Chuông Tâm Linh

Chương 6

15/05/2026 22:13

Ta mỉm cười, quay đầu lại làm nũng bắt chàng phải ngoắc tay thề non hẹn biển.

Trong lúc đùa giỡn, ta bất chợt va phải thứ gì đó trên người chàng.

Một vệt bạc tối màu rơi xuống đất, phát ra tiếng va chạm giòn tan.

Đó là một chiếc chuông mà ta vô cùng quen thuộc.

Chuông Tương Tâm.

Đôi chuông Tương Tâm duy nhất trên đời này.

Hóa ra nó chưa hề bị hủy.

Ta theo bản năng sờ vào gối của mình.

Vậy mà thật sự tìm thấy chiếc còn lại ở đó.

Không phải do ta đặt.

Mặt hồ tâm tĩnh lặng bỗng chốc nổi sóng gió.

Ta nhìn người đàn ông bên cạnh.

Chàng cũng đang nhìn ta, đôi mắt sâu thẳm khôn lường.

Chỉ là vành tai ửng đỏ đã tố cáo sự lúng túng của chàng.

Trong khoảnh khắc, ta nhớ đến Bùi Ân Viễn, rồi lại nhớ đến nữ tử người Miêu.

Cuối cùng cũng hiểu ra, việc quân vương ban ơn tha ch*t cho ả, không chỉ đơn thuần là vì có người c/ầu x/in.

Chàng đã dùng đồ của ả.

Chàng cũng đã trở thành kẻ đồng mưu.

13

"Tích Nhụy, con đã ở trong cung của ai gia năm ngày rồi, con nói là vì nhớ ai gia, nhưng sao ai gia lại thấy không đúng nhỉ? Con vừa đến, hoàng đế liền không hề bước chân vào đây."

Ta ôm lò sưởi tay, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Không về đâu, chàng ấy muốn hạ cổ con đấy."

Thái hậu sững sờ.

Chuyện trước kia bà cũng biết được vài phần, vì thế còn từng nhéo tai ta, nhưng những chuyện sau khi Trưởng công chúa rời đi, bà cũng không hề hay biết.

Đợi ta kể lại đầu đuôi mọi chuyện.

Bà kinh ngạc đến mức không biết nên biểu cảm thế nào.

Hồi lâu sau, mới thốt lên một câu: "Tâm tư của bọn trẻ các con... ai gia đây thật đúng là không hiểu nổi. Dù sao cũng là chuyện của hai đứa, ai gia cũng không tiện khuyên can gì, đã không muốn về thì cứ ở lại."

Một lúc sau, bà chợt nhớ ra một chuyện.

"Nhưng ai gia đã định ngày từ trước, chuẩn bị ít bữa nữa sẽ đi một chuyến đến núi Thái Bạch, ở đó có Thiên Trì, nghe nói đẹp vô cùng."

"Núi Thái Bạch? Đó đâu phải nơi cứ nhấc chân là tới, đi đi về về mất rất nhiều thời gian, đường núi cao xa."

Thái hậu nâng chén trà lên, thổi nhẹ lớp bọt: "Cũng có người khuyên can, nói trời đông giá rét, phượng thể của ai gia mới là quan trọng. Ai gia lại thấy, tranh thủ lúc còn đi lại được thì nên ra ngoài xem thử. Cứ giam mình trong thành bốn phương này, xươ/ng cốt cũng rỉ sét hết cả rồi."

Ta suy nghĩ một chút: "Con cũng đi."

Thái hậu không đáp ứng ngay: "Nhưng con cũng biết đấy, đi lâu lắm mới về được."

"Chính vì biết nên con mới muốn đi theo. Tâm bệ/nh của con chưa dứt, cần thời gian tĩnh dưỡng, nhưng chàng là hoàng đế, con là phi tần, chàng đến thì con phải nghênh giá, lúc nào cũng phải theo ý chàng, thế sao được?" Ta khẽ kéo tay áo bà, "Dì ơi... người cho con được tùy hứng một lần đi."

Biểu cảm của bà cũng dịu lại, "Con đã mở lời c/ầu x/in như vậy, ai gia làm sao nỡ lòng từ chối."

Tiếng bước chân vội vã.

Bóng dáng Nam Cẩn Hành đột nhiên xuất hiện.

Không biết chàng đã đứng ngoài nghe bao lâu rồi.

Sắc mặt chàng căng thẳng.

"Chuông Tương Tâm, trẫm đã hủy rồi."

"Còn nữa mẫu hậu, đâu có chuyện mẹ chồng bỏ con trai lại mà dẫn con dâu đi chơi..."

Thái hậu khẽ cười ngắt lời chàng: "Ai gia đâu chỉ là mẹ chồng của Tích Nhụy."

Nam Cẩn Hành sững người.

Chàng chậm rãi nhìn về phía ta, ánh mắt đượm buồn: "Dù con có đi hay không, trẫm cũng sẽ không bao giờ ép buộc con phải gần gũi với trẫm nữa."

Vậy thì nhất định phải đi rồi.

Lòng ta đã quyết.

Ngày theo Thái hậu rời cung, bóng dáng Nam Cẩn Hành tiễn đưa ngày một xa dần, vẻ sầu muộn trên gương mặt chàng cũng dần dần không còn nhìn rõ nữa.

Nhưng khi gần đến cửa thành, xe giá vẫn dừng lại.

Hóa ra là mẫu thân chặn đường.

Cách lớp cửa sổ, người với vẻ mặt tha thiết đưa cho ta hai lá bùa bình an: "Cầu ở chùa Lăng An đấy, ngôi chùa này linh lắm, dạo này người ta hay đi cầu cái này, Hoàng quý phi một lá, Thái hậu nương nương một lá."

Ta nắm ch/ặt lá bùa, chợt nghĩ: "Thật sự linh nghiệm vậy sao? Vậy có thể thắp vài ngọn đèn trường minh cho công chúa không?"

Mẫu thân sững sờ: "Hoàng quý phi vẫn còn nhớ sao?"

"Con gái của con, con tất nhiên là nhớ rồi."

Mắt người đỏ lên: "Việc thắp đèn, nhớ rồi, ta nhất định sẽ nhớ."

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh.

Thái hậu đưa tay vuốt lại lọn tóc bên tai ta: "Yên tâm đi, đèn nhất định sẽ được thắp. Trong lòng con chứa đựng con gái của con, trong lòng bà ấy cũng chứa đựng con gái của bà ấy."

Ta chuyển khóc thành cười: "Mẫu hậu thật tốt, rõ ràng là con đi cùng người để giải khuây, cuối cùng lại thành người dỗ dành con suốt cả chặng đường."

Trong đáy mắt Thái hậu dần lan tỏa một tầng ấm áp, nụ cười từ ái: "Đó là bởi vì, Tích Nhụy là cô con gái tuyệt vời nhất của ai gia."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
6 Lòng đố kỵ Chương 15
10 Thay Muội Gả Chương 18
11 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm