Đêm nay tuyết rơi không tiếng

Chương 6

15/05/2026 22:19

Cậu ấy ôm một chiếc gối ôm, thu mình vào góc sofa, trông còn trẻ hơn tuổi thật.

"Sao không bật đèn?" Tôi nhấn công tắc. Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ, như thể vừa khóc xong.

"Vân Trăn, em thấy tin tức rồi." Cậu ấy cúi đầu thật nhanh. "Có phóng viên đi theo đoàn trong nước, chụp được cảnh chị và anh ta đứng chung khung hình trò chuyện tại hội trường."

Tôi thay giày cao gót, bước tới ngồi xuống bên cạnh cậu ấy.

"Ừ, có gặp."

Cậu ấy ra vẻ muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi, khiến tôi nhớ đến chính mình của nhiều năm về trước.

"Hai người đã nói chuyện gì?" Thiệu Diệc Thành cuối cùng vẫn hỏi ra miệng, mang theo sự dò xét đầy cẩn trọng. "Anh ta... anh ta có muốn quay lại với chị không?"

"Có."

Tay Thiệu Diệc Thành khựng lại, chiếc gối ôm bị cậu ấy bóp đến biến dạng.

"Vậy chị..."

"Chị từ chối rồi."

Cậu ấy đột ngột ngẩng đầu, trong mắt là niềm vui mừng không thể che giấu. "Tại sao? Anh ta ưu tú như vậy mà."

"Ừ. Hơn nữa chị đã chặn số anh ta rồi." Tôi vươn tay, vén những lọn tóc lòa xòa trước trán cậu ấy. "Anh ta ưu tú thì đã sao, có liên quan gì đến chúng ta đâu. Người yêu của chị là cậu, không phải sao?"

"Nhưng em thấy mình kém cỏi quá." Thiệu Diệc Thành sụt sịt mũi. "Anh ta có tất cả, sự nghiệp thành công, trưởng thành chín chắn. Ai cũng ngưỡng m/ộ anh ta. Còn em, em chỉ là một kẻ vô dụng sống dựa vào quỹ tín thác, lại còn đ/âm vào xe anh ta, em..."

Tôi cười trêu cậu ấy: "Nói cứ như thể ai đó không phải cũng đang nhận tiền tín thác vậy, cậu lại dám ám chỉ chị của trước đây là kẻ vô dụng..."

Thiệu Diệc Thành luống cuống phản bác, tôi không nhịn được mà ôm chầm lấy cậu ấy. Thiệu Diệc Thành 23 tuổi và tôi của năm 23 tuổi, thực ra là cùng một loại người. Chúng tôi đều từng cảm thấy tự ti trước mặt một người nào đó. Cảm thấy bản thân không đủ tốt, không đủ ưu tú. Không thể xứng đôi với đối phương. Điểm khác biệt là, năm đó Tưởng Nhữ Hành không cho tôi câu trả lời mà tôi mong muốn. Còn tôi bây giờ, có thể cho Thiệu Diệc Thành.

Tình yêu không phải là một cuộc thi. Không phải ai ưu tú hơn, ai nhiều tiền hơn thì thắng. "Những lúc chị thảm hại nhất, cậu lại nghĩ chị lợi hại đến thế. Cậu nghĩ xem, chị không thể bao dung cậu như cách cậu bao dung chị sao?"

Huống hồ, đối với cậu ấy, tôi không chỉ đơn thuần là bao dung. Đó là sự yêu thích và tình yêu. Thực ra tôi đã qua cái tuổi dễ dàng cảm động vì điều gì đó từ lâu rồi. Nhưng trước mặt Thiệu Diệc Thành, tôi lại không kìm được mà bộc lộ cảm xúc. Chính cậu ấy đã cho tôi biết cảm giác được người khác đặt lên vị trí ưu tiên là như thế nào. Tôi không cần phải trở thành thiên tài hay tinh anh. Chỉ cần làm chính mình, là đã có người yêu thương.

Năm đó, vào lúc tôi cần Tưởng Nhữ Hành nhất, anh ta đã bỏ rơi tôi. Giờ đây, tôi không muốn b/ắt n/ạt chính mình của năm xưa nữa. Nước mắt của Thiệu Diệc Thành vẫn còn vương trên mặt, nhưng khóe môi đã bắt đầu cong lên đầy đắc ý.

"Vậy là, em đã thắng Tưởng Nhữ Hành rồi?"

"Phải rồi, tất nhiên chị sẽ chọn cậu, chứ không phải anh ta. Nhưng chị cũng có một điều kiện."

"Gì cơ?"

"Sau này không được phép cảm thấy bản thân không đủ tốt nữa." Tôi vò đầu cậu ấy. "Nếu cậu còn như thế, chị sẽ đi tìm Tưởng Nhữ Hành thật đấy, ít nhất anh ta sẽ không suốt ngày khóc lóc như cậu."

Cậu ấy lao tới ôm ch/ặt lấy tôi. "Không được đi! Đã hứa chọn em rồi, không được nuốt lời!"

Thiệu Diệc Thành giống như một chú chó lớn được vuốt ve bộ lông. "Tưởng Nhữ Hành quả thực rất ưu tú, nhưng anh ta có một khuyết điểm chí mạng."

"Khuyết điểm gì?"

"Anh ta không phải là em."

Chúng tôi cười ồ lên. Tôi nhìn cậu ấy đầy chân thành. Thực ra tôi thực sự rất thích cậu ấy. Cậu ấy không cần tôi phải chứng minh điều gì, không cần tôi phải trở thành cái gì. Cậu ấy chỉ thích con người thật của tôi. Sự yêu thích này, trước đây tôi chưa từng nhận được.

Giờ đây.

Cuối cùng tôi cũng đã đón nhận được chính bản thân mình một cách vững vàng.

Lại một đêm Giáng sinh nữa.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi không tiếng động.

Nhưng tình yêu chúng tôi dành cho nhau, lại vang vọng đến chấn động tâm can.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
6 Lòng đố kỵ Chương 15
10 Thay Muội Gả Chương 18
11 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm