Thật đáng mong đợi.
Thẩm X/á/c nhìn chằm chằm vào mâm đồ ăn trước mặt, trầm mặc hồi lâu.
"Tôi chưa bao giờ ăn cà chua hay bông cải xanh, hơn nữa, tôi dị ứng hải sản." Trên mặt hắn lộ vẻ khó hiểu, "Lần đầu tiên tôi thấy có người nấu đồ cho người khác mà toàn làm món mình thích ăn."
Hắn gật đầu.
"Cô có lòng rồi!"
Muốn cười lắm. Nhịn lại! Khớp ngón tay cái của tôi đã bị chính mình bấm đến đ/au nhói.
Tô Diệu dường như không nắm bắt được điểm khó xử. Trên mặt cô ta thậm chí còn lộ vẻ cảm động.
"Hóa ra anh hiểu tôi đến vậy." Cô ta nói: "Là lỗi của em. Anh thích ăn gì cứ nói với em, được không? Lần sau em sẽ làm cho anh!"
Thẩm X/á/c lại thẳng tay gạt sạch đồ ăn trước mặt vào thùng rác.
"Thôi đi, toàn cơm ch/áy khét không hà, cô định đầu đ/ộc tôi chắc?"
Mặt Tô Diệu c/ắt không còn giọt m/áu, giọng điệu rưng rưng, nghẹn ngào: "Em chỉ muốn anh được nếm miếng đầu tiên do chính tay em nấu thôi."
Thẩm X/á/c lộ vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi: "Để tôi nếm miếng đầu tiên? Thế nào hả? Miếng đầu tiên của cô ăn vào là được thăng tiên à?"
3
Tô Diệu bị Thẩm X/á/c chọc gi/ận bỏ đi. Thẩm X/á/c vẫn bình thản như không, ra hiệu cho tôi đặt đồ ăn, bảo hắn sắp ch*t đói rồi.
Tôi cẩn trọng hỏi: "Cuộc họp chiều nay vẫn tiến hành chứ?"
Thẩm X/á/c nhìn tôi: "Chẳng lẽ không?"
Tốt lắm, trí óc vẫn còn minh mẫn. Dù tôi không biết hắn vì sao...
Ai quan tâm hắn vì sao chứ. Chỉ cần không ảnh hưởng đến tiền thưởng cuối năm của tôi, anh chính là "cụ tổ" của tôi.
Bận rộn cả buổi chiều, chúng tôi chốt phương án báo giá cuối cùng. Tổng giám đốc Lý như sống lại, nước mắt lưng tròng.
"Tôi biết ngay Thẩm tổng sẽ không làm chúng tôi thất vọng mà!"
Buổi tối, tôi tháp tùng Thẩm X/á/c tham gia tiệc tối. Tô Diệu cũng đến, diện váy dạ hội, trang điểm lộng lẫy.
Nhìn thấy cô ta, Thẩm X/á/c tặc lưỡi đầy bực bội. Trong lòng tôi cũng hẫng một nhịp, vội vàng đảo mắt nhìn quanh.
Tiệc tối hôm nay, không chỉ có Thẩm X/á/c, mà đối thủ truyền kiếp của hắn, cũng là mối tình đầu trong lòng Tô Diệu - Tiêu Nghị cũng có mặt. Vậy cô gái này đến đây làm gì chứ?
Tôi thầm cầu nguyện trong bụng, đừng có vả mặt, đừng có vả mặt. Nếu không lại lên hot search, thì ngày mai người tăng ca vẫn là tôi.
"Diệu Diệu!" Tiêu Nghị đột nhiên xuất hiện, thần thái ôn nhu, giọng điệu thân mật! Ch*t ti/ệt!
Tôi trừng Thẩm X/á/c với vẻ "gi/ận sắt không thành thép". Anh lên tiếng đi chứ, đó là vợ anh mà. Riêng tư các người có làm mưa làm gió thế nào cũng được, nhưng đừng làm trò cười giữa chốn đông người được không?
Kết quả ngoài dự liệu của tôi, Tô Diệu thậm chí chẳng buồn liếc Tiêu Nghị lấy một cái. Cô ta thong thả bước đến bên Thẩm X/á/c, vịn lấy cánh tay hắn, nũng nịu nói: "Sao anh không nói với em!"
Mặt Thẩm X/á/c đen lại, nắm đ/ấm siết ch/ặt. Hắn kéo Tô Diệu đi thẳng ra ban công.
"Diệu Diệu! Thẩm X/á/c, anh làm gì thế?" Tiêu Nghị lộ vẻ như Thẩm X/á/c sắp ra tay cư/ớp đoạt vậy.
Tôi chặn hắn lại: "Tiêu tổng, uống một ly? Chuyện vợ chồng người ta, chúng ta là người ngoài đừng nhúng tay vào!"
Tiêu Nghị lạnh mặt: "Tránh ra, tôi sẽ không để hắn làm hại Diệu Diệu đâu!"
Tôi bật cười, ghé sát vào tai hắn thì thầm một địa chỉ.
