"Đừng vội, tôi còn một món quà lớn nữa muốn tặng cho anh."
4
Từ ngày đó, Thẩm Châu ngày nào cũng gọi điện cho tôi.
Sau khi tôi chặn mọi phương thức liên lạc của anh ta, anh ta lại tự cho mình là thâm tình, ngày nào cũng ngồi xổm trước cửa nhà tôi.
Nhưng đến cái cổng của biệt thự sườn núi cũng không vào nổi.
Đại Quất ngồi dưới chân tôi, thản nhiên lên tiếng:
【Meo, dự báo là tối nay sẽ có mưa lớn.】
Tôi ngạc nhiên nhìn nó: "Mày còn biết tính cả cái này à? Mày giỏi thật đấy!"
Đại Quất lắc mông, kiêu kỳ hừ lạnh một tiếng.
Con Tam Hoa nhỏ bên cạnh ngẩng đầu lên từ bát cơm:
【Con người kia, cô đừng tin nó, nó vừa mới lén xem dự báo thời tiết trên điện thoại của cô đấy.】
Đại Quất xù lông, đuổi theo cắn vào mông Tam Hoa, một cú móc chân khiến nó ngã nhào.
Sau màn đùa nghịch, Đại Quất tiếp tục nói với tôi:
【Sen ơi, cô cứ chờ xem! Thằng cha tên Thẩm Châu kia nhất định sẽ nhân lúc trời mưa to mà đứng đợi trước cửa nhà cô, diễn một màn khổ nhục kế cho xem.】
Tôi cười nhìn nó: "Dạo này mày xem phim thần tượng nhiều quá rồi đấy."
Đến tối quả nhiên mưa rất lớn, Thẩm Châu cũng quả nhiên đội mưa đứng ngoài cổng biệt thự.
Anh ta đổi số mới nhắn tin cho tôi.
"Miểu Miểu, anh thực sự sai rồi! Cho anh thêm một cơ hội nữa có được không?"
"Anh chỉ phạm một lỗi lầm mà đàn ông thiên hạ ai cũng phạm phải thôi, Miểu Miểu em đừng tuyệt tình như vậy..."
"Em nhìn xem, tại sao xung quanh sư tử đực luôn vây quanh nhiều sư tử cái, đó là biểu tượng cho sức hút của chúng đấy!"
...
Tôi đọc tin nhắn, nằm trên giường cười đến mức nấc cả lên.
10 ngày sau, tôi tổ chức một bữa tiệc tại biệt thự sườn núi.
Chuẩn bị những món quà quý giá cho mỗi vị khách, coi như là lời xin lỗi vì chuyện lần trước.
Trợ lý Lý đi đến trước mặt tôi, nhíu mày nói: "Tiểu thư, ông Thẩm cứ đòi vào, nhưng ông ta không có thiệp mời, hơn nữa ông ta còn là..."
Tôi gật đầu: "Để ông ta vào đi, vốn dĩ tôi định vài ngày nữa mới tặng ông ta món quà lớn đó, đã không đợi được thì hôm nay tặng luôn vậy."
Thấy Thẩm Châu, tôi mới biết bố Thẩm và mẹ Thẩm cũng đi cùng anh ta.
Thẩm Châu đẩy mẹ Thẩm một cái, bà ta miễn cưỡng tiến lên: "Tống Miểu, lần trước ở nhà chúng ta, lời lẽ của ta có phần khó nghe, cháu đừng để bụng."
Tôi nhướng mày, không nói gì.
Bố Thẩm cũng tiến lên giảng hòa: "Miểu Miểu à, cháu và Tiểu Châu đã bên nhau lâu như vậy rồi, cũng sắp đính hôn, có chuyện gì mà không thể tha thứ chứ?"
Tôi nhìn bố Thẩm, cảm thấy cả gia đình này thật nực cười.
Ông cắm sừng tôi, tôi cắm sừng ông, bà ta cắm sừng ông.
Suýt chút nữa tôi đã trở thành một thành viên trong đó.
Thẩm Châu vội vàng lên tiếng, vẻ mặt vô cùng chân thành: "Miểu Miểu, em nói đi, làm thế nào thì em mới tha thứ cho anh?"
"Em nhìn xem, đây là món tráng miệng em thích nhất, anh dậy từ sáng sớm, xếp hàng nửa tiếng đồng hồ đấy!"
Tôi nở một nụ cười: "Không cần phiền phức thế đâu, muốn tôi tha thứ cho anh, hãy tặng con Đại Hoàng cho tôi đi."
Thẩm Châu ngạc nhiên nhìn tôi, dường như đang suy nghĩ xem lời tôi nói là thật hay đùa.
Tôi chân thành gật đầu.
Anh ta vui vẻ sai người đi đón Đại Hoàng.
Nó nhanh chóng được đưa tới, tôi nhìn chiếc vòng cổ của Đại Hoàng.
