Vừa rẽ qua lối vào, tôi đã bị người ta ghì ch/ặt. Lưng đ/ập vào tường, không đ/au, nhưng cả người bị giữ cứng ở đó. Kỳ Kiêu đứng trước mặt tôi, một tay chống lên tường, giam tôi vào giữa. Anh cúi đầu nhìn tôi.
"Em muốn ngủ với người khác sao?"
16
Tôi ngẩn người. Anh thốt ra một tiếng cười khẽ từ trong mũi: "Dùng máy đổi giọng vui lắm sao?"
Đầu óc tôi "oong" một tiếng.
"Anh..."
"Em tưởng tôi thực sự không nghe ra sao?"
Anh lại gần hơn một chút, gần đến mức tôi có thể nhìn thấy độ cong hàng mi của anh.
"Mỗi lần em đến nhà tôi, cứ hễ x/ấu hổ là lại phát ra tiếng hừ hừ."
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
"Lúc mở mic trong game, mỗi khi khẩn trương em đều hít một hơi rồi mới nói."
Anh nói tiếp: "Lúc em ở nhà tôi cũng như vậy."
"..."
"Còn nữa," anh ngập ngừng, "Trước đây điện thoại em để trên bàn, trang game chưa tắt, tôi đều thấy cả rồi."
Tôi theo bản năng muốn lùi lại, nhưng sau lưng là tường.
"..."
"Em có biết tôi nhớ nhung dáng vẻ của em lần đầu tiên mặc chiếc áo sơ mi trắng đó đến nhường nào không, lúc áo ướt nó trong suốt..."
Anh cúi đầu nhìn tôi, trong ánh mắt có thứ gì đó đang cuộn trào.
Đầu óc tôi hoàn toàn đình trệ. Anh đưa tay lên, đầu ngón tay chạm vào mặt tôi. Lạnh ngắt.
"Dẫn em chơi game hơn một tháng, em chưa bao giờ hỏi tại sao tôi không dẫn người khác."
Tôi nhìn anh, cổ họng nghẹn lại.
"Tôi đang đợi em hỏi."
Anh nói: "Đợi em hỏi tại sao tôi chỉ dẫn mình em."
"Đợi em hỏi tại sao tôi lại lôi em ra từ phòng livestream."
"Đợi em hỏi khi nào tôi thích em."
Mỗi câu anh nói, lại gần thêm một chút. Cho đến khi giữa chúng tôi chỉ còn khoảng cách của hơi thở.
"Nhưng em chưa bao giờ hỏi."
Giọng anh trầm xuống, thấp đến mức như đang nói cho chính mình nghe.
"Hôm qua em còn nói muốn đi du lịch với người khác."
"Bây giờ tôi không đợi nữa."
Giây tiếp theo, anh cúi đầu hôn tôi.
17
Tôi không biết nụ hôn đó kéo dài bao lâu. Đến khi hoàn h/ồn, nửa người tôi đã nhũn ra, chỉ có thể dựa vào người anh. Pudding ngồi đối diện chúng tôi, nhìn bằng ánh mắt như đang "bắt gian". Anh đột nhiên quay đầu nhìn tôi.
"Vậy, người bạn đó rốt cuộc là ai?"
Tôi ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại, anh vẫn đang để bụng chuyện tôi nói dối muốn đi du lịch với bạn.
"... Không có bạn nào cả."
"Vậy em định đi du lịch với ai?"
"Không có đi du lịch."
"Thế em nói cái gì?"
Tôi rụt cổ: "Lừa anh thôi..."
"Tại sao lại lừa tôi?"
Tôi im lặng vài giây, có chút tủi thân: "Hôm qua ở quầy bar tôi nhìn thấy một thỏi son..."
"Tôi tưởng... anh có bạn gái rồi... Tôi nghĩ, sau này không đến nữa..."
Anh nhướng mày.
"Của chị tôi."
"Chị anh?"
"Ừ. Cãi nhau với chồng nên đến ở một đêm. Sáng hôm sau đi rồi."
Tôi há hốc miệng: "Vậy là -"
Rồi anh cười, cười rất nhẹ, nhưng khóe miệng không sao giấu được.
"Lâm Hạ," anh gọi tên tôi: "Em biết bây giờ em trông giống gì không?"
Tôi biết. Nhưng tôi không muốn thừa nhận. Anh cúi đầu, ghé sát tai tôi, hơi nóng phả vào vành tai.
"Sau này không được trốn nữa."
"Có chuyện gì, trực tiếp hỏi tôi."
"Nếu tôi làm em hiểu lầm, em cứ m/ắng tôi."
Tôi lí nhí "ừ" một tiếng. Anh cười, siết ch/ặt vòng tay. Con mèo nhảy lên sofa, chen vào giữa chúng tôi, phát ra tiếng kêu gừ gừ. Ánh nắng từ cửa sổ rơi xuống, chiếu lên người chúng tôi. Tôi nghĩ, đây có lẽ là khoảnh khắc tuyệt vời nhất.
