05

Tôi lặng lẽ bắt đầu thu thập chứng cứ.

Ban ngày bận rộn ở bệ/nh viện, tối về nhà nấu cơm, vẫn nói cười vui vẻ với Giang Ngạn Chu.

Tôi cũng không ngờ khả năng chịu đựng của mình lại mạnh mẽ đến thế, có lẽ vì mục tiêu của tôi rất rõ ràng.

Chiều thứ Ba và thứ Sáu, tôi đều đặn tham gia các hoạt động ở thư viện.

Trình Tụng cũng ngày càng thân thiết với tôi hơn.

Cô ta bắt đầu gọi tôi là chị Tống, lúc rảnh rỗi còn chủ động trò chuyện cùng tôi.

Sau khi hoạt động thứ 5 kết thúc, Trình Tụng ra ngoài nghe điện thoại.

Không bao lâu sau, Giang Ngạn Chu nhắn tin bảo tôi tối nay có tiệc, không về ăn cơm.

Chà, Ngưu Lang Chức Nữ lại sắp gặp nhau rồi.

Tôi nhắm mắt ngồi trong ghế lái suy nghĩ, không khởi động xe.

Sự thật đã được tái hiện gần như hoàn chỉnh, trước mắt phải nghĩ cách lấy được bằng chứng sắt thép để dìm ch*t bọn họ.

Ba ngày sau, khi Giang Ngạn Chu về nhà buổi tối, trong tay anh ta cầm chiếc iPad vẫn thường để ở cơ quan.

Anh ta bảo là phải tăng ca làm kế hoạch cho một hoạt động quan trọng.

Tôi nảy ra ý định, tối đến thừa lúc anh ta ngủ, lẻn vào phòng làm việc.

Rút dây sạc iPad ra, phát hiện nó dùng chung tài khoản với điện thoại của anh ta.

Tôi không chút do dự, trực tiếp mở email.

Sao kê ngân hàng hàng tháng luôn được gửi về, đây cũng là thứ thường xuyên bị bỏ qua.

Quả nhiên, các bản sao kê nằm yên tĩnh ở đó, không một bản nào bị xóa.

Tháng 2 chuyển khoản cho Trình Tụng 2500 tệ.

Tháng 3 lại 2500, cùng tháng đó còn tiêu xài 6800 tệ ở tiệm trang sức.

Tháng 4 vẫn là con số 2500 không đổi, còn tiêu 3200 tại một cửa hàng thời trang nữ ở trung tâm thương mại.

Ở giữa còn xen lẫn một khoản chi phí thuê phòng khách sạn.

Chỉ trong 3 tháng, tiền chuyển khoản cộng với những khoản chi tiêu lặt vặt đã vượt quá 30 ngàn.

Lương sau thuế của Giang Ngạn Chu chỉ hơn 6 ngàn.

Căn nhà là tài sản m/ua đ/ứt của tôi trước hôn nhân, chi phí sinh hoạt hàng ngày và trả góp xe cũng là tôi gánh vác.

Lương của anh ta chỉ đủ cho bản thân tiêu xài, không thể chống đỡ được lối sống vung tay quá trán như vậy.

Tôi lập tức kiểm tra, phát hiện anh ta đã động vào tiền trong tài khoản gia đình của chúng tôi.

Nói cách khác, anh ta lấy thu nhập của tôi để cung phụng cho tiểu tam?

Nghĩ đến đây, tôi không hề cảm thấy gi/ận dữ như tưởng tượng, lại càng không buồn bã.

Thay vào đó là một sự tỉnh táo chưa từng có, tôi vội vàng lấy điện thoại ra lưu lại bằng chứng.

Dù sao thì, tôi cũng đã sớm biết trước kết quả này.

8 năm hôn nhân, 3 năm yêu đương, cuối cùng vẫn không thắng nổi cảm giác mới mẻ.

06

Tuần này tôi vẫn đi tham gia hoạt động như thường lệ, đến nơi sớm 20 phút.

Trong hành lang không có nhiều người, rẽ trái là khu vực văn phòng.

Phòng làm việc của Giang Ngạn Chu nằm ở gian trong cùng, trên cửa treo biển phó chủ nhiệm.

Khi tôi đi ngang qua, cửa khép hờ, mơ hồ nghe thấy hai giọng nói truyền ra từ bên trong.

"Cuối tuần này anh có thể ra ngoài không? Người ta nhớ anh lắm rồi!"

Là giọng của Trình Tụng, giọng điệu đầy vẻ nũng nịu, còn có vài phần bất mãn.

"Cuối tuần này không được, vợ anh được nghỉ."

Giọng Giang Ngạn Chu truyền ra, hạ rất thấp, như thể sợ bị người khác nghe thấy.

"Cuối tuần trước cũng vậy, cuối tuần trước nữa cũng vậy! Giang Ngạn Chu, rốt cuộc khi nào anh mới có thời gian?"

