Mỗi ngày, chỉ cần chộp được cơ hội, anh ta lại dùng giọng điệu "trà xanh" để hạ thấp người khác.

Khi nằm trên giường, bàn tay to lớn của anh vuốt ve bụng dưới của tôi: "Bảo bối, người yêu cũ của em từng chạm vào đây chưa? Hắn ta có biết cách phục vụ em như anh không?"

Khi ăn cơm: "Đây là món anh học rất lâu, chắc chắn làm ngon hơn tên người yêu cũ kia nhiều rồi nhỉ."

Thậm chí ngay cả khi rửa chân cho tôi, anh cũng vừa nuốt nước bọt vừa thẹn thùng nói: "Người yêu cũ có biết em sướng thế này không? Em thưởng cho anh rửa chân đi."

Đến mức này thì tôi thật sự chịu hết nổi, t/át một cái vào mặt anh: "C/âm miệng, đừng nói mấy lời d/âm dục đó nữa."

Kết quả là mắt anh sáng rực lên, đưa má bên kia ra trước mặt tôi: "Bên này cũng cần phần thưởng."

Thẩm Yến Qua vốn là một đóa hoa cao lãnh, không ngờ bên trong lại bi/ến th/ái như vậy.

Suỵt.

Nhưng sao tôi lại thấy sướng thế này, sờ thử khóe môi mình, nó đang cong lên.

Tiêu rồi.

Bi/ến th/ái lây truyền, tôi cũng biến thành bi/ến th/ái rồi.

Tôi cảm thấy chính môi trường này đã làm mình hư hỏng, bèn cố tình ám thị với Thẩm Yến Qua:

"Một người yêu đủ tiêu chuẩn là phải mong muốn bạn trai mình được vui vẻ nhất có thể."

Tôi chớp chớp mắt: "Nếu bây giờ em có thể ra ngoài, không bị nh/ốt trong tầng hầm nữa, chắc chắn em sẽ rất vui."

"Anh trai, anh hiểu ý em chứ?"

Thẩm Yến Qua hiểu, nhưng không tình nguyện lắm:

"Bảo bối, chúng ta không ra ngoài có được không? Em ra ngoài sẽ gặp rất nhiều người, rồi em sẽ không thích anh nữa."

Tôi buột miệng: "Không đâu, sao em có thể không thích anh được."

Đợi đến khi nhận ra mình vừa nói gì, tim tôi đ/ập liên hồi, hơi nóng từ cổ đỏ bừng lên tận mặt.

Thẩm Yến Qua mở to mắt, đôi mắt phượng vốn sắc lẹm giờ biến thành mắt cún con, phấn khích lao tới li /ếm láp hôn hít:

"Kỳ Tinh, lời em nói là thật sao?"

"Anh vui quá, đây là ngày hạnh phúc nhất trong 18 năm cuộc đời anh."

Ban đầu tôi định rút lại câu nói đó, nhưng thấy Thẩm Yến Qua chăm sóc mình vất vả như vậy, coi như là dỗ dành anh ta đi.

Do dự một chút, tôi cũng vươn tay ôm ch/ặt lấy anh.

12

Sau hơn một tháng, cuối cùng tôi cũng chuyển từ tầng hầm lên lại biệt thự.

Người giúp việc, dì Hứa, đã sớm quen với việc tôi và Thẩm Yến Qua cứ chuyển lên chuyển xuống, bà trêu chọc tôi:

"Lại chơi 'trò chơi' xong rồi nên lên đây à?"

Tôi đỏ mặt.

Đều tại Thẩm Yến Qua!

Ba năm nay, cứ mỗi lần tôi gây họa là anh lại đ/è tôi xuống giường dưới tầng hầm, số lần nhiều quá khiến dì Hứa tưởng hai đứa tôi chơi bời phóng túng.

Điện thoại báo tin nhắn, Đại Tráng gửi cho tôi:

"Kỳ Tinh, tớ vừa nghe tin Lộ Nhiên về nước rồi."

"Dù sao hắn cũng là 'tình đầu' của cậu, có muốn gặp mặt hắn một lần không?"

Lộ Nhiên...

Đã lâu lắm rồi tôi không nghe thấy cái tên này.

Hắn là bạn học cấp ba của tôi.

Hồi đó có kẻ b/ắt n/ạt hắn, tôi vì đầy lòng chính nghĩa nên đã c/ứu hắn.

Sau khi c/ứu, hắn cứ bám lấy tôi.

Lúc đó tôi cũng dung túng cho sự tiếp cận của hắn, dù sao hắn đi gần tôi thì cũng không ai dám b/ắt n/ạt hắn nữa.

Khi tốt nghiệp cấp ba, hắn đột nhiên đi khắp nơi rêu rao tôi là gay, còn nói tôi dùng th/ủ đo/ạn ép hắn phải ở bên mình.

