Tôi là học sinh đứng đầu khối, người đã thi trượt đại học 3 lần.
Lần đầu tiên, tôi bị sốc phản vệ do ngộ đ/ộc thực phẩm ngay tại chỗ.
Lần thứ hai, tôi c/ứu một cô bé đuối nước, nhưng lại bị cha mẹ cô bé vu khống, tống tiền.
Lần thứ ba, nhà tôi đột ngột xảy ra hỏa hoạn, mẹ tôi bị bỏng nặng, tôi buộc phải bỏ học đi làm ki/ếm tiền.
Lần thứ tư, tôi nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên không trung.
"Nếu học bá biết rằng kỳ thi đại học mà cô ấy luôn nỗ lực bấy lâu chỉ là một chương trình truyền hình thực tế quy mô lớn, cô ấy sẽ thế nào nhỉ?"
"Không thể để cô ấy phát hiện ra được, cô ấy càng thảm thì lượt xem càng cao, càng có thể an ủi những thí sinh khác. Nhìn học bá tuyệt vọng hết lần này đến lần khác đúng là giải tỏa căng thẳng thật đấy!"
"Cô ấy cũng đáng thương thật, lần nào cũng tưởng là do vận may của mình kém một chút. Đúng rồi, lần này trở ngại của cô ấy là gì?"
"Hê hê, một kẻ hi*p da/m!"
01
Tim tôi đ/ập mạnh một cái.
Không đợi tôi nhìn kỹ hơn, các bạn học đã vây quanh tôi thảo luận về đề toán.
"Thăng Thăng, câu hỏi cuối cùng bi/ến th/ái quá, cậu có nắm chắc không?"
"Cậu ấy là thủ khoa toàn tỉnh trong kỳ thi thử, lại có kinh nghiệm thi đại học 3 lần, lần này chắc chắn vào được Thanh Hoa, Bắc Đại rồi!"
Nhìn những gương mặt ngây thơ thân thiện kia, tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồ/ng.
Họ đều là diễn viên của chương trình thực tế sao?
Ba lần tôi thi trượt đều là do ê-kíp chương trình sắp đặt kỹ lưỡng, làm sao có thể chứ?
Tôi cố nén sự hoảng lo/ạn, thăm dò nhìn lớp trưởng: "Đúng rồi, câu hình học áp chót, cậu vẽ đường phụ ở đâu thế?"
Biểu cảm của lớp trưởng khựng lại, sau một thoáng trống rỗng, cô ấy lập tức trả lời trôi chảy: "Thăng Thăng, cậu thi đến lú rồi à, câu áp chót là bài toán đại số, phương pháp giải là..."
Nhìn cô ấy thao thao bất tuyệt, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Những dòng bình luận đó chắc chắn là ảo giác do áp lực quá lớn mà thôi.
Nhưng trên đường đến nhà ăn, hộp bút của tôi bị mở ra.
Thí sinh trường khác đi phía sau buột miệng nói: "Lục Thăng Thăng, cậu rơi bút kìa!"
Lưng tôi cứng đờ.
Chúng tôi không hề quen biết, tại sao cô ấy lại có thể gọi chính x/á/c tên tôi?
Ngay cả dì ở nhà ăn cũng nháy mắt với tôi: "Thăng Thăng, lần này cố lên nhé!"
"Chương trình truyền hình thực tế về kỳ thi đại học địa ngục này đã phát sóng 4 năm rồi, lượt xem cực cao. Một Lục Thăng Thăng không bao giờ gục ngã đã là người trụ lại lâu nhất trong các mùa rồi."
"Đúng rồi, lần này trở ngại của học bá là gì? Vụ hỏa hoạn bỏ học tôi thấy đã đủ tà/n nh/ẫn rồi, còn gì tà/n nh/ẫn hơn nữa không?"
"Yên tâm đi, lần này ê-kíp chương trình đã chơi lớn, tỷ suất người xem chắc chắn sẽ bùng n/ổ."
"Chơi lớn thế nào?"
"Hê, một kẻ hi*p da/m!"
02
Toàn thân tôi lạnh toát.
Đúng lúc này, chủ nhiệm lớp đến, xua các bạn học đi: "Thi xong rồi thì buông bỏ đi, tập trung chuẩn bị cho môn tiếp theo mới là quan trọng."
Người đàn ông trước mặt nho nhã lịch thiệp, trong mắt tràn đầy sự quan tâm: "Tiểu Thăng, sắc mặt em hơi tệ, sức khỏe vẫn ổn chứ?"
Lòng tôi ấm lại.
Năm ngoái, vào ngày có kết quả thi đại học, nhà tôi xảy ra hỏa hoạn.
Mẹ tôi ngã từ tầng 4 xuống, nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) nửa tháng, n/ợ một khoản phí y tế khổng lồ, tôi chỉ có thể từ bỏ việc học đi làm ki/ếm tiền.
Lúc tuyệt vọng nhất, thầy Châu đã khuyến khích tôi, dạy kèm miễn phí, giúp tôi đăng ký thi lại.
Có thể nói, thầy ấy chính là ân nhân của tôi.
"Thầy ơi, em vừa mới nhìn thấy..."
Tôi đang định mở lời cầu c/ứu thì những dòng bình luận lại thay đổi.
[Thầy Châu đúng là tổng đạo diễn, diễn xuất thật tuyệt vời!]
