Xong rồi? Cong rồi! Hai người quê ở đâu mà giọng địa phương nặng thế hả!! Tôi thở dài một tiếng, đ/ấm cho Từ Yến một cái.

Từ Yến cười hì hì nhận lấy, quay sang nói với cô gái: "Tiểu dì, đây là bạn đời của con, Lục Thu."

Tiểu... dì???

Tôi không thể tin nổi nhìn cô gái, trẻ thế này sao?!

Tiểu dì vẻ mặt không tin nổi: "Con chó ngốc này mà cũng tán được người bình thường cơ à?"

Tiếng x/ấu đồn xa thật đấy Từ Yến ạ.

Tiểu dì đưa đồ ăn ngoài cho tôi, bảo: "Thằng nhóc Từ Yến này đi/ên lên là không biết chừng mực đâu, cháu đừng chiều nó quá."

Tôi thầm nghĩ câu này dì phải nói với tôi từ tối qua mới đúng!

Tiễn Tiểu dì đi, tôi quay sang nhìn Từ Yến: "Vậy người yêu trên mạng đồn là họ hàng của cậu à?"

Từ Yến ngơ ngác: "Người yêu trên mạng nào?"

Tôi mở bài đăng cho cậu ta xem.

"Vô lý thật đấy!" Từ Yến vừa xem vừa nhíu mày, "Khách sạn này với quán bar đằng kia đều là của tiểu dì tôi, tôi qua giúp dì ấy làm mấy việc vặt thôi."

"Còn hôn hít?" Cậu ta cạn lời cười khổ, "Tôi đi/ên hay cô ấy m/ù? Từ lúc tôi qua đây đến giờ, tương tác thân mật nhất của hai dì cháu là vì tôi trượt tay làm vỡ hai cái đĩa sứ, cô ấy đuổi theo tôi từ nhà hàng đến tận nhà bếp để đ/á/nh."

Từ Yến nói xong lại sáp tới cọ vào người tôi, vẻ mặt không vui: "Thu Thu, cậu đừng tin mấy cái này, có gì muốn biết cứ hỏi tôi, tôi sẽ nói hết cho cậu."

Tôi "ồ" một tiếng, hỏi ngay: "Vậy tại sao cậu đột nhiên sang bên này làm việc vặt? Có phải để trốn tôi không?"

"Từ Yến, tại sao cậu phải trốn tôi?"

21

Lời vừa dứt, Từ Yến liền dời ánh mắt, thuận tiện đứng dậy khỏi người tôi: "Thu Thu, để tôi đi lấy đồ ăn cho cậu."

Tôi khoanh tay ngồi trên giường, nhàn nhạt lên tiếng: "Ba..."

"Cậu, cậu ăn không cay đúng không?"

"Hai..."

"Để tôi trộn canh giúp cậu nhé..."

"Một!"

"Tại vì tôi vừa nhìn thấy cậu là trong đầu toàn là hình ảnh ng/ực trắng bụng trắng của cậu, rồi không kh/ống ch/ế được mà cương lên, sợ cậu thấy tôi bi/ến th/ái nên mới muốn tránh đi!!"

Từ Yến như sú/ng máy tuôn một tràng, xong lại tủi thân: "Hơn nữa sau đó cậu còn đòi ở chung với Tăng... với anh họ của chúng ta, tôi tức chứ, tức lại còn buồn, nên mới bỏ nhà đi đến chỗ tiểu dì rửa bát."

Nghe vậy tôi cố tình nói: "Vậy không phải vì gh/ét bỏ tôi thích đàn ông, sợ tôi làm hại cậu à?"

"Sao có thể gh/ét bỏ, tôi còn mong cậu làm hại tôi đây này!"

Từ Yến bế tôi đặt lên đùi cậu ta, dỗ dành như dỗ trẻ con, giọng điệu hiếm khi nghiêm túc: "Trước đây tôi chưa từng thích ai, ban đầu cũng không hiểu sao con trai lại thích con trai, nhưng sau khi nhận ra mình có... cảm giác đó với cậu, mấy ngày nay tôi cứ suy nghĩ mãi, rốt cuộc là do tôi chỉ ham muốn x/á/c th!t, hay là vì lý do gì khác..."

Tôi không nhịn được cười, cúi đầu nhìn vết răng trên cổ tay mình lại không cười nổi nữa, t/át một cái vào trán cậu ta: "Cậu chỉ là ham muốn x/á/c th!t thôi."

Từ Yến nắm lấy tay tôi hôn lên, nói nhỏ: "Không phải đâu Thu Thu, tôi không chỉ có cảm giác đó với cậu, mà tôi còn có ham muốn chiếm hữu, có ham muốn bảo vệ cậu nữa."

"Biết cậu ở chung với người khác sẽ không vui, thấy cậu bị người ta quấy rối sẽ rất tức gi/ận, làm với cậu một lần rồi lại muốn lần tiếp theo... ưm."

