Dẫu sao cũng là nữ tử mình yêu từ cái nhìn đầu tiên, muốn bầu bạn suốt đời, nếu nàng biết nghe lời, chịu mài giũa tính tình, chàng hà cớ gì phải tranh cãi với nàng?
Trong lòng canh cánh chuyện ấy, suốt chuyến đi suối nước nóng, Bùi Yến Lễ đều tâm trí bất định.
Mãi mới chịu đựng đến khi mãn hạn nửa tháng, chàng vội vã đưa Thẩm Thanh Nhu về phủ.
Lệnh Chương tính tình cứng cỏi, xưa nay không được mẫu thân chàng yêu mến, bạn bè cố giao đều ở biên quan, nay có tâm sự cũng chẳng tìm được ai để tỏ bày.
Ắt hẳn là trước mặt người khác thì gượng cười, sau lưng lại âm thầm rơi lệ rồi.
Dẫu sao cũng là người mình muốn bầu bạn cả đời, lát nữa chàng sẽ đi nói với Lệnh Chương.
Chuyện hôn kỳ lùi lại ba năm là gạt nàng thôi, cuối năm, chàng nhất định sẽ phong phong quang quang đón Thẩm Lệnh Chương về cửa.
Nhưng chàng vừa đỡ Thẩm Thanh Nhu xuống xe ngựa, đ/ập vào mắt là sắc đỏ ngập trời.
Thẩm phủ giăng đèn kết hoa.
Người giữ cửa mặt mày hớn hở: "Mau vào bẩm với phu nhân, nhị tiểu thư và vị cô gia tương lai đã về kịp trước giờ lành rồi."
Bùi Yến Lễ suýt không tin vào tai mình: "Giờ lành?"
Người hầu vui vẻ: "Đúng vậy, hôm nay đại tiểu thư xuất giá, chẳng phải tiểu hầu gia đặc biệt về kịp sao?"
Bùi Yến Lễ chỉ thấy khó hiểu vô cùng.
Mẫu thân sao cũng hùa theo Thẩm Lệnh Chương làm càn thế này?
Chàng nói lùi lại ba năm mới thành hôn, nàng Thẩm Lệnh Chương lại dám tự ý gả vào Hầu phủ trước nửa năm.
Nàng coi hắn Bùi Yến Lễ là cái gì?
Đặc biệt là khi nhìn thấy Thẩm Lệnh Chương mặc bộ giá y kình trang, bên hông vẫn thắt chiếc roj đỏ, sự hàm dưỡng và nhẫn nhịn của chàng hoàn toàn tan vỡ.
"Thẩm Lệnh Chương, nàng h/ận gả đến thế sao?"
"Dù nàng muốn gả, chẳng lẽ không nên thông báo cho ta một tiếng? Còn bộ dạng nàng mặc cái thứ gì thế kia?"
"Nàng nhìn xem kinh thành này có tân nương nhà nào xuất giá mà lại dùng roj đỏ làm thắt lưng không? Nàng bắt mặt mũi Hầu phủ ta để vào đâu?"
Chàng nghĩ, Thẩm Lệnh Chương chỉ cần xuống nước một chút, bỏ chiếc roj đỏ đi.
Đường đường là nam tử hán, chàng cũng không thể để Thẩm Lệnh Chương thực sự không xuống được đài, đợi cưới về nhà rồi sẽ dạy bảo quy củ sau cũng chưa muộn.
Nào ngờ, giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau: "Bùi Yến Lễ, thế tử phu nhân của Công phủ ta mặc giá y gì, liên can gì đến Hầu phủ nhà ngươi?"
Bùi Yến Lễ không thể tin nổi quay người lại, đối diện đúng là tiểu công gia Thôi Cảnh Dật vốn phải trấn thủ biên quan.
Chàng ta mặc bộ kình trang đỏ rực, rõ ràng là một đôi với bộ giá y trên người Thẩm Lệnh Chương.
Chúng nhân nhìn chàng bằng ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ ngốc.
Người chủ quán b/án đèn lưu ly cho chàng ngày trước, chẳng biết sao cũng vào Thẩm phủ dự hôn lễ.
Thấy chàng thất thố, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Khách quan, ngài dẫu có tình cảm tốt với tiểu nương tử, cũng không thể can thiệp vào chuyện giá y của đại di tỷ chứ!"
"Hơn nữa, Thẩm đại tiểu thư là hổ nữ nhà tướng, tiểu công gia lại dũng mãnh thiện chiến, giá y của họ có đặc biệt hơn chút thì đã làm sao?"
05
Bùi Yến Lễ gào thét lên.
"Ngươi là phường thương nhân hèn mọn, ngươi thì biết cái gì?"
"Ta mới là vị hôn phu của Thẩm Lệnh Chương, người vốn nên đón nàng ấy là ta! Ta đã ở bên cạnh nàng ấy từ lúc nàng ấy mười lăm tuổi rồi."
"Để giúp nàng ấy đoạt lại ngọc bội uyên ương, ta đã ẩn mình trong quân địch suốt nửa năm, chúng ta tình thâm nghĩa trọng, sao nàng ấy có thể sau lưng ta gả cho kẻ khác?"
Chủ quán rụt cổ, lẩm bẩm nhỏ tiếng.
"Ngọc bội đó quý giá đến thế sao?"
"Vậy thì khó trách rồi, ngài dùng ngọc bội đổi lấy đèn, tiểu công gia lại bỏ số tiền lớn m/ua lại."
"Nay ngọc bội uyên ương đang nằm trong tay tiểu công gia, cũng khó trách Thẩm đại cô nương cải giá."
Bùi Yến Lễ hiển nhiên không chấp nhận được cách nói này, hốc mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ta: "Lệnh Chương, hôn ước của chúng ta chưa giải, sao nàng có thể bội ước gả cho kẻ khác?"
Ta hít sâu một hơi: "Ngươi còn nhớ hôn ước của chúng ta định ra như thế nào không?"
Đáy mắt Bùi Yến Lễ thoáng qua vẻ hoảng hốt và lúng túng.
Chàng cố cãi chày cãi cối: "Dù ngày đó ta không nên đem ngọc bội đi thế chấp cho kẻ khác, nhưng sau này, chẳng phải ta cũng tìm lại được cho nàng rồi sao?"
Ta lấy miếng ngọc bội chàng tặng trước kia ra, đưa đến trước mắt chàng: "Thuở nhỏ ta hay ốm đ/au, mỗi món đồ đại ca tặng ta đều khắc bốn chữ 'Bình An Hỷ Lạc'."
"Ngươi vì lấy lòng kẻ khác, tùy tiện đem di vật của đại ca ta, tín vật đính tình của chúng ta đi thế chấp."
"Khổ công tìm không được, không dám nói thật, ngược lại dùng đồ giả thay thế."
"Bùi Yến Lễ, ngươi có phải tưởng thiên hạ này chỉ có mình ngươi là kẻ thông minh?"
Bùi Yến Lễ dù thế nào cũng không chấp nhận được sự thật này.
"Chỉ vì một miếng ngọc bội mà nàng không cần ta nữa sao?"
Không phải vậy.
Là chàng hết lần này đến lần khác thách thức giới hạn của ta, là chàng hết lần này đến lần khác m/ập mờ không rõ ràng với muội muội ta.
Nhưng giờ lành đã đến, ta tùy miệng đáp lại.
"Đúng."
Bùi Yến Lễ như thể đi/ên cuồ/ng, Thẩm Thanh Nhu tiến lên khuyên nhủ chàng: "Bùi ca ca, tỷ tỷ ta ngạo nghễ không thuần, không hợp với Hầu phủ đâu."
"Bùi lão phu nhân cũng nói, người thích tính tình ôn nhu thấu hiểu như muội hơn, chàng hà cớ gì phải chấp niệm mãi?"
Liền bị Bùi Yến Lễ đẩy mạnh ngã xuống đất.
"Ngươi thì hiểu cái gì?"
"Chính là ngươi và mẫu thân ngày ngày bên tai ta nói Lệnh Chương khó thuần, ta mới ng/u ngốc đi mài giũa tính tình của nàng ấy."
"Đều là lỗi của các người!"
Chàng không màng Thẩm Thanh Nhu đầu gối trầy xước, những giọt nước mắt lớn rơi lã chã.
Chỉ lảo đảo chạy theo kiệu hoa của ta.
"Lệnh Chương, nàng không thể gả cho kẻ khác."
"Ta sai rồi, ta thật sự biết lỗi rồi, ta thề, sau này tuyệt đối sẽ không tùy tiện đối xử với đồ vật của nàng nữa."
"C/ầu x/in nàng, đừng gả cho kẻ khác, nàng gả cho kẻ khác thì ta phải làm sao?"
"Nàng và Thôi Cảnh Dật vốn không có tình cảm, sao nàng có thể gả cho hắn? Hắn cưới nàng chắc chắn là vì thèm khát uy vọng của nhà họ Thẩm trong quân đội, hắn không chân tâm với nàng đâu."
Ta cười gi/ận: "Ngươi quên rồi sao, bát tự nhà họ Bùi ngươi không hợp với Thẩm Lệnh Chương ta?"
"Hắn có chân tâm hay không, ta tự có phán đoán, tất cả những điều này đều không liên quan đến ngươi."
Giọng Bùi Yến Lễ nghẹn ngào: "Ta không tốt, ta khốn nạn, ta không nên vì muốn nắm thóp mà cố tình lừa nàng chuyện hôn kỳ trì hoãn."
"Đó chẳng phải tại nàng ép người quá đáng, ta cãi không lại nàng nên mới hoảng lo/ạn mà nói bừa sao."
"Lệnh Chương ngoan, cầu nàng, hãy dừng trò hề này lại đi! Nàng quên rồi sao? Nàng còn vẽ bản đồ nơi ở cho ta, chúng ta còn có cả một đời dài lâu bên nhau."
"Chỉ cần nàng xuống kiệu, chuyện hôm nay ta coi như chưa từng xảy ra, đợi nàng đưa bản đồ nơi ở cho ta, ta sẽ cho thợ thiết kế theo đúng yêu cầu của nàng."
"Ta thề, sau này tuyệt đối không quản nàng cưỡi ngựa hay dùng roj nữa."
Quá ồn ào rồi.
Ta đang định phá lên mắ/ng ch/ửi ngay trong kiệu.