Nhân Nương

Chương 1

18/05/2026 22:16

Giả tử bảy năm, thiếp mang thân phận quả phụ hồi kinh buôn b/án, chẳng ngờ bị một con tuấn mã đ/á đổ sạp hàng.

Thiếu niên vận hồng y cưỡi ngựa chỉ chừng bảy tám tuổi, mày mắt ngạo nghễ, mở miệng liền m/ắng:

"Nào đâu ra thôn phụ không biết nhìn đường——"

Nhưng hắn mới liếc thiếp một cái, miệng liền khép lại.

Ngay sau đó, một chiếc mã xa phóng tới, bước xuống một thiếu niên môi hồng răng trắng.

Trớ trêu thay, hắn nhíu mày mang vẻ gi/ận dữ, thần sắc lại vô cùng lão luyện: "Đường điệt, tiên sinh đã đem chuyện chúng ta trốn học bẩm báo về phủ rồi. Phụ thân ngươi dễ dỗ, nhưng phụ thân ta lại hay ra tay đ/á/nh người, không chạy còn đứng ngốc ra đó nhìn cái gì?"

Hắn vừa nói vừa quay đầu nhìn thấy thiếp, thần sắc chợt ngẩn ngơ, lẩm bẩm:

"Nương…… mẫu thân?"

Thiếu niên hồng y nóng nảy nhảy xuống ngựa đ/á/nh hắn: "Tiểu s/úc si/nh! Ngươi gọi ai là nương vậy! Người ấy phải là mẫu thân của ta mới đúng!"

Hai người đang giằng co, rèm xe vừa được vén lên, lại nhảy xuống một tiểu nữ đồng mặt tròn mũm mĩm, ôm ch/ặt thiếp không buông:

"Di di, ta vừa nhìn thấy người đã thấy thân thiết, ta mới là hài nhi của người, đúng không?"

"Phụ thân nhà ta còn hung dữ hơn, lát nữa người tới, chỉ có người mới c/ứu được chúng ta thôi."

01

Thiếp m/ua lại tiệm cá này chẳng qua mới hai tháng, lời đàm tiếu của hàng xóm láng giềng đã chưa lúc nào dứt:

"Nghe nói chưa? Cố nương tử mới tới kia, trượng phu của nàng bảy năm trước đã qu/a đ/ời, bị gian tế nước láng giềng ra tay diệt khẩu đấy!"

"Hừ, sau này ai cưới được nàng, chẳng những ôm được mỹ nhân về, còn được không công một gian tiệm!"

"Thời buổi này cũng chẳng yên ổn, cứ râm ran chuyện sắp có chiến tranh, nàng một thân cô nữ ở kinh thành sớm muộn cũng bị người ta nuốt chửng gia sản."

"Tính tình Cố nương tử lại nhu nhược, e rằng tùy tiện là bị lừa đi mất, còn phải nhanh tay nhanh chân mới được."

Thế nên hôm qua, Chu thẩm nương ở tiệm cá bên cạnh cũng chẳng mở cửa buôn b/án.

Sáng nay, nàng vừa về liền nhiệt tình kéo tay thiếp, bảo là muốn làm mai mối cho thiếp.

Chưa đợi thiếp từ chối, nàng đã trực tiếp dẫn điệt nhi ngoài bốn mươi, đầu to tai b/éo của mình vào trong.

Hai người thẩm điệt dạo một vòng trong tiệm cá của thiếp, bàn tính chuyện sau này sẽ đục thông vách tường, sáp nhập với tiệm cá nhà nàng thành một.

Dạo xong, Chu thẩm nương mới kéo thiếp đến trước mặt điệt nhi:

"Quý Thành à, đây chính là Cố nương tử mà thẩm thẩm đã nói với ngươi. Tuy nàng là quả phụ, nhưng ngươi chớ có chê bai. Điều đầu tiên, nàng không có hài nhi, bớt đi gánh nặng, gả về đây sẽ một lòng một dạ cùng ngươi an cư lạc nghiệp. Huống chi, chỉ riêng việc nàng thủ tiết bảy năm, đủ thấy là con nhà gia giáo, Quý Thành à, ngươi có phúc đấy!"

Chu Quý Thành đôi mắt ti hí d/âm đãng nhìn ngó thiếp, rốt cuộc hài lòng gật đầu.

"Ừm…… dung mạo này cũng không tệ, tuổi tác thì ta thấy hơi lớn, nhưng chỉ cần nàng gả về chịu khó hiền thục, giúp ta quản lý tiệm cá này, an phận thủ thường, ta tất sẽ không bạc đãi nàng."

Chu thẩm nương lập tức mừng rỡ ra mặt, vỗ tay chúc mừng thiếp: "Cố nương tử, bảy năm khổ cực của nàng rốt cuộc cũng qua rồi! Theo ta thấy, chọn ngày chi bằng gặp ngày, chi bằng hôm nay định luôn hôn sự đi!"

Cái vẻ gấp gáp ấy, h/ận không thể bắt thiếp bái đường thành thân ngay tại chỗ.

"Chu thẩm nương."

Thiếp rút tay về, lại cầm lấy d/ao cá trên thớt, ôn nhu nói: "Hảo ý này của thẩm nương, thiếp xin miễn nhận. Dù sao thẩm nương e là chưa rõ lai lịch của thiếp, thiếp vốn chẳng phải con nhà gia giáo——"

Thiếp khẽ ngẩng đầu, nở nụ cười với Chu thẩm nương.

"Thiếp sinh ra tại thanh lâu, mẫu thân là hoa khôi, thiếp cũng sớm đã có hài nhi."

"Nhưng phụ thân của hài nhi là ai, chính thiếp cũng không rõ, dù sao bọn họ đều đã bỏ trốn cả rồi."

Chu thẩm nương nghe vậy ngẩn người, miệng há hốc, hồi lâu không khép lại được.

Mặt Chu Quý Thành cũng đỏ bừng như gan lợn, giậm chân nói: "Thẩm thẩm! Loại đồ bỏ đi này sao người cũng giới thiệu cho ta, chẳng lẽ là coi thường ta!?"

Chu thẩm nương nóng ruột, liền một phen đẩy điệt nhi vào người thiếp: "Quý Thành đừng nghe nàng nói bậy, nàng chỉ là da mặt mỏng thôi! Bịa ra vài câu nói dối để thử lòng thành của ngươi đấy. Ngươi nhìn xem! Dung mạo này, khí chất này, nào giống người từng sinh con ở chốn thanh lâu chứ?"

Lời còn chưa dứt, bên ngoài tiệm đã truyền đến một trận huyên náo.

"Nương!"

Chỉ thấy thiếu niên vận hồng y cưỡi ngựa hôm qua xông vào, giọng nói vô cùng vang dội.

Phía sau lại đuổi theo một thiếu niên thanh y và một tiểu nữ đồng phấn y, người thì hô "mẫu thân", người thì gọi "nương thân".

Chu thẩm nương trợn mắt há hốc.

Tay Chu Quý Thành đặt lên vai thiếp cũng cứng đờ tại chỗ, đầu óc rõ ràng còn chưa kịp xoay chuyển.

Trông thấy bàn tay ấy, thiếu niên hồng y xông vào đầu tiên lập tức sa sầm mặt: "Kẻ vô lại nào ở đâu ra! Bàn tay thối tha đặt lên người ai vậy?"

Hắn chẳng nói chẳng rằng rút roj ngựa ra, liên tiếp ba roj quất Chu Quý Thành đ/au như lợn b/éo trèo cây, nhảy cẫng tại chỗ.

Chu thẩm nương rốt cuộc hoàn h/ồn, ánh mắt lưu luyến trên ba đứa trẻ y phục rực rỡ, giọng nói r/un r/ẩy: "Cố, Cố nương tử, bọn, bọn chúng, thực sự là..."

Nàng còn chưa hỏi hết, thiếu niên hồng y đã khoác roj lên vai, nghiêng đầu nheo mắt nhìn nàng: "Ngươi là ai? Liên quan gì đến ngươi, có muốn tiểu gia quất ngươi một roj không? Còn không cút!"

Mặt Chu thẩm nương trắng bệch, r/un r/ẩy đỡ Chu Quý Thành dậy, hai người lăn lê bò toài chạy ra ngoài.

Thiếu niên hồng y lúc này mới thu roj, đứng trước mặt thiếp, cằm hơi hếch, tựa như thiên sinh đã quen nhìn xuống vạn vật.

Nhưng đôi mắt hắn nhìn thiếp lại long lanh ngấn lệ, tràn ngập vẻ "muốn được khen ngợi".

Còn thiếp hồi lâu vẫn chưa hoàn h/ồn, vẫn đang nghĩ tới câu hỏi của Chu thẩm nương:

Bọn chúng, thực sự là hài nhi của thiếp sao?

Năm đó, y bà bắt mạch cho thiếp, nói là "mạch khí quy nhất", thiếp mang th/ai hẳn chỉ có một hài nhi.

Giờ sao bỗng dưng lại xuất hiện tới ba đứa?

Còn phụ thân của bọn chúng……

Thực ra, những lời thiếp vừa nói với Chu thẩm nương, không có câu nào là dối trá.

Thiếp thân ở thanh lâu, vừa cập kê liền bị thế gia bao chiếm, mặc cho ba người thúc điệt thân tộc thay nhau làm nh/ục, mãi cho tới khi mang th/ai.

Thế nhưng ngay đêm trước khi lâm bồn, thiếp bị cừu gia b/ắt c/óc, những chuyện sau đó đều đ/ứt đoạn, chỉ còn nhớ nỗi đ/au đớn tối tăm trời đất.

Lúc tỉnh lại, thiếp đã bị vứt dưới một vách núi, thân thể đầy thương tích.

Thậm chí đến hài nhi bị bế đi là nam hay nữ thiếp cũng không hay biết.

Thiếp không khỏi lại nhớ tới chuyện hôm qua——

Tiểu nữ đồng ôm ch/ặt thiếp không buông, khuôn mặt mềm mại áp vào eo thiếp.

Trông chừng bảy tám tuổi, niên kỷ dường như đều khớp, nhưng bọn chúng người nào cũng gấm vóc lụa là, nhìn thế nào cũng là tử tức nhà quyền quý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Tắt đèn Chương 8
8 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kỳ thi đại học của Truman

Chương 5
Tôi là học sinh đứng đầu khối đã thi trượt đại học ba lần. Lần đầu tiên, tôi bị ngộ độc thực phẩm và sốc ngay tại chỗ. Lần thứ hai, tôi cứu một cô bé đuối nước, nhưng lại bị cha mẹ cô bé vu khống, tống tiền. Lần thứ ba, nhà tôi đột ngột xảy ra hỏa hoạn, mẹ tôi bị bỏng nặng, tôi đành phải bỏ học để đi làm kiếm tiền. Lần thứ tư, tôi nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình. "Nếu học bá biết được kỳ thi đại học mà cô ấy luôn nỗ lực thực chất chỉ là một chương trình truyền hình thực tế quy mô lớn, thì cô ấy sẽ thế nào nhỉ?" "Không thể để cô ấy phát hiện ra được, cô ấy càng thảm hại thì tỷ suất người xem càng cao, càng có thể an ủi được đại đa số thí sinh. Nhìn cảnh học bá hết lần này đến lần khác rơi vào tuyệt vọng đúng là cực kỳ giải tỏa căng thẳng!" "Cô ấy cũng đáng thương thật, lần nào cũng cứ tưởng là do vận khí mình kém một chút. À đúng rồi, lần này trở ngại của cô ấy là gì?" "Hắc hắc, một tên tội phạm cưỡng bức!"
Hiện đại
Hiện đại
3
Nhân Nương Chương 12