Tôi bịt miệng cậu ta lại, mặt vô cảm, tai đỏ bừng: "Câu sau không cần nói đâu."

Từ Yến cười hôn lên lòng bàn tay tôi, giọng dịu dàng: "Ngày xưa đọc danh tác có câu, yêu là muốn chạm vào lại thu tay về, nhưng tôi không kiềm chế cao thượng được như thế."

"Lục Thu, tôi muốn giữ ch/ặt lấy cậu, không bao giờ buông tay."

22

Từ Yến cũng biết nói lời đường mật đấy chứ.

Nếu tay cậu ta không đặt trên mông tôi thì tốt hơn.

"Thu Thu." Từ Yến lắc lắc người tôi, cẩn thận hỏi: "Thực ra, cậu cũng thích tôi đúng không?"

Tôi hắng giọng, ậm ừ một tiếng.

"Nói ra đi mà, Thu Thu." Từ Yến lại bắt đầu làm nũng.

Tôi vừa bất lực vừa buồn cười: "Trước đây cậu đâu có thế này."

Từ Yến trước đây là kiểu trai thẳng điển hình, làm nũng là gì, dễ thương là gì, trong đầu chỉ có bóng rổ và game.

"Trước đây tôi đã có đối tượng đâu." Từ Yến dụi vào hõm cổ tôi, cọ cọ, "Nói một câu đi, nói một câu đi, coi như dỗ chó, gâu gâu gâu."

Tôi bật cười thành tiếng, ôm lấy mặt cậu ta xoa xoa: "Thích cậu, không thích cậu thì sao tôi phải cố tình lừa cậu, sao phải chạy ra ngoài tìm cậu."

Nói rồi tôi chỉ vào những vết tích trên cổ tay, xươ/ng quai xanh, thậm chí là ở đùi trong, hừ nhẹ: "Không thích cậu, tôi có thể dung túng cho con chó này cắn tôi thành thế này à?"

Từ Yến nghe vậy không nói gì, chỉ trân trối nhìn những vết tích trên người tôi.

Một lát sau.

Tôi đột nhiên cảm nhận được gì đó, cơ thể hơi cứng lại, đ/ấm ngược một cái vào đầu Từ Yến: "Cậu còn dám cương thêm lần nữa xem?"

Trở về trường đã là hai ngày sau, Từ Yến vô cùng siêng năng, dọn dẹp ký túc xá từ trong ra ngoài, rồi trịnh trọng bày biện đồ đạc của mình: "Tôi chính thức quay lại và thường trú rồi nhé!"

Tôi lười chấp cái bộ dạng ngốc nghếch đó của cậu ta, tự mình dọn dẹp đồ đạc, trước tiên là cất hết đồ cosplay, sau đó chuẩn bị gửi lại chiếc váy cho em gái.

"Thu Thu..."

Từ Yến không biết đã dọn xong từ lúc nào, ló đầu ra từ sau lưng tôi: "Cậu... còn mặc không?"

Tôi không hiểu: "Cái gì?"

"Cái đó... đồ lót ấy..." Từ Yến ấp úng, mặt dù đỏ nhưng ánh mắt cực kỳ mong đợi, "Cả cái váy nhỏ đó nữa, tôi chưa thấy cậu mặc bao giờ..."

Tôi đ/ấm cho cậu ta một cái: "Cút! Đó không phải đồ lót, đó là đồ cosplay, còn váy là em gái tôi để nhầm vào vali! Tôi chưa mặc bao giờ!"

"À..."

Từ Yến trông có vẻ hơi thất vọng, nhưng cậu ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, xoay người bí ẩn lôi đồ từ trong vali ra: "Không sao Thu Thu, chúng ta cũng có váy mà, cậu có thể mặc! Mặc thoải mái luôn!"

Tôi sững sờ, trơ mắt nhìn cậu ta lôi ra một túi nhỏ, mở ra, bên trong là ba bốn chiếc váy ngắn kiểu dáng khác nhau!

Từ Yến bế thốc tôi lên đặt xuống bàn, cầm váy trải phẳng ra, mắt sáng lấp lánh: "Cậu muốn mặc cái nào trước?"

Tôi: ?

"Mẹ kiếp hóa ra cậu mới là thằng cha bi/ến th/ái thích cái này! Cút-- ưm!"

Nụ hôn nóng bỏng ập đến, Từ Yến áp sát vào khóe môi tôi, giọng khàn đặc: "Không cút được, đã x/á/c định là cậu rồi, Thu Thu không được phép bỏ rơi tôi."

Tôi nghe vậy không nhịn được cười, giơ tay ôm lấy cổ cậu ta, chủ động hôn lên: "Biết rồi, đồ chó ngốc."

Chỉ cần cậu giữ ch/ặt tay tôi, tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu.

[Hết toàn văn]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
6 Lòng đố kỵ Chương 15
10 Thay Muội Gả Chương 18
11 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm