Thường Hoan

Chương 7

18/05/2026 21:40

Ông trời có mắt.

Báo ứng đến thật nhanh.

Trong lòng trào dâng một nỗi khoái chí khó tả, ta xoay người, bước chân nhẹ nhàng đi về phía thiền phòng, dự định sẽ ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng đi được hai bước, bỗng nhiên khựng lại.

Không đúng.

Người xuống núi từ chập tối, giờ này mới quay lại Già Lan tự, chứng tỏ người còn chưa kịp vào thành thì đã gặp chuyện.

Vậy còn tỷ tỷ thì sao?

Tỷ tỷ ngồi xe ngựa của người đi, người bị thương nặng thế này, tỷ tỷ lại đang ở đâu?

Nỗi khoái chí trong lòng lập tức bị dập tắt sạch sành sanh.

Ta cắn môi, quay đầu bước theo.

Các thị vệ đưa Triệu Cảnh Nghị vào một gian thiền phòng rộng rãi trong chùa.

Một chú tiểu được kéo vào để bôi th/uốc.

Chú ta r/un r/ẩy bưng bình th/uốc, bột th/uốc đổ ra hơn nửa, cũng chẳng bôi được bao nhiêu lên vết thương.

Ta đứng ngoài cửa, lặng lẽ kéo một thị vệ vừa đi ra để thay nước, hạ giọng hỏi:

"Phiền hỏi một chút, tỷ tỷ ta đâu? Chính là nhị cô nương nhà họ Cố, tỷ ấy có gặp chuyện gì không?"

Thị vệ kia vừa định mở miệng, bên trong bỗng truyền ra một giọng nói khàn đục.

"Gọi nàng vào đây."

Gọi ai?

Không lẽ gọi ta?

Thị vệ lùi lại một bước, nghiêng người nhường đường, làm động tác mời ta vào.

Ta đứng im không động đậy.

"Ngươi nói cho ta biết tình hình của tỷ tỷ trước đã, rồi ta mới vào."

Người đó mím ch/ặt môi, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không dám thốt ra nửa lời.

Trong thiền phòng lại truyền ra giọng Triệu Cảnh Nghị.

"Muốn biết tỷ tỷ ngươi thế nào, thì vào đây."

Ta nghiến răng, hít sâu một hơi, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa.

17

Trong thiền phòng nến ch/áy chập chờn, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ.

Triệu Cảnh Nghị nửa nằm dựa trên sập, y phục nửa thân trên đã cởi bỏ, lộ ra lồng ng/ực và vai lưng g/ầy gò săn chắc.

Mũi tên đã được rút ra, vết thương dữ tợn, vùng da xung quanh sưng tím cả lên.

Người nhìn ta đầy thâm trầm.

"Bôi th/uốc."

Ta không động đậy.

"Đại nhân, ta không biết."

"Vậy thì ngươi đừng hòng biết tỷ tỷ ngươi thế nào."

Triệu Cảnh Nghị nhắm mắt lại.

Ta chậm chạp bước tới.

Chú tiểu kia như được đại xá, nhét bình th/uốc vào tay ta, rồi bò lồm cồm chạy biến khỏi thiền phòng.

Ta nắm ch/ặt bình th/uốc, cúi đầu nhìn vết thương trên vai Triệu Cảnh Nghị, do dự một chút.

Rồi dốc thẳng bột th/uốc lên đó.

"Giờ có thể nói chưa?"

Người mở mắt nhìn động tác của ta, lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt từ đầu ngón tay ta dời lên khuôn mặt, dừng lại một lát.

"Bôi không tốt, ta sẽ không nói."

Ta đành dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt bột th/uốc ra, tỉ mỉ bôi dọc theo vết thương.

Triệu Cảnh Nghị đột ngột căng cứng người, hừ lạnh một tiếng.

Cuối cùng cũng bôi th/uốc xong, ta lấy khăn lau sạch ngón tay, lùi lại một bước.

"Đại nhân, giờ có thể nói rồi."

Người điều chỉnh lại hơi thở.

"Khi xuống núi, chúng ta gặp thích khách."

"Trong rừng đột nhiên xuất hiện hơn mười kẻ, đ/ao tên cùng b/ắn, hộ vệ tử thương quá nửa."

"Tỷ tỷ đâu?"

Ta chỉ quan tâm điều này.

Người nhìn ta một cái.

"Vãn Huỳnh đỡ một đ/ao cho thái tử, bị thương ở cánh tay, đã được thái tử đưa xuống núi rồi."

Ta thở dài trong lòng.

Tỷ tỷ ơi là tỷ tỷ.

Cuối cùng tỷ vẫn không nhịn được.

Trước mặt Triệu Cảnh Nghị mà tỷ lại đỡ đ/ao cho thái tử, là tỷ chê mạng mình dài, hay chê Triệu Cảnh Nghị đối với tỷ quá tốt?

"Ta đi trước đây."

Biết tỷ tỷ không sao, ta không ở lại nữa.

......

18

Một đêm ngon giấc.

Khi tỉnh dậy, phải mất một hồi lâu ta mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Ta rửa mặt xong, liền đứng chờ tiểu tư kia ở hành lang.

Trời đã sáng hẳn, sao hắn vẫn chưa quay lại?

Từ trong thành lên núi cũng chẳng mất mấy canh giờ, giờ này ngay cả người báo tin cũng không có, không khỏi khiến lòng người hoang mang.

Đúng lúc này, ta phát hiện Triệu Cảnh Nghị không biết đã đứng đó từ bao giờ.

Khuôn mặt vốn âm trầm lạnh lùng thường ngày nay lại có chút dịu dàng.

Giống hệt ánh mắt người nhìn ta thuở còn ân ái kiếp trước.

Ta thu hồi tầm mắt, giả vờ như không thấy.

Chú tiểu đi m/ua sắm trong chùa gánh đôi quang gánh trống không trở về, ta chặn lại hỏi tình hình đường xá.

Chú tiểu chắp tay, vẻ khó xử lắc đầu.

"Thí chủ, đường lên núi bị đ/á lở chặn rồi, lớn nhỏ chất thành nửa con đường, xe ngựa không qua được, người cũng không qua được. Ước chừng phải đợi quan phủ phái người đến dọn dẹp, ít nhất cũng phải một hai ngày."

Nghe vậy, lòng ta chùng xuống.

Một hai ngày?

Ta còn phải bị kẹt ở đây một hai ngày nữa?

Đang nghĩ ngợi, có thị vệ bưng hộp thức ăn đi tới, cung kính đưa cho ta.

"Đại nhân nói, đây là món bánh nổi tiếng của chùa, bảo cô nương nếm thử."

Ta không nhận.

"Không ăn."

Thị vệ khó xử rời đi.

Chẳng bao lâu sau, hắn lại tới.

Lần này là đến mời ta qua thay th/uốc cho Triệu Cảnh Nghị.

Ta không ngẩng đầu, xoay người về phòng: "Không đi."

Thị vệ lộ vẻ khó xử, thấy ta quyết tâm không nhúc nhích, đành lủi thủi bỏ đi.

Nhưng không lâu sau, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

Triệu Cảnh Nghị vậy mà không mời mà tới, đứng ngay trước mặt ta.

"Đại nhân muốn làm gì?"

Ta đứng dậy, lùi lại nửa bước, kéo dãn khoảng cách giữa chúng ta.

Người nhìn ta đầy nóng bỏng.

"Hôm qua... Vãn Huỳnh không chút do dự đỡ đ/ao cho thái tử..."

"Hôm nay ta sai người đi tra... ban đầu nàng lên núi vốn là để cầu duyên, trên thẻ duyên nàng treo, viết tên nàng và thái tử."

Ngày đó tỷ tỷ lên núi cầu duyên, lại trớ trêu thay, nhận nhầm Triệu Cảnh Nghị là thái tử.

"Ngày đó, nàng đã coi ta là thái tử."

"Vãn Huỳnh... tâm duyệt thái tử."

Đầu ngón tay ta khẽ co lại.

"Kiếp trước, là ta hiểu lầm rằng trong lòng nàng cũng có ta."

Ta không hiểu người rốt cuộc muốn nói gì.

Đây là đang nói với ta rằng người đã nhìn thấu?

Người đã hiểu ra?

"Đại nhân, ta không biết ngài đang nói gì. Kiếp trước kiếp sau gì đó, ta một chữ cũng không hiểu."

"Thường Hoan."

Người bỗng gọi tên ta, giọng khẩn cầu mềm mỏng.

"Nàng đang trách ta? Nàng không thừa nhận cũng được, vậy chúng ta có thể bắt đầu lại."

Bắt đầu lại?

Dựa vào cái gì?

"Đại nhân, ta và ngài thanh bạch, trước kia không hề qua lại, sau này cũng sẽ không. Ta không hề có ý bám víu ngài, xin ngài đi cho, ta không muốn bị ai đó hiểu lầm rằng ta muốn bám víu hắn."

Triệu Cảnh Nghị nghe xong, yết hầu chuyển động, không lùi mà tiến.

"Ta nguyện ý để nàng bám víu."

"Kiếp trước, rõ ràng nàng đã từng yêu ta."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
6 Lòng đố kỵ Chương 15
10 Thay Muội Gả Chương 18
11 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm