"Tôi đã nói rồi, không liên quan đến cậu."
Tôi lại ngắt lời cậu ta, giọng điệu vẫn bình thản nhưng vô cùng kiên định: "Là tình cảm của chúng tôi đã đi đến hồi kết, tôi không còn yêu anh ấy nữa."
Nói xong, tôi cúp máy. Mặc kệ anh ta nhắn tin hay gọi điện, tôi cũng không thèm đoái hoài.
Loại bỏ hết tất cả những gì liên quan đến anh ta, hành lý của tôi không nhiều lắm. Rất nhanh đã thu dọn xong xuôi. Đặt chìa khóa lên kệ giày, tôi kéo hành lý rời khỏi căn nhà mình đã ở suốt 5 năm, cũng là rời xa người tôi đã yêu suốt 5 năm.
6.
Ngày thứ hai sau khi tôi chuyển đi, Mạnh Ngạn Phi nhắn tin bảo tôi đến lấy những thứ còn sót lại. Đều là những món quà anh ta tặng tôi sau khi yêu nhau, cùng với một vài món đồ cặp đôi.
"Không cần nữa, cũng chẳng phải món gì đáng giá."
Không biết câu nói này lại kí/ch th/ích anh ta chỗ nào, anh ta gằn giọng: "Được, cô không cần thì tôi vứt hết!"
Chẳng bao lâu sau, anh ta gửi cho tôi một đoạn video. Trong video, anh ta ném một thùng giấy vào thùng rác, bên trong chứa tất cả những món đồ tôi để lại.
Ấu trĩ.
Tôi nhìn một cái rồi định tắt đi, nhưng khi chú ý đến một chi tiết, tôi bỗng khựng lại. Vội vàng nhắn tin cho anh ta: "Anh vứt đồ ở đâu?"
Mạnh Ngạn Phi đầy kiêu ngạo: "Chẳng phải cô nói không cần rồi sao, sao thế, không diễn tiếp được nữa à?"
"Tôi vứt ở thùng rác dưới lầu đấy, xót thì tự xuống mà nhặt về."
Tôi không rảnh để trả lời anh ta, vội vàng ra ngoài bắt xe. Quay lại khu chung cư quen thuộc, tôi rảo bước đến bên thùng rác dưới lầu, đưa tay vào lục lọi.
Mạnh Ngạn Phi không biết từ đâu xuất hiện, lạnh lùng đứng nhìn bên cạnh, không quên buông vài lời mỉa mai: "Biết thế này thì lúc trước đã chẳng làm vậy, không giả bộ cứng rắn thì tôi đã không vứt đồ đi."
"Thôi, đừng nhặt nữa, lát nữa tôi m/ua đồ mới cho cô..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã ôm từ trong thùng rác ra một chú cún con. Thở phào nhẹ nhõm: "May mà đến kịp."
Còn gương mặt Mạnh Ngạn Phi thì đen lại hoàn toàn.
7.
"Cô chạy về đây chỉ vì con chó này thôi à?"
"Chứ sao nữa?"
Chú cún không biết bị ai vứt vào thùng rác, nếu không ai phát hiện ra, chắc là chẳng sống nổi. Tôi ôm cún con vào lòng, định rời đi thì bị Mạnh Ngạn Phi chắn đường.
Anh ta trừng mắt nhìn con chó trong lòng tôi, tức gi/ận không chịu nổi: "Tôn Nhạc Nhiên, trong lòng cô, tôi còn không bằng một con chó hoang sao?"
Tôi thấy anh ta thật khó hiểu: "Chẳng ai lấy anh ra so với chó cả."
"Vậy ý cô là sao? Nếu không có con chó này, cô sẽ đến à?"
"Không."
Tôi rất thành thật. Nhưng sự thành thật của tôi làm Mạnh Ngạn Phi phát đi/ên. Anh ta nghiến răng nghiến lợi: "Tôn Nhạc Nhiên, cô làm lo/ạn đủ chưa, rõ ràng là cô có thái độ không tốt với tôi trước, sao giờ lại quay sang gi/ận dỗi tôi?"
"Chẳng lẽ tôi phải dỗ dành cô mãi sao, tôi không được phép có cảm xúc của riêng mình à?"
"Thế này là không công bằng!"
Nghe tông giọng ngày càng cao của anh ta, tôi thấy thật kỳ lạ. Rõ ràng là anh ta đề nghị chia tay trước, sao giờ lại thành lỗi của tôi?
Tôi tốt bụng nhắc nhở: "Không phải anh nói chia tay rồi sao?"
"Tôi..."
Mạnh Ngạn Phi nghẹn lời, mặt đỏ gay. Há miệng mấy lần muốn nói lại thôi. Mãi lâu sau mới thốt ra được một câu: "Tôi nói chia tay thì cô đồng ý ngay, trong lòng cô căn bản không có tôi."
"Tôn Nhạc Nhiên, có phải cô vốn dĩ không hề yêu tôi không!"
Yêu anh ta không?
Đương nhiên là có yêu.
Nếu không có tình yêu, thì 5 năm qua thực sự quá đỗi dài đằng đẵng.
Thế nhưng, tình yêu dù nồng ch/áy đến đâu cũng cần nhận được sự đáp lại tương xứng. Một mình đơn phương yêu đương không thể chống đỡ nổi mối tình này.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, từng chữ một, vô cùng nghiêm túc: "Mạnh Ngạn Phi, là anh không còn yêu tôi trước."
8.
Khi mới yêu nhau, Mạnh Ngạn Phi rất yêu tôi. Anh ta quan tâm đến từng lời nói, từng cử chỉ của tôi. Đôi khi những thói quen nhỏ vô thức của tôi cũng được anh ta chú ý đến. Một câu nói bâng quơ của tôi, anh ta cũng để tâm trong lòng.
Tôi có thể nhìn thấy tình yêu nồng ch/áy trong mắt anh ta. Chẳng cần nói nhiều, nhịp tim đ/ập đủ để chứng minh tất cả.
Từ khi nào bắt đầu thay đổi nhỉ?
Có lẽ là khi tôi bị thương, anh ta chỉ hỏi han vội vàng qua loa chứ không hề đứng dậy kiểm tra.
Hoặc là khi nằm trên giường, khoảng cách giữa chúng tôi như cách một dải ngân hà, không còn ôm nhau ngủ nữa.
Hay là, khi đối mặt với những lời tâm sự của tôi, sự đáp lại nhận được luôn chỉ là vài ba chữ.
Tôi không nhớ rõ nữa. Chỉ là tôi lần theo dấu vết anh yêu tôi, tìm thấy bằng chứng cho thấy anh không còn yêu tôi nữa.
Tôi không thể tin nổi, tôi không cam tâm. Tôi không tin tình cảm 5 năm lại tan biến như vậy.
Thế là tôi bắt đầu liều mạng muốn chứng minh anh vẫn còn yêu tôi. Chỉ là không thể hiện rõ ra ngoài mà thôi. Tôi như kẻ bị m/a ám, hỏi anh hết lần này đến lần khác: "Anh có yêu em không, anh có yêu em không..."
Anh ta cũng trả lời rất dứt khoát: "Yêu."
Nhưng trong mắt anh ta, chẳng còn nhìn thấy tình yêu cuồ/ng nhiệt nữa. Trái tim tôi cũng dần ng/uội lạnh. Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, anh ta thật sự không còn yêu tôi nữa.
Vì thế, tôi bắt đầu rút lui. Quá trình có lẽ rất đ/au đớn, như rút gân l/ột xươ/ng. Nhưng tôi biết, chỉ cần vượt qua lần này, tôi sẽ có được sự tái sinh.
9.
Mạnh Ngạn Phi cảm thấy tôi khó hiểu: "Sao tôi lại không yêu cô? Có phải cô lại đọc mấy cái bài viết đ/ộc hại trên mạng, hay nghe mấy đứa bạn thân nói gì rồi không? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tình cảm của chúng ta đừng để người ngoài xen vào, họ thì biết cái gì."
"Tôi sớm đã cảm nhận được, thái độ của cô với tôi thay đổi rất nhiều, ngày càng lạnh nhạt, rốt cuộc là bị làm sao vậy?"
Nghe vậy, tôi mỉm cười. Nhìn anh ta, trên mặt không giấu nổi sự châm chọc: "Anh thấy thái độ tôi lạnh nhạt? Nhưng tôi chỉ đang dùng chính thái độ của anh đối xử với tôi để đối xử lại với anh thôi."
"Không thể nào, sao tôi có thể vô tình như vậy." Mạnh Ngạn Phi kiên quyết phủ nhận.
Tôi không tranh cãi, chỉ lấy điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện của chúng tôi, từng chút một lướt cho anh ta xem.
Trong một chuỗi tin nhắn màu xanh, thỉnh thoảng mới xuất hiện một tin nhắn màu trắng.
"Mỗi ngày em đều chia sẻ cuộc sống, suy nghĩ của em với anh, anh làm ngơ, thậm chí đến một chữ 'ừ' đơn giản cũng không muốn trả lời em."