Kiếp trước, ba năm ta ở trong cung, sống như một người vô hình.
Hứa Nhạc D/ao tuy đã gả cho Cố Đình Sênh, nhưng đồng thời, ả lại am hiểu thuật "muốn cự lại nghênh", đối với Triệu Thanh Nam cũng không buông tay.
Để gặp ả một lần, Triệu Thanh Nam mượn danh nghĩa của ta mở nhiều bữa tiệc cung đình, lại không cho phép ta xuất hiện.
Chỉ vì Hứa Nhạc D/ao nói bản thân hổ thẹn với ta, không dám gặp ta.
Sự lạnh nhạt của Hoàng đế mang đến nhiều hậu quả, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, trong cung điện lạnh lẽo một mình chống chọi gió rét.
Các phi tần khác không được sủng ái ít nhất còn có gia đình trợ cấp, thế mà Hứa Nhạc D/ao ngay cả con đường này cũng bóp ch*t sạch sẽ.
Ả không cho cha mẹ qua lại với ta, ở ngoài cung không ngừng hắt nước bẩn lên người ta, nói là ta hồng hạnh vượt tường trước, quyến rũ Hoàng thượng, còn nói ta khi ở Cố gia đã lăng loàn vân vân.
Những lời đồn đại thị phi như vậy, vài lần làm mẹ ta sinh bệ/nh.
Sau khi ta đột ngột mang th/ai, Hứa Nhạc D/ao càng gh/en tị đến đỏ mắt.
Ngày ả cùng Cố Đình Sênh vào cung chúc mừng, không cam lòng tiến lại gần ta nói nhỏ: "Tỷ tỷ, ta mới là kẻ giống hơn, Hoàng thượng cũng đã nói thích ta hơn rồi."
"Tỷ có biết không? Chỉ cần ta khẽ động cổ tay, tất cả mọi thứ trong hoàng cung này, sẽ trở về trong tay ta."
"Ta chẳng qua là không muốn làm thiếp, mới để tỷ nhặt được món hời."
Ánh mắt ả như rắn đ/ộc quấn lấy nhìn vào bụng ta: "Hoàng thượng kim khẩu ngọc ngôn, đã hứa với ta, chỉ cần tỷ sinh con, ta có thể nuôi dưỡng nó để làm Hoàng hậu!"
"Ha ha ha ha..."
Nhớ lại những điều này, ta tiếp tục nhìn lên sân khấu, ánh mắt Hứa Nhạc D/ao vẫn như kiếp trước, nắm chắc phần thắng.
Một khúc nhạc kết thúc, ả không thèm để ý phản ứng của người khác, mà ngay tại triều đình tháo mạng che mặt, dịu dàng yếu đuối gọi một tiếng Hoàng thượng.
Bốn phía tĩnh lặng.
Đợi đến khi Hứa Nhạc D/ao nhận ra có gì đó không ổn, thì đã quá muộn.
Triệu Thanh Nam sầm mặt, đ/ập vỡ chén rư/ợu: "Láo xược!"
Ta cùng mọi người đồng loạt quỳ xuống, nhìn Hứa Nhạc D/ao đang r/un r/ẩy phía dưới, bên môi chậm rãi vẽ lên một đường cong.
Triệu Thanh Nam kẻ này bề ngoài nhìn có vẻ có thể vì yêu mà xông pha trận mạc, thực ra bên trong lại rất thanh cao.
Hắn vô cùng để ý việc người khác làm hoen ố hình tượng tốt đẹp về ánh trăng sáng trong lòng hắn.
Người thay thế có thể hoạt bát cởi mở, cũng có thể dịu dàng hiền thục, duy chỉ không thể là một kỹ nữ m/ua vui cho người khác.
Huống hồ, nửa tháng trước trong cung đã tịch thu một loạt xuân cung đồ truyền từ ngoài cung vào, khuôn mặt nữ chính trong đó chính là Hứa Nhạc D/ao.
Đội một khuôn mặt giống người trong lòng hắn, lại làm những chuyện nịnh bợ lấy lòng này chốn đông người, đối với hắn mà nói chính là một sự s/ỉ nh/ục.
Kiếp trước Hứa Nhạc D/ao không vội, luôn giữ thể diện, khiến Triệu Thanh Nam càng ngày càng yêu mà không được.
Kiếp này, mỗi bước đi của ả đều là do ta sắp đặt.
Ta sớm cho cung nữ theo sát ả, khi ả tìm cách gặp Hoàng đế thì vô tình bàn tán.
"Vào cung lâu vậy mà ta còn chưa thấy Hoàng thượng, không biết hôm nay có gặp được không."
"Ta có một tỷ muội sẽ nhảy múa trong tiệc cung đình, ngươi cho ả mấy đồng tiền trộn lẫn vào làm vũ công phụ họa chẳng phải là gặp được sao? Biết đâu còn có thể làm nương nương đấy!"
Hứa Nhạc D/ao tự cho là tìm được tuyệt kỹ đ/ộc môn, thực chất là đã bước chân vào cái bẫy của ta.
Thấy Hoàng đế gi/ận dữ, Cố Đình Sênh vội vàng quỳ ra, nói đỡ cho ả: "Hoàng thượng, đây là thiếp thất của thần, là thần quản giáo không nghiêm, c/ầu x/in người tha cho ả một mạng!"
Tội ch*t có thể miễn, tội sống khó tha, Hứa Nhạc D/ao vẫn bị ban cho một trận gậy, trọng thương hôn mê bị khiêng ra khỏi cung.
Ả một sớm danh tiếng bị hủy, lần này lại quyến rũ Hoàng thượng không thành, Cố Đình Sênh triệt để trở thành kẻ đội nón xanh.
Ta hiếm khi được mấy ngày thoải mái, nụ cười dành cho Triệu Thanh Nam cũng nhiều hơn.
Những ngày này ta gi/ận hắn không nói cho ta thân phận thật, nên luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, đột nhiên nhận được nụ cười, Triệu Thanh Nam vui mừng không gì sánh bằng.
Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Thám tử nhà họ Cố báo cho ta: Câu đầu tiên Hứa Nhạc D/ao nói khi tỉnh lại từ cơn hôn mê, là gào thét đừng th/iêu ch*t ta.
Ả, cũng đã trọng sinh.
05
"Nương nương, người dự định làm thế nào?" Tiểu Đào là người thân cận nhất với ta, lúc này đang chau mày lo lắng.
Con bé ngốc này, kiếp trước vì bảo vệ ta lấy được một chút thức ăn thừa mà bị thái giám quản sự đ/á/nh ch*t tươi.
Khóe mắt ta hơi cay, vuốt ve hàng mày chau lại của nó: "Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn."
Ta không phải chưa từng nghĩ đến việc trọng sinh xảy ra trên người kẻ khác, nên ngay từ đầu, ta đã có sự phòng bị.
Đợi ả dưỡng thương tốt, ả lấy thân phận người nhà mẹ đẻ của ta đưa thiếp vào cung.
Ta không ngăn cản, đợi ả xuất chiêu.
Hứa Nhạc D/ao vừa vào cung, không đến chỗ ta, mà trực tiếp đi gặp Triệu Thanh Nam.
Ả chỉ dùng một câu: "Bệ hạ tìm ki/ếm người khổ sở, thiếp thân biết tung tích người đó. Chỉ cầu được gặp một lần, ch*t cũng không hối tiếc."
Từ đó về sau, Triệu Thanh Nam suốt ba ngày không đến cung của ta, ngay cả ban thưởng lệ thường cũng c/ắt đ/ứt.
Lại qua mấy ngày, ta nhìn thấy hắn từ xa trong Ngự hoa viên.
Triệu Thanh Nam đối diện với ta, trong ánh mắt có sự xa cách lạnh lùng không rõ nguyên do: "Quý phi cấm túc, không có chiếu chỉ không được ra ngoài."
Ta bình tĩnh quỳ xuống hành lễ, trong biểu cảm không có một chút sợ hãi.
Những thứ này không phải là quan trọng nhất, Hứa Nhạc D/ao đã làm gì khiến Triệu Thanh Nam không hỏi một câu đã tin ngay, đây mới là điều ta muốn biết nhất.
Suy đi nghĩ lại, chung quy vẫn là chuyện về ánh trăng sáng kia.
Lúc này, thám tử ta ch/ôn sâu đã phát huy tác dụng, chính là vị thái giám tuyên chỉ cho ta lúc đầu.
Vô số vàng bạc đổ vào, đổi lấy một tờ giấy: "Thiếp thất của Thế tử mang một mảnh ngọc vỡ vào cung, Bệ hạ đã rơi lệ."
Ta trầm ngâm hồi lâu, lấy cớ cơ thể không khỏe muốn để mẹ vào cung hầu bệ/nh.
Sau khi quỳ trong gió lạnh suốt hai canh giờ, Triệu Thanh Nam gật đầu.
Vừa vào cung, ta liền kể hết mọi chuyện, hỏi mẹ quản lý việc nhà, có ấn tượng gì với mảnh ngọc vỡ kia của Hứa Nhạc D/ao không.
Mẹ nhanh chóng lấy lại tinh thần từ sự kinh ngạc, suy tư rồi kinh hô: "Mẹ nhớ ra rồi! Nếu nói đến thứ liên quan đến ả, thì chỉ có món đó thôi!"
"Năm con mười tuổi cùng mẹ ở lại thiền viện núi Tê Hà ba tháng, mẹ thấy con một ngày nọ đột nhiên lấy mảnh ngọc bội ra nghịch, sau đó khi chúng ta đi thì làm mất, con còn buồn rất lâu."