Đón nhận ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Nghị, tôi nhếch môi: "Giờ thì chúng ta có thể uống một ly chưa?"
Tiêu Nghị là kẻ thâm đ/ộc. Nhưng kẻ càng thâm đ/ộc thì càng thích để lại cho mình một khoảng trời riêng, để chứng tỏ bản thân vẫn còn là người.
Nửa sau bữa tiệc, Tô Diệu vẫn luôn ở cạnh Thẩm X/á/c, nhưng rõ ràng trạng thái không tốt, luôn cố gượng cười.
Chuyện giữa cô ta và Thẩm X/á/c xảy ra thế nào tôi chẳng quan tâm. Chỉ cần cô ta không làm Thẩm X/á/c mất mặt là được.
Tiệc tàn, Thẩm X/á/c gọi xe đưa Tô Diệu về. Trước khi đi, Tô Diệu ấp úng: "Thẩm X/á/c, anh về cùng em được không?"
Thẩm X/á/c không nói lời nào, lạnh lùng đóng cửa xe. Tô Diệu lại hạ cửa kính, thề thốt: "Em sẽ không bỏ cuộc đâu, anh yên tâm, em nhất định sẽ chứng minh cho anh thấy!"
Tôi nhướng mày. So với sự quay ngoắt 180 độ của Tô Diệu, tôi càng tò mò hơn về sự thờ ơ của Thẩm X/á/c.
Chẳng phải từng yêu sống yêu ch*t, cái gì cũng sẵn sàng dâng hiến sao?
Thẩm X/á/c bảo tôi đưa hắn về căn hộ gần công ty. Trên đường, hắn hỏi: "Cô nói gì với Tiêu Nghị vậy?"
Tôi cũng chẳng giấu giếm, trực tiếp đọc tên viện dưỡng lão. "Hắn giấu một người ở đó." "Ai?" "Mối tình đầu của hắn!"
Thẩm X/á/c nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt trầm ngâm: "Cô nói toạc ra với hắn như vậy, không sợ hắn trả th/ù à?"
Tôi nhướng mày: "Thế nên em mới báo cáo với anh mà! Thẩm tổng, anh phải bảo vệ em đấy nhé!"
Thẩm X/á/c cười khẽ. "Hứa An Chi, nếu tôi nhường dự án Nam Sơn cho Tiêu Nghị, cô có định xin nghỉ việc không?"
Tay tôi nắm vô lăng khẽ run. "Nghỉ việc xong cô sẽ đi đâu? Đến chỗ Tiêu Nghị?"
Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh, không hiểu sao Thẩm X/á/c đột nhiên nói vậy. Nhưng hắn dường như cũng chẳng muốn nghe tôi trả lời, mà chuyển chủ đề luôn.
"Tôi có bảo cô soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn không?" Tôi nhanh chóng trấn tĩnh, đáp: "Vâng."
Thẩm X/á/c nhắm mắt, lười biếng nói: "Về đến nơi thì gửi cho tôi!"
4
Có rất nhiều bằng chứng chứng minh Thẩm X/á/c mắc bệ/nh "n/ão tình". Trong đó, trầm trọng nhất chính là bản thỏa thuận ly hôn này.
Đây là thứ Thẩm X/á/c bảo tôi soạn cách đây 1,5 tháng. Hôm đó hắn uống rất nhiều rư/ợu, đ/au khổ tột cùng, h/ồn vía lên mây.
Hắn định tặng Tô Diệu 20% cổ phần công ty cùng toàn bộ bất động sản đứng tên mình. Việc này gần như vét sạch nửa gia sản của hắn, còn biến hắn sau này thành nhân viên làm công ăn lương cho Tô Diệu. Đúng là chuyện hoang đường bậc nhất.
Sau đó tôi đi tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Nghe nói hôm đó là sinh nhật Tô Diệu. Thẩm X/á/c chuẩn bị một bữa tiệc xa hoa, nhưng bị Tô Diệu đ/ập phá tan tành, bản thân hắn còn bị cô ta t/át một cái.
Tô Diệu m/ắng hắn đ/ộc á/c, t/ởm lợm, là người cô ta gh/ét nhất trên đời này. Mà lý do Tô Diệu phát đi/ên là vì Tiêu Nghị gặp t/ai n/ạn xe hơi, cô ta cho rằng Thẩm X/á/c là kẻ đứng sau.
Thẩm X/á/c bị oan ức, bị s/ỉ nh/ục, nhưng một lời không nói. Không những quyết định buông tay, còn định chia cho cô ta nửa gia sản. Mạch n/ão này cũng thật kỳ quặc.
Còn Thẩm X/á/c hiện tại dường như cũng không thể hiểu nổi chính mình của ngày trước.
Một giờ sau khi tôi gửi bản thỏa thuận ly hôn cho hắn.
Hắn reply: 【6.】
Sau đó tôi bị hắn gọi dậy suốt đêm để sửa lại bản thỏa thuận, 2 triệu cộng thêm căn nhà Tô Diệu đang ở, đó là tất cả những gì hắn chịu chi.