[Lẽ ra kỳ thi đại học lần 3, ê-kíp định để Lục Thăng Thăng gặp t/ai n/ạn xe cộ, nhưng thầy nói cái đó không thú vị, xung đột kịch tính thực sự là phải cho cô ấy hy vọng lớn nhất rồi phá hủy nó.]
[Cho nên mới đợi cô ấy cầm bảng điểm cao xong mới sắp xếp vụ hỏa hoạn, tuyệt thật!]
[Nói mới để ý, ánh mắt thầy Châu nhìn Thăng Thăng muốn tan chảy luôn kìa, chuyện tình thầy trò cũng không phải là không thể đâu hì hì...]
Tôi sững sờ, cả người run lên bần bật, ngay cả răng cũng va vào nhau.
"Thăng Thăng, có chỗ nào không khỏe nhất định phải nói với thầy, tránh để xảy ra bi kịch như lần đầu tiên."
Tay thầy Châu đặt lên vai tôi xoa xoa.
Cử chỉ mà ngày thường tôi thấy rất bình thường, lúc này lại khiến tôi nổi da gà.
Tôi ôm ch/ặt đống sách trong tay lùi lại: "Không sao đâu thầy Châu, em chỉ là quá căng thẳng, sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn thôi."
Khi rời đi, tôi cảm thấy một ánh nhìn nóng bỏng, dính dấp đang chằm chằm theo dõi mình.
Tôi giả vờ như không có chuyện gì, bước nhanh rời đi dưới sự quan sát, đ/á/nh giá của những người xung quanh.
Bình tĩnh, tôi tự nhủ đừng h/oảng s/ợ.
Nếu tất cả những thứ này là giả, vậy cái gì là thật?
Tôi phải làm sao để chứng minh tất cả những điều này đều là hư cấu?
Đột nhiên, mắt tôi sáng lên.
Vì tôi nhìn thấy một chiếc xe.
Xe áp tải bài thi.
03
Đã nghi ngờ thì phải bắt tay vào kiểm chứng.
Đây là triết lý giải đề của tôi.
Theo quy định, bài thi của mỗi môn sẽ được cảnh sát hộ tống đến, thi xong lại niêm phong vận chuyển theo con đường cũ trở về.
Sáng nay trời vừa đổ một trận mưa lớn, nhưng bánh xe của chiếc xe áp tải lại sạch bong, không hề có lấy một vệt bùn.
Chiếc xe có vấn đề!
Hai người ở ghế lái đang thản nhiên chơi điện thoại.
Nhân lúc hai người mất tập trung, tôi nhẹ nhàng chui vào thùng xe phía sau.
Bài thi không được đóng vào thùng niêm phong mà chất đống một cách tùy tiện. Tôi r/un r/ẩy mở chiếc túi giấy da bò có in dòng chữ "Dành riêng cho đoàn làm phim kỳ thi đại học sinh tồn".
Các tờ bài thi bay ra ngoài.
Trắng tinh, trắng tinh, vẫn là trắng tinh.
Chỉ duy nhất một xấp bài thi có ghi tên "Lục Thăng Thăng".
Chữ viết dày đặc, dùng kiểu chữ khải viết đầy đáp án.
Tôi viết như đi/ên, căn bản không kịp nhìn trạng thái của các thí sinh xung quanh.
Mỗi một chữ, mỗi một lời giải phía sau đều là m/áu và nước mắt của tôi suốt 3 năm qua.
Nhìn những tờ bài thi trắng tinh này.
Tôi bịt miệng lại, cảm giác hoang đường ập đến khiến tôi buồn nôn, tất cả đều là giả!
Người chủ nhiệm lớp tốt bụng tài trợ cho tôi là giả.
Các bạn học quan tâm chăm sóc tôi là giả.
Cuộc đời tôi chính là một cú lừa hoàn toàn!
04
Tôi vẫn nhớ kỳ thi đại học lần đầu tiên.
Tôi bị khiêng ra ngoài vì ngộ đ/ộc thực phẩm.
Đợi đến khi tỉnh lại, thầy Châu tiếc nuối nói với tôi rằng kỳ thi đã kết thúc.
Mẹ tôi quỳ bên cạnh giường bệ/nh gào khóc trước: "Đều tại mẹ, mẹ cũng không biết đậu đũa phải nấu chín kỹ mới được, Thăng Thăng, mẹ xin lỗi con! Là mẹ đã h/ủy ho/ại con!"
Tôi đ/au đớn tột cùng.
Nhưng nhìn thấy mẹ muốn nhảy lầu tạ tội, tôi chỉ có thể gượng cười an ủi bà rằng không sao cả.
Tôi vẫn có thể ôn thi lại, vẫn còn cơ hội.
Năm đó tôi vùi đầu vào học, thi thử từ hạng nhất thành phố lên hạng nhất tỉnh.
Kỳ thi đại học lần thứ hai, tôi cẩn thận hết mức, căn bản không dám đụng vào cơm canh mẹ nấu.
Cho đến khi đi ngang qua cây cầu trên đường đến điểm thi, tôi nghe thấy tiếng "tõm" một cái.
Một cô bé trượt chân ngã xuống sông.
Lúc đó tôi hét lớn kêu c/ứu và tìm cảnh sát, nhưng kỳ lạ ở chỗ, cây cầu vốn ngày thường người qua lại đông đúc hôm nay lại không một bóng người!