Đại Hoàng chớp mắt với tôi, thì thầm: 【Nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn.】
Thẩm Châu nắm lấy tay tôi, cười đến hớn hở: "Đi thôi, Miểu Miểu."
Khi bữa tiệc đang lúc cao trào, tôi cầm lấy micro.
"Mọi người ơi, cho tôi xin lỗi một chút."
"Ngại quá, tôi lại sắp tung một quả dưa lớn đây."
5
Lần này là video, góc quay: Đại Hoàng.
Trong video, mẹ Thẩm đang gọi điện thoại, bà ta ăn mặc thanh lịch nhưng thần sắc vô cùng hoảng lo/ạn.
"Liễu Kiến Tân, ông mau nghĩ cách đi, không thể để Liễu Tang Tang và Tiểu Châu qua lại với nhau nữa!"
"Không được thì ông đưa nó ra nước ngoài đi!"
Đầu dây bên kia nói gì đó, mẹ Thẩm càng lúc càng kích động.
"Ông nói vậy là có ý gì! Tôi làm tất cả là vì ai chứ?"
"Tiểu Châu và Tiểu Đông đều là con của tôi và ông, hai đứa con trai tôi sinh cho ông đấy! Người đàn bà kia chỉ sinh cho ông một đứa con gái, vậy mà ông lại thiên vị mẹ con họ!"
"Ông đối xử với tôi như thế này mà coi được sao? Tôi không cần biết, ông phải đưa Liễu Tang Tang ra nước ngoài, nếu chuyện nó và Tiểu Châu là anh em ruột bị lộ ra, cả ông và tôi đều ch*t chắc!"
...
Mẹ Thẩm trợn tròn mắt, lao thẳng lên đ/ập nát chiếc máy tính.
Nhưng phản ứng của bà ta hơi chậm, phần mấu chốt đã bị phát ra hết rồi.
Thẩm Châu tái mét mặt nhìn mẹ Thẩm: "Mẹ, chuyện này... là có ý gì?"
Mẹ Thẩm há miệng, định nói gì đó vài lần nhưng đều không thốt nên lời.
Các vị khách đã bùng n/ổ.
"Có ý gì cơ? Thẩm Châu và Liễu Tang Tang là anh em ruột? Vậy chẳng phải bọn họ đang lo/ạn... lo/ạn..."
"Mọi người không nghe thấy à? Cả Thẩm Châu và Liễu Đông đều là do bà Thẩm và Liễu Kiến Tân sinh ra!"
"Trời đất ơi, sốc quá! Bà Thẩm mưu tính cái gì vậy? Nhà họ Thẩm rõ ràng lợi hại hơn nhà họ Liễu nhiều mà!"
"Có gì mà không hiểu, nhà họ Liễu luôn muốn chen chân vào giới hào môn, nếu Thẩm Châu sau này thừa kế nhà họ Thẩm, chẳng phải là nhà họ Liễu nuốt chửng nhà họ Thẩm sao!"
"Bà Thẩm này còn cao tay hơn, một đứa con thừa kế nhà họ Liễu, một đứa thừa kế nhà họ Thẩm, tính toán này đúng là tuyệt thật!"
"Khoan đã, năm ngoái ông Thẩm bị lộ là có con ngoài giá thú, bà Thẩm làm ầm ĩ một trận, trực tiếp đuổi đứa con đó ra nước ngoài. Còn đòi lại số tiền ông Thẩm đã chi cho nó, lúc đó tôi còn thấy tội nghiệp cho bà Thẩm cơ đấy..."
Từ nãy đến giờ, bố Thẩm không nói một lời nào.
Giờ nghe những lời bàn tán và giễu cợt của mọi người, mặt ông ta càng lúc càng đen.
Ông ta bước đến trước mặt mẹ Thẩm, bà ta sợ đến mức run cầm cập.
"Chồng ơi, ông nghe tôi giải thích, mọi chuyện không phải như ông nghĩ đâu..."
Bố Thẩm cười lạnh hai tiếng, giơ tay t/át thẳng vào mặt mẹ Thẩm: "Đồ đàn bà khốn nạn!"
Mẹ Thẩm không dám phản kháng, chỉ đẫm lệ nhìn ông ta: "Chồng ơi, em... em chỉ nhất thời hồ đồ, em biết mình sai rồi, c/ầu x/in ông tha thứ cho em lần này..."
"Nhất thời hồ đồ?" Bố Thẩm trợn mắt nhìn bà ta: "Nhất thời hồ đồ mà sinh ra một thằng Thẩm Châu chưa đủ, còn sinh thêm một thằng Liễu Đông nữa à?"
"Cô còn dám chỉ trích tôi có con ngoài giá thú, còn dám đuổi đứa con trai duy nhất của tôi ra nước ngoài!"
Nghe đến câu này, mẹ Thẩm dường như có thêm chút tự tin, bà ta đứng thẳng người dậy.