18
Chiều hôm đó, tôi bị Kỳ Kiêu đ/è trên sofa, thẩm vấn suốt hai tiếng đồng hồ.
"Vậy hôm đó trong phòng tắm, em đang xem bảng xếp hạng tìm ki/ếm của tôi à?"
"Ừm..."
"Xem xong cảm giác thế nào?"
"Muốn ch*t."
Anh cười, cười đến mức vai cũng rung lên. Tôi thẹn quá hóa gi/ận, đưa tay đẩy anh: "Anh đừng cười nữa!"
Anh nắm lấy tay tôi, đặt vào lòng bàn tay mình xoa xoa: "Được, không cười em nữa."
Sau đó anh ngập ngừng, lại nói: "Nhưng chiếc áo sơ mi trắng đó, sau này em có thể mặc nhiều hơn."
Mặt tôi lại nóng bừng lên. Con mèo ngồi trên bàn trà, nhìn chúng tôi bằng biểu cảm "không nỡ nhìn".
"Đúng rồi."
Kỳ Kiêu đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn tôi: "Giúp tôi một việc."
"Việc gì?"
Anh chỉ vào Pudding đang nằm trên bàn trà: "Ôm nó, chụp một tấm ảnh."
Tôi ngẩn người: "Chụp ảnh? Để làm gì?"
"Mẹ tôi muốn xem mèo."
Anh lấy điện thoại ra, giọng điệu rất tự nhiên: "Bà ấy đi nước ngoài suốt ngày nhớ Pudding, bảo tôi chụp mấy tấm gửi qua."
Tôi không nghĩ nhiều, đưa tay ôm Pudding lại. Pudding hôm nay đặc biệt hợp tác, rúc vào lòng tôi, ngẩng đầu lên, trông thật bình yên. Kỳ Kiêu giơ điện thoại lên, nhấn hai cái về phía chúng tôi.
"Xong rồi."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đặt con mèo xuống. Anh cúi đầu nhìn điện thoại, khóe miệng khẽ cong lên.
19
Buổi tối, tôi cuộn mình trên giường ký túc xá lướt điện thoại. Kỳ Kiêu tối nay có livestream, tôi vẫn như thường lệ ngồi lì trước màn hình để xem. Khung chat vẫn là những ID quen thuộc, spam những meme quen thuộc. Hôm nay anh có vẻ rất vui, nói nhiều hơn bình thường một chút.
Rồi, khung chat đột nhiên đổi hướng.
[Vãi, các người mau qua Weibo của Kỳ thần đi]
[???]
[Đăng cái gì, đăng cái gì]
[Ôi vãi chưởng????????]
Khung chat bùng n/ổ ngay lập tức, tốc độ trôi nhanh đến mức tôi không thể nhìn rõ. Tôi ngẩn người, tay nhanh hơn n/ão, đã chuyển sang Weibo. Lúc nhấp vào trang cá nhân của anh, tôi còn đang nghĩ anh có thể đăng cái gì, rồi tôi nhìn thấy nó.
Bài đăng Weibo mới nhất, thời gian đăng: 3 phút trước.
Trong ảnh, tôi ôm Pudding ngồi trên sofa nhà anh, ánh nắng từ bên cạnh rơi xuống, chiếu lên nửa khuôn mặt tôi như được dát một lớp viền vàng. Pudding nằm trong lòng tôi, gương mặt vô cùng thỏa mãn.
Nội dung bài đăng chỉ có hai chữ:
"Nhà tôi."
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, đầu óc trống rỗng. Rồi tôi nghe thấy tiếng tim mình đ/ập, thình, thình, thình, chấn động đến mức màng nhĩ đ/au nhức. Khu bình luận đã n/ổ tung.
[Đây là công khai sao????????]
[Là ai, là ai, là ai]
[Nhà tôi là chỉ con mèo hay chỉ người vậy???]
Tôi lướt khu bình luận, mặt nóng như đang bốc ch/áy. Điện thoại rung lên. WeChat của Kỳ Kiêu hiện lên: "Thấy rồi à?"
Tay tôi gõ bàn phím run lên: "Anh anh anh sao lại đăng ra ngoài..."
Kỳ Kiêu: "Ừ, đăng rồi."
Tôi: "Anh không phải nói là gửi cho mẹ xem sao!"
Kỳ Kiêu: "Lừa em thôi."
Kỳ Kiêu: "Chỉ là muốn đăng thôi."
Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ đó, tim đ/ập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực. Anh lại gửi thêm một tin nữa: "Gi/ận rồi à?"
Tôi: "Không..."
Kỳ Kiêu: "Thế sao không nói gì nữa?"