"Em nhỏ tiếng thôi, đây là văn phòng đấy."

"Em không!"

Âm lượng của cô ta trái lại còn cao lên.

"Anh đã hứa với em, nói trong năm nay sẽ giải quyết xong mọi chuyện, rốt cuộc anh có định ly hôn với cô ta không?"

Bên trong im lặng vài giây.

Khi Giang Ngạn Chu lên tiếng lần nữa, giọng điệu đã dịu xuống.

"Tụng Tụng, em đừng kích động, chuyện này không vội được, anh phải tìm một thời điểm thích hợp, anh không muốn trở thành người có lỗi."

"Vậy anh muốn em đợi đến bao giờ?"

"Cuối năm đi, đến lúc đó anh nhất định sẽ cho em một lời giải đáp!"

"Lần trước anh cũng nói như vậy..."

"Luôn luôn là câu trả lời này, là do em quá nóng vội thôi." Anh ta dỗ dành, "Bé cưng Tụng Tụng, tin anh được không?"

Một lúc sau, trong phòng truyền đến tiếng thở dài của Trình Tụng.

"Được rồi, vậy anh hôn em một cái đi."

Trong phòng im lặng hẳn, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng môi lưỡi chạm nhau.

Tôi cố nén sự buồn nôn, đứng ngoài cửa.

Điện thoại để trong túi áo khoác, đoạn ghi âm đã chạy được 3 phút.

Đủ dùng rồi.

Tôi lặng lẽ lùi lại vài bước, quay người rời đi.

Đêm đó, Giang Ngạn Chu về nhà rất đúng giờ.

7 giờ vào cửa, trong tay xách một túi đồ nhắm.

"Vợ à, anh m/ua đồ nhắm này!" Anh ta cười giơ lên, "Tối nay uống với anh hai ly nhé?"

"Được thôi." Tôi lấy mấy lon bia từ trong bếp ra.

Chúng tôi ngồi trước bàn ăn vừa ăn vừa uống, tán gẫu những chuyện không đâu.

Dần dần, anh ta hơi ngà ngà say, lời nói cũng nhiều hơn.

"Nặc Nặc, em nói xem có phải chúng ta đã quá lâu rồi không đi chơi không? Đợi xong dự án này, hay là mình đi biển ở vài ngày nhé?"

"Được."

"Dạo này em làm việc có mệt không?"

"Cũng bình thường."

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt dưới ánh đèn ấm áp lộ vẻ dịu dàng, tình cảm.

"Đôi khi... anh cảm thấy rất có lỗi với em."

"Em ki/ếm được nhiều tiền hơn anh, việc nhà cũng chẳng ít lo toan, hình như anh vẫn chưa cho em được quá nhiều."

Trong lòng tôi cười khẩy, ngoài mặt giả vờ vẻ chán gh/ét: "Mới uống có bao nhiêu mà đã nói nhảm rồi?"

"Chỉ là cảm thán chút thôi." Anh ta lắc đầu, thở dài, "Có phải anh làm vẫn chưa đủ tốt không?"

"Đừng suy nghĩ lung tung nữa, cung Song Ngư các anh đúng là đa sầu đa cảm thật."

Tôi qua loa cho xong chuyện, cười chạm lon bia vào chai của anh ta.

Ngày hôm đó anh ta uống quá chén, ngủ rất say.

Tôi ngồi trong phòng làm việc, đường hoàng mở máy tính lên.

Ảnh chụp, hồ sơ đăng ký khách, hồ sơ đỗ xe, sao kê ngân hàng, ảnh chụp màn hình Weibo, cùng với đoạn ghi âm 3 phút đó.

Chứng cứ đã gần như đầy đủ.

Bận rộn suốt 2 tiếng, tôi thở hắt ra một hơi, gửi cho Diêu Quân một tin nhắn.

Bảo cô ấy thứ Bảy mang bản thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn đến thư viện quận.

Ngày hôm đó có một buổi trình bày báo cáo dự án thương hiệu đọc sách cấp thành phố rất quan trọng.

Giang Ngạn Chu đã chuẩn bị rất lâu, việc tăng ca trước đó cũng là vì chuyện này.

Đó là dự án anh ta coi trọng nhất trong năm nay, cũng là ngày anh ta cảm thấy nở mày nở mặt nhất.

07

Sau khi tan làm vào thứ Sáu, tôi cố tỏ ra vô tình hỏi một câu.

"Hoạt động ngày mai của anh, em đi được không?"

Anh ta có chút ngạc nhiên: "Chẳng phải trước đây em luôn chê mấy hoạt động kiểu này khô khan sao?"

"Khác chứ, lần này anh đã chuẩn bị rất lâu, em muốn đến hiện trường 'ủng hộ' anh."

Trên mặt anh ta nở nụ cười: "Tất nhiên là được rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm