có chuẩn bị tâm lý, thậm chí còn bắt đầu giành thế chủ động:
"Được thôi, anh muốn nh/ốt tôi bao lâu thì nh/ốt."
"Đừng đứng ngẩn ra đó nữa, khăn mềm chuẩn bị xong chưa? Quấn vào xích cho tôi đi, kẻo lại làm tôi đ/au."
Thẩm Yến Qua đã chuẩn bị tinh thần cho việc tôi sẽ làm lo/ạn một trận, không ngờ tôi lại tiếp nhận dễ dàng đến thế.
Anh ta đứng trầm tư tại chỗ hồi lâu, mới ngoan ngoãn đi lấy khăn mềm.
Khi đang quấn khăn mềm vào xích chân, động tác của Thẩm Yến Qua chậm lại.
Ngón tay thon dài khẽ nâng mắt cá chân tôi lên, ánh mắt rực ch/áy, còn nuốt khan một cái.
Thấy anh ta mãi không cử động, tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này.
Tôi tức đến bật cười.
Ký ức của anh ta dừng lại ở tuổi 18, vẫn chưa có bản lĩnh che giấu cảm xúc như sau này, tôi liếc mắt là nhìn thấu d/ục v/ọng của anh.
Mẹ kiếp, Thẩm Yến Qua đúng là bi/ến th/ái thật.
Thảo nào trước đây anh ta cứ luôn đề nghị tôi dùng chân để "giúp" anh ta.
Giờ tâm lý của tôi lớn hơn anh ta mấy tuổi, đảo mắt một cái, tôi nảy sinh ý định trêu chọc anh.
"Chân tôi đẹp không?"
Anh ta không chút do dự: "Đẹp."
Tôi biến sắc trong một giây, đ/á thẳng một phát vào mặt anh ta: "Đẹp cũng không cho anh chạm, mau quấn khăn vào đi."
"Rồi đi xào cho tôi 10 món nữa, tôi sắp ch*t đói rồi đây này."
Từ tối qua đến giờ, tôi chỉ uống vài ly rư/ợu, bụng đã kêu réo như trống trận từ lâu.
Thẩm Yến Qua vốn tính tình lạnh lùng cao ngạo, tôi tưởng anh ta bị tôi đ/á sẽ nổi gi/ận.
Nhưng giây tiếp theo, đáy mắt anh ta lại lóe lên vẻ vui thích.
Khóe môi nhếch lên, giọng khàn đặc đến khó tin: "Được."
Lúc đứng dậy, động tác của anh ta vô cùng cứng nhắc, cứ như đang che giấu "báu vật" gì đó vậy.
8
Vốn dĩ tôi là kẻ được voi đòi tiên.
Trước đây bị Thẩm Yến Qua áp chế, tôi không dám trêu chọc anh ta.
Giờ phong thủy luân chuyển, tôi không tin mình lại không b/ắt n/ạt được một Thẩm Yến Qua nhỏ hơn tôi 4 tuổi.
Sau khi tôi chơi vài ván game một cách sung sướng, bữa tối cũng đã xong.
"Tiểu Tinh, ăn cơm thôi."
Anh ta lạnh mặt, giọng điệu giả vờ hung dữ cảnh cáo tôi:
"Giờ em đang bị tôi giam cầm, chỉ được ngoan ngoãn ngồi trên giường bị xích mà ăn."
"Chỉ khi nào em thích tôi, dỗ dành tôi, tôi mới thả em ra."
Lải nhải cái gì thế không biết.
Giống hệt lời nói khi giam cầm tôi 3 năm trước, tôi suýt nữa thuộc làu rồi.
Tôi gi/ật phắt đôi đũa trong tay anh ta rồi cắm đầu ăn.
Hơn nửa tháng không được ăn đồ anh ta nấu, tôi thèm chảy cả nước miếng.
Vừa ăn vừa gật đầu lấy lệ: "Ừ ừ, biết rồi."
Sát khí trên gương mặt tuấn tú của Thẩm Yến Qua tan biến, đôi môi mỏng khẽ hé, đôi mắt đen đẹp đẽ tràn ngập kinh ngạc, dường như không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.
"Em không sợ tôi sao?"
Tôi không thèm ngẩng đầu, tiếp tục đáp qua loa: "Không sợ, tôi thích anh mà."
Sắc mặt anh ta lập tức sa sầm, không tin: "Tôi hiểu rồi, em chắc chắn đang muốn làm tôi mất cảnh giác để bỏ trốn lần nữa."
"Tôi sẽ không cho em cơ hội đó đâu."
...
Thẩm Yến Qua nói sẽ giám sát tôi 24/24, chờ tôi lộ sơ hở.
Trong 3 năm qua, tôi sớm đã quen với việc luôn có một ánh nhìn nóng rực dõi theo mình.
Tôi cứ thế cúi đầu chơi game, mặc kệ anh ta.
Đến giờ đi ngủ buổi tối, gương mặt trắng trẻo của Thẩm Yến Qua ửng đỏ, căng thẳng đến mức tay chân luống cuống.
"Khụ, em đang bị tôi giam cầm, tôi muốn làm gì với em cũng được."
Từ lúc tôi bước ra khỏi phòng tắm dưới tầng hầm, Thẩm Yến Qua đã lẽo đẽo đi theo sau tôi, nén cả buổi trời, cuối cùng mới thốt ra câu này.