Hóa ra ta là công chúa

Chương 6

18/05/2026 22:15

Hoàng đế nhìn chằm chằm vào hạ thân của Tạ Uẩn một hồi lâu.

Rồi ngài nghiêm túc đá/nh giá một câu:

「Hoàng tỷ, tỷ c/ắt chưa sạch.

「Người đâu, đưa Tạ Uẩn vào Tịnh Sự Phòng, c/ắt thêm lần nữa.

「Còn về người đàn bà này...」

Hoàng đế nhìn về phía ta, dùng ánh mắt hỏi ý.

Ta từ bi lên tiếng:

「Đào một con mắt, vứt ra ngoài đi.」

Sở Uyển Nhi gào thét như đi/ên.

「Lý Trường Ninh! Người đã nói sẽ tha cho ta một mạng! Người không giữ lời!」

Ta thậm chí còn không thèm nhìn nàng ta: 「Ta đâu có nói là không đào mắt ngươi.」

Nàng ta còn muốn nói gì đó.

Thị vệ đã bịt miệng cả hai, lôi họ xuống dưới.

Đại điện cuối cùng cũng yên tĩnh.

Chỉ còn lại hai vũng nước ướt át.

Hoàng đế nhìn ta đầy ấm ức:

「Hoàng tỷ, trước đây vì cái thứ này mà tỷ đến cả trẫm cũng không gặp?」

「Đó là do lúc trước mắt m/ù thôi.」

「Còn bây giờ thì sao?」

「Bây giờ Bệ hạ là quan trọng nhất.」

Đàn ông là cái gì chứ?

Chỉ cần Hoàng đế còn ngồi trên long ỷ đó, ta mãi mãi là Trưởng công chúa của triều đại Đại An này.

23

Tạ Uẩn đã bị ta hưu.

Hoàng đế hỏi ta: Có muốn dứt khoát 🔪 hắn luôn không?

Ta lắc đầu.

Hắn n/ợ Lý Trường Ninh quá nhiều, ta không muốn hắn ch*t dễ dàng như vậy.

Tạ Uẩn cuối cùng cũng toại nguyện được ở bên Sở Uyển Nhi.

Một tên thái giám.

Một kẻ chột mắt.

Cũng coi như là xứng đôi.

Tạ Uẩn không chịu nổi đả kích, suốt ngày chìm đắm trong sò/ng b/ạc.

Thua đỏ mắt thì lại đi v/ay.

Lãi mẹ đẻ lãi con, cái hố càng đào càng sâu.

Cuối cùng, hắn đem Sở Uyển Nhi đặt lên bàn cược.

Ba mươi lượng.

B/án cho một lão viên ngoại chuyên chơi đùa với phụ nữ mang th/ai.

Khi tin tức truyền đến tai ta, ta đang thưởng hoa trong vườn.

Tay cầm kéo tỉa hoa của ta khựng lại, trầm mặc một lát.

Sau đó ta nói với ám vệ.

「Đi, đem chuyện này nói cho Sở Uyển Nhi biết.」

Ám vệ ngẩn người: 「Công chúa, nàng ta dù sao cũng là...」

「Đi đi.」

Ta ngắt lời hắn: 「Đừng để nàng ta biết là bổn cung nói.」

Ngừng một chút, ta nói thêm một câu.

「Ngươi đi đưa cho bà Vương b/án th/uốc ph/á th/ai ở cuối phố một thang th/uốc...」

Trong mắt ám vệ lóe lên tia hiểu ý, xoay người biến mất vào bóng đêm.

Ta cầm lại kéo tỉa hoa.

C/ắt xuống một cành mai đỏ đã héo úa, vứt nó xuống đất.

Cứ để nó phát huy giá trị cuối cùng đi.

24

Sở Uyển Nhi sau khi biết Tạ Uẩn b/án mình với giá ba mươi lượng.

Không khóc, không làm lo/ạn.

Chỉ lặng lẽ ngồi suốt một đêm.

Sáng sớm hôm sau, nàng ta đi tiệm th/uốc m/ua mê dược, về nhà nấu một bát canh cho Tạ Uẩn.

Tạ Uẩn không hề nghi ngờ.

Hắn thậm chí còn cảm động.

Sở Uyển Nhi đã lâu rồi không dịu dàng với hắn như vậy.

Hắn cầm bát, uống cạn một hơi, còn chép miệng hỏi còn không.

Sau đó, hắn không còn biết gì nữa.

Sở Uyển Nhi không kéo nổi hắn đi.

Ta còn sai ám vệ giả làm đồ tể nhiệt tình đến giúp đỡ.

Sở Uyển Nhi b/án hắn vào Nam Phong Quán ở phía nam thành.

Tạ Uẩn có vẻ ngoài tốt, dù có tàn phế, khuôn mặt đó vẫn b/án được tiền.

Lão tú bà mắt sáng rực, vội vàng hỏi giá.

Sở Uyển Nhi nói: 「Miễn phí.」

Lão tú bà tưởng mình nghe nhầm.

Sở Uyển Nhi lặp lại lần nữa, từng chữ một.

「Miễn phí. Nhưng có một điều kiện, hắn phải tiếp mười khách một lúc.」

Lão tú bà làm nghề này ba mươi năm, lần đầu tiên thấy chuyện tốt như vậy.

Bà ta sợ Sở Uyển Nhi đổi ý, ngay tại chỗ liền tung tin ra.

Những khách hàng quen thường xuyên lảng vảng ở tầng lớp dưới đáy ùa tới, xếp hàng đi vào.

Tạ Uẩn bị cho uống th/uốc, cả người mơ mơ màng màng, ngay cả sức phản kháng cũng không có.

Từng người một.

Đến người thứ năm.

Hắn tỉnh lại một lần, phát ra tiếng kêu thảm thiết x/é lòng.

Không ai dừng lại.

Đến người thứ bảy, hắn đã không còn kêu được nữa.

Đến người thứ chín, hắn không bao giờ mở mắt được nữa.

Sở Uyển Nhi xem xong.

Thỏa mãn đi đến chỗ bà Vương m/ua một bát th/uốc ph/á th/ai.

Sáng sớm hôm sau.

Khi hàng xóm phát hiện ra Sở Uyển Nhi, người đã lạnh ngắt.

Thân 👇 là một vũng m/áu đỏ thẫm.

Đã khô lại, đông cứng trên mặt đất, như một đóa mai đỏ héo úa.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 1
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thờ Ơ Chương 13
Thật Hay Thách Chương 12