Tôi đang suy nghĩ liệu có phải mình quá thiên kiến hay không, thế giới này có lẽ không hề đầy rẫy á/c ý như vậy?
Mẹ ruột bỗng nhiên xuất hiện từ phía sau, giọng nói vô cùng sang sảng cất lên:
"Hai đứa đang nói gì đấy?!"
"Đều là người một nhà cả, có chuyện gì thì nói thẳng, đừng có lén lút!"
Câu hỏi mang theo chút âm hưởng ngâm thơ đó làm tôi nổi hết cả da gà.
Thẩm Tang Du nhướng mày cười: "Chuyện bí mật của hai chị em con ạ."
"Mẹ không tin!"
Mẹ ruột nhìn chúng tôi từ đầu đến chân, nói đầy ẩn ý:
"Đừng tưởng mẹ chưa từng đọc tiểu thuyết thiên kim thật giả, hai đứa đừng hòng giở trò gì trước mặt mẹ, có gì thì nói thẳng, nhà chúng ta không cho phép chơi cái trò trà xanh đấu bạch liên hoa đâu!"
Bố ruột gật đầu lia lịa: "Mẹ con nói rất đúng!"
Mẹ ruột chống nạnh cười lớn: "Tiểu thuyết thiên kim thật giả trên thị trường mẹ đều đọc cả rồi, các loại mô típ mẹ nắm rõ trong lòng bàn tay, mặc kệ hai đứa là yêu m/a q/uỷ quái gì, đều phải hiện nguyên hình dưới cặp mắt tinh tường của mẹ đây!"
Sau đó bà bắt đầu chống nạnh cười ha hả.
Bố ruột dường như thấy mẹ cười rất đẹp, liền lấy điện thoại ra chụp cho bà hai tấm ảnh.
Tôi có chút lúng túng, cuối cùng đành lùi lại hai bước, ngẩng đầu nhìn trời.
Mẹ ơi, hai mẹ con mình nghĩ giống nhau rồi.
Nhưng có lẽ mẹ vẫn chưa nhận ra, nhà chúng ta hơi "phản mô típ" đấy.
Thẩm Tang Du rõ ràng đã quen với phong cách của cặp vợ chồng này, cười cười ra hiệu cho tôi vào nhà trước.
Một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề đi thẳng tới, vừa nhìn thấy mẹ ruột đang cười lớn, mặt lộ vẻ an ủi:
"Phu nhân đã lâu rồi không cười như vậy."
Tôi không nhịn được, hỏi Thẩm Tang Du: "Đây là quản gia ạ?"
Thẩm Tang Du gật đầu: "Đúng vậy, đây cũng là cái gọi là mô típ sao?"
Sau đó cô ấy hỏi quản gia: "Có chuyện gì vậy ạ?"
Quản gia lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt không tồn tại, mỉm cười lên tiếng:
"Ồ, lạy Chúa, đại thiếu gia đã về rồi."
3
Đại thiếu gia!
Chính là anh trai ruột của tôi sao?!
Là người anh trai cuồ/ng em gái, vô tri bênh vực thiên kim giả trong mô típ sao?!
Tôi vô cùng phấn khích!
Không phải vì tôi muốn có anh trai, mà là vì đang nóng lòng muốn kiểm chứng xem các mô típ mình học được có thật hay không!
Mẹ ruột nghe xong liền ngừng cười, trầm tư: "Chắc là nhân tiện chuyện của Thanh Thanh để tìm cho mình một cái cớ đây mà."
Bố ruột cũng xắn tay áo lên, vui vẻ đón tiếp: "Thằng nhóc vô lương tâm này, còn biết đường về nhà, để bố cho nó biết tay!"
Tôi đi theo phía sau, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.
Cho đến khi tôi nhìn thấy một chiếc BYD phiên bản Q màu kem lái vào sân, tài xế xuống xe mở cửa sau, một chàng trai trẻ mặc áo Đường trang bước xuống.
Thẩm Giang Thận tay cầm một chuỗi hạt, đeo kính gọng vàng có dây xích, thong dong đi tới trước mặt chúng tôi.
Anh ta cất lời chào: "Mặt trời đỏ mới mọc, đạo ấy sáng rực, mây bay rực rỡ, buổi sớm mai tốt đẹp nhất trong ngày, được gặp mọi người tại đây——"
"Đủ rồi đủ rồi!"
Mẹ ruột ngắt lời anh ta, dường như có chút thiếu kiên nhẫn: "Thẩm đại tài tử đừng lẩm bẩm nữa, mau chào em gái con đi."
Tôi đứng bên cạnh mà ngẩn ngơ.
Thứ này đang nói cái gì vậy?
Phí hoài một khuôn mặt đẹp trai.
Nhưng tôi vẫn phải lên tiếng chào hỏi: "Chào anh, em là Hứa Thanh Ca."
Thẩm Giang Thận xoay xoay chuỗi hạt, làm ra vẻ thâm sâu gật đầu, rồi mới chậm rãi lên tiếng:
"Người em gái này, anh từng gặp qua rồi."
Tôi gi/ật giật khóe miệng cười.
Nhầm kịch bản rồi anh bạn ơi, quay lại đi!
Chúng ta chỉ là tiểu thuyết thiên kim thật giả m/áu chó thôi mà! Đừng có trèo cao làm người thân cao quý thế!
Chỉ thấy anh ta giơ tay, tài xế lập tức hiểu ý, lấy từ trong xe ra một cuộn tranh.
Thẩm Giang Thận ra hiệu anh ta đưa cho tôi.
Đã bị mẹ ruột giành lấy trước: "Cái gì đây, đừng có đưa cho em con mấy thứ lăng nhăng."
Thẩm Giang Thận chỉnh lại kính: "Là chữ em tự tay đề tặng cho em gái."
Mẹ ruột liếc nhìn rồi đưa cho tôi, đ/á/nh giá: "Thật sợ con ở bên ngoài bị ch*t đói."
Tôi nhận lấy xem hồi lâu mới nhận ra mấy chữ viết bằng bút lông rồng bay phượng múa trên đó:
"Chúng ta m/áu mủ tình thâm, anh đã rất nhớ em từ khi còn trong bụng mẹ"
Lông mày tôi gi/ật giật, nhanh chóng cuộn bức tranh lại, hít sâu một hơi.
Thế giới này chắc chắn có vấn đề!
Tại sao vẫn chưa đấu trí đấu dũng với tôi? Tại sao thiết lập nhân vật của mọi người lại vô lý thế này?!
Những mô típ tôi học được hoàn toàn không có đất dụng võ!
4
Phân đoạn nhận người thân tạm thời khép lại, Thẩm Giang Thận bị bố ruột túm cổ áo lôi đi nói chuyện.
Thẩm Tang Du chui vào xe của Thẩm Giang Thận ngó nghiêng, hỏi một câu: "Sao anh trai lại thích loại xe dễ thương thế này, lái có sướng hơn Cayenne không?"
Sau đó cô ấy đạp ga phóng đi mất dạng.
Trong sân chỉ còn lại tôi và mẹ ruột.
Mẹ ruột không hề ngạc nhiên về con trai con gái mình, cười hì hì ôm tôi vào nhà: "Thanh Thanh à, chào mừng con về nhà."
Tôi mỉm cười lịch sự: "Cảm ơn mẹ."
Tuy ngôi nhà này khiến tôi hơi thất vọng, nhưng dù sao cũng là một mái nhà.
Nhưng nụ cười của tôi còn chưa kịp tắt, đã bị cảnh tượng trong nhà làm cho lóa mắt.
Phong cách trang trí châu Âu xa hoa, lộng lẫy, nhưng cái màn hình giám sát khổng lồ ở giữa phòng khách là sao đây!
Màn hình siêu lớn được chia thành n phần không bằng nhau, phần lớn nhất đang chiếu rõ mồn một vẻ mặt kinh ngạc của tôi.
Mẹ ruột xoay quanh tôi hai vòng, hào hứng hỏi:
"Thế nào, thế nào! Mẹ tính toán chu đáo chứ!"
Nói rồi, bà lại cầm điều khiển từ xa chỉnh camera, trong nháy mắt, tất cả camera trong phòng đều hướng về phía tôi.
Tôi ở đủ mọi góc độ lập tức xuất hiện trên màn hình lớn.
Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều "tôi" như vậy, thật sự không quen.
Nhưng—đây là vì sao chứ?
Giám sát tôi như phạm nhân sao?
Đây lại là mô típ mới gì nữa đây?!
Tại sao chưa có tác giả nào viết qua thế này!
Mẹ ruột lại nói: "Đây là quyết định mẹ đưa ra sau khi đã nghiên c/ứu kỹ các mô típ tiểu thuyết!"
Bà đắc ý vỗ ng/ực đảm bảo: "Ở nhà chúng ta, tuyệt đối không bao giờ tồn tại những tình tiết vu khống, h/ãm h/ại, giả vờ ngã, đổ oan!"
"Lòng người khó lường, vẫn phải nhờ vào công nghệ cao!"
Tôi... tôi vậy mà lại cảm thấy bà nói rất có lý?
Chưa kịp suy nghĩ thêm, mẹ ruột lại thừa thắng xông lên, thì thầm hỏi tôi:
"Con yêu, giờ chỉ có hai mẹ con mình, con nói thật với mẹ đi."
"Hiện tại con có thái độ gì với Tiểu Du, cứ nói tự nhiên, nói gì cũng được."