Lúc đó tôi mới biết, trong giới có một thiếu gia giàu có không ưa tôi đã bỏ ra một khoản tiền, hắn không chút nghĩ ngợi đã vì tiền mà bôi nhọ danh dự của tôi.

Tôi vốn định đ/á/nh cho hắn một trận, nhưng hắn cầm tiền ra nước ngoài du học, hoàn toàn không tìm được người.

Giờ cuối cùng cũng đợi được tên khốn này về nước.

Tôi hỏi dì Hứa xem Thẩm Yến Qua có đi làm ở công ty không.

Từ sau khi tốt nghiệp đại học, anh đã bắt đầu tiếp quản công ty.

Ở cùng tôi dưới tầng hầm hơn một tháng, chắc hẳn hợp đồng ở công ty đã chất đầy bàn làm việc rồi.

Nghe dì Hứa khẳng định, tôi lập tức nhắn tin cho Đại Tráng:

"Tránh cho tên nhóc này chạy thoát, chúng ta qua đó đ/á/nh hắn một trận đi."

13

Lộ Nhiên bị người của Đại Tráng hẹn đến một phòng khách sạn.

Sau khi tôi xuất hiện trong phòng, Lộ Nhiên tái mặt, muốn xin lỗi tôi.

Tôi lười nghe.

Dù sao nếu hắn thực sự cảm thấy có lỗi, thì trước đây đã không vu khống tôi.

Tôi đ/á/nh cho hắn một trận tơi bời, cuối cùng cũng trút được cơn gi/ận kìm nén bao năm qua. "Lộ Nhiên, số tiền cậu cầm năm đó coi như là tiền th/uốc men đi."

Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ, mới bốn giờ chiều, chỉ cần về kịp trước khi Thẩm Yến Qua đi làm về là được.

Nhưng giây tiếp theo, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Thẩm Yến Qua giọng điệu hung dữ, nhưng tiếng nói lại mang theo cả tiếng khóc:

"Kỳ Tinh, mở cửa ra, em dám lén lút sau lưng anh đến gặp người yêu cũ, còn mở phòng khách sạn với hắn."

"Đồ nói dối, hôm qua em mới nói thích anh!"

Không phải chứ, sao Thẩm Yến Qua biết tôi ở đây, lại còn đuổi đến tận nơi.

Tôi vội vàng mở cửa phòng.

Thẩm Yến Qua đã khóc đến mức mắt đỏ hoe, nắm đ/ấm siết ch/ặt đến trắng bệch.

Toàn thân tỏa ra khí thế như giông bão sắp ập đến.

Cổ họng tôi hơi nghẹn lại: "Anh, em có thể giải thích, hôm nay em chỉ đến tìm hắn tính sổ thôi, anh nhìn xem Đại Tráng cũng ở đây mà..."

Thẩm Yến Qua húc cửa xông vào, sải bước tiến tới.

Lộ Nhiên nằm dưới đất với khuôn mặt bầm dập, đ/au đớn co quắp lại như con tôm.

Tôi tự tin nghĩ, chắc chắn Thẩm Yến Qua sẽ tin lời giải thích của mình.

Nhưng tôi quên mất, anh bây giờ là một Thẩm Yến Qua phiên bản 18 tuổi bi/ến th/ái.

Anh khóc càng to hơn, giống như một cái ấm nước đang sôi:

"Các người chơi lớn quá, ba người mở một phòng."

"Kỳ Tinh, em còn đ/á/nh hắn, bình thường anh c/ầu x/in em cũng không đ/á/nh, sao em lại thưởng cho hắn?"

Tôi: "..."

Nh/ục nh/ã quá đi mất.

Đại Tráng với khuôn mặt đầy vẻ 'hóng được drama lớn', lén lút giơ ngón tay cái rồi gửi tin nhắn cho tôi:

"Kỳ ca, không ngờ cậu lại mạnh bạo thế."

"Dạy tôi một chiêu đi, tôi về xử lý người nhà tôi."

Môi tôi mấp máy, thực sự không biết phải giải thích thế nào nữa.

Thẩm Yến Qua nhìn tôi một cái thật sâu, tức gi/ận quay người bỏ đi.

Nhưng mới đi được ba bước, anh quay ngoắt lại, bế bổng tôi lên rồi đi thẳng.

14

Trên đường về nhà, Thẩm Yến Qua lái xe cực nhanh, giữ gương mặt tuấn tú lạnh tanh, quyết tâm cho tôi thấy anh đang thực sự nổi gi/ận.

Vừa về đến nhà, anh liền cho người giúp việc nghỉ phép hết.

Thẩm Yến Qua đ/è tôi xuống ghế sofa, nghiến răng nghiến lợi định tính sổ với tôi.

Tôi lên tiếng hỏi trước: "Sao anh biết em ở khách sạn, anh cho người theo dõi em à?"

Thẩm Yến Qua lý lẽ không vững nhưng vẫn cố tỏ ra hùng hổ: "Anh gắn định vị vào điện thoại của em, em vừa rời khỏi nhà là anh biết ngay."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm