Phò mã tinh quái

Chương 3

18/05/2026 18:45

【Xem thứ dơ bẩn nhường này, Công chúa cũng không sợ mọc lẹo mắt sao.】

Ta tâm tình khá tốt.

Bỗng dưng muốn trêu chọc chàng ta.

【Sao thế? Ngươi đường đường là nam sủng dày dạn kinh nghiệm, còn sợ nhìn thứ này sao?】

Hạ Ngôn Chi kinh ngạc đỏ bừng cả mặt.

【Ta và A đệ là bị cưỡng ép đưa tới! Chúng ta ngay cả nữ tử còn chưa từng đụng qua, sao có thể chạm vào nam nhân!】

Kiếp trước ta đã làm chứng, lời chàng nói không sai.

Trên giường không có kỹ xảo, toàn là sức lực.

08

Sáng hôm sau, Ngụy Lẫm Xuyên ngủ tới tận trưa vẫn chưa dậy.

Ta mời chàng cùng dùng bữa.

Quầng mắt chàng thâm sì, đi đứng chân run lẩy bẩy.

Ta đầy vẻ lo lắng.

【Phò mã là thân thể không khỏe sao? Có cần ta tuyên Thái y tới xem cho chàng không?】

Ngụy Lẫm Xuyên sợ tới mức liên tục xua tay.

【Không sao, chỉ là đêm qua ngủ không ngon.】

Ta trong lòng hiểu rõ.

Hai kẻ kia có thừa sức lực và th/ủ đo/ạn.

Bắt lấy Ngụy Lẫm Xuyên hành hạ tới tận nửa đêm.

Thì làm sao mà ngủ ngon được.

Ngẩng đầu lên thấy anh em họ Hạ phía sau ta, Ngụy Lẫm Xuyên sắc mặt càng thêm phức tạp.

Có hổ thẹn, có gi/ận dữ.

Hình như còn có một chút xíu thẹn thùng?

Xem ra đêm qua khá là có hiệu quả.

Ta giả vờ không hay biết.

Chỉ dặn chàng nghỉ ngơi cho tốt.

Chẳng ngờ chàng lấy lý do vẽ tranh mừng thọ Phụ hoàng để trốn tới Họa viện.

Suốt mấy ngày liền không về phủ Công chúa.

Việc này ngược lại làm ta thấy phiền lòng.

Dẫu sao quy tắc trò chơi là do ta định đoạt, sao có thể để chàng tùy ý đòi dừng.

Còn chưa kịp nghĩ cách lừa Ngụy Lẫm Xuyên trở về, một kẻ không mời mà tới bỗng nhiên đến cửa.

Tiểu tư vào báo.

Một nữ tử tự xưng là muội muội của Phò mã cầu kiến.

Ta nhướng mày.

Ồ? Tống Vân Phi.

Suýt chút nữa là quên mất ả rồi.

09

Những ngày bị anh em họ Hạ câu dẫn, Ngụy Lẫm Xuyên rất ít khi tới tư gia.

Tống Vân Phi chắc hẳn là sốt ruột lắm rồi.

Cho nên mới không tiếc mạo hiểm, tự mình lộ diện trước mặt ta.

Tại chính sảnh.

Ả rụt rè quỳ dưới chân ta.

Thân hình mềm mại không xươ/ng.

Đôi mắt hạnh hơi ướt, trông thật đáng thương.

Đúng là có tư bản để khơi dậy lòng bảo vệ của nam nhân.

Kiếp trước ta cũng bị bộ dạng này của ả lừa.

Ta bị mỡ heo che tâm.

Chỉ nghĩ rằng sự đưa tình giữa ả và Ngụy Lẫm Xuyên chẳng qua chỉ là tình huynh muội.

Thương ả từ nhỏ đã mất cha mất mẹ, coi ả như em gái ruột mà yêu chiều.

Không chỉ cho ả ở viện tốt nhất.

Ăn mặc dùng độ đều theo quy cách của ta.

Không ngờ lại là dẫn sói vào nhà.

Để ả và Ngụy Lẫm Xuyên lén lút dưới mí mắt ta.

Lúc này Tống Vân Phi quỳ đến mức chân cũng tê dại.

Mà ta chỉ thong thả thưởng trà, hoàn toàn không có ý bảo ả đứng dậy.

Ả cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng.

【Khuynh Hoan tỷ tỷ, là Phi Phi đây, Ngụy Lẫm Xuyên là ca ca của muội, tỷ không nhớ muội sao?】

Giọng nói ngọt đến phát ngấy, nghe mà ta nổi cả da gà.

Cái kiểu giọng buồn nôn này, kiếp trước sao có thể xoay ta như chong chóng chứ.

Ta ra một ánh mắt ra hiệu.

M/a ma đi tới xắn tay áo trái phải vả liên hồi.

【Đồ tiện tỳ to gan, húy danh của Công chúa là thứ ngươi được gọi sao?】

Qua mấy cái t/át, mặt Tống Vân Phi tức thì sưng vù như đầu heo.

Những ngày ta nâng niu Ngụy Lẫm Xuyên.

Tống Vân Phi cũng được thơm lây.

Ngày lành quen rồi, đâu còn chịu nổi loại ủy khuất này.

Ả lập tức ôm mặt nức nở khóc, nước mắt lã chã rơi xuống.

【Công chúa tha tội, nhưng muội thật sự là muội muội của Phò mã mà.】

Thật là ồn ào.

Làm ta nhức cả mắt.

Tống Vân Phi là con gái họ hàng xa của mẹ Ngụy, quả thực tính là muội muội trên danh nghĩa của Ngụy Lẫm Xuyên.

Chỉ là về sau phát triển thành tình muội muội mà thôi.

Nay ả đã chủ động dâng tận cửa.

Vậy thì ta cứ thu chút lãi trước đã.

Ta mất kiên nhẫn phẩy tay, lệnh người lôi ả ra ngoài.

【Ném vào địa lao, tạo ra chút vết thương không nhìn thấy được.】

【Cẩn thận đừng làm ch*t người, bản cung giữ lại còn có ích.】

10

Ngụy Lẫm Xuyên nhận được tin đã là ba ngày sau.

Tiểu tư mang đồ giặt tới giả vờ vô ý nói hớ.

Chàng vội vã chạy tới địa lao, Tống Vân Phi đang r/un r/ẩy co ro trong góc.

Ngay cả y phục cũng không xộc xệch.

Tuy bề ngoài nhìn không chút thương tích, nhưng bên trong đã sớm tan nát.

Thấy Ngụy Lẫm Xuyên.

Tống Vân Phi lao tới, rúc vào lòng chàng khóc không thở nổi.

【Ngụy... ca ca, chàng cuối cùng cũng tới rồi... Phi Phi suýt chút nữa không gặp được chàng...】

Ngụy Lẫm Xuyên đ/au lòng khôn xiết.

Quay đầu trừng mắt nhìn ta.

【Phi Phi chỉ là một nữ tử yếu đuối, Công chúa sao lại đ/ộc địa đến thế?】

Ta uất ức rơi lệ.

【Hoan nhi oan uổng.】

【Ba ngày trước ả mạo nhận là muội muội Phò mã, ta vốn định cầu chứng thực với Phò mã, nhưng Phò mã bận công vụ không gặp.】

【Hoan nhi không còn cách nào, mới nh/ốt ả mấy ngày.】

【Nhưng Hoan nhi chỉ là nh/ốt ả lại, còn lại chẳng làm gì cả.】

Cách hành hạ người không đổ m/áu, trong cung có đầy.

Nào là châm chích, thủy hình, thiếp gia quan.

Ta chưa dùng hết lên người Tống Vân Phi một lượt đã là nương tay cho ả rồi.

Mặc cho ả có khóc lóc kêu đ/au thế nào, Thái y cũng chỉ nói là bị kinh sợ.

Dẫu vậy, ta vẫn làm đủ bộ dạng.

【Để muội muội chịu kinh sợ, là lỗi của Hoan nhi, Hoan nhi nhất định sẽ bù đắp thật tốt.】

Ta như kiếp trước cho Tống Vân Phi ở viện tốt nhất.

Đồ bổ như nước chảy đưa vào.

Ăn mặc dùng độ cũng theo tiêu chuẩn của ta.

Sắc mặt Ngụy Lẫm Xuyên lúc này mới tốt hơn một chút.

Giả vờ giả vịt tới xin lỗi ta.

【Công chúa tha tội, Phi Phi quả thực là muội muội của vi thần, là vi thần nhớ muội quá hóa cuồ/ng, oan uổng Công chúa rồi.】

Chàng toan đưa Tống Vân Phi đi.

Bị ta ân cần giữ lại.

【Muội muội cứ yên tâm giao cho Hoan nhi, lễ mừng thọ Phụ hoàng sắp tới, Phò mã hãy mau quay lại Họa viện vẽ tranh đi.】

Ngụy Lẫm Xuyên do dự một lát.

Chàng nhìn Tống Vân Phi trên giường, lại liếc tr/ộm anh em họ Hạ sau lưng ta.

Cuối cùng vẫn lắc đầu.

【Ở nhà cũng vẽ được, vi thần không đi nữa.】

11

Ngụy Lẫm Xuyên dọn ngược trở lại phủ Công chúa.

Ngày ngày chàng tới viện của Tống Vân Phi.

Chăm sóc ân cần, không việc gì không làm.

Ánh mắt hai kẻ đó dính ch/ặt lấy nhau.

Đợi đến nửa tháng sau khi Tống Vân Phi cuối cùng cũng có thể ra ngoài, ta trang điểm cho ả lộng lẫy kiêu sa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Xoá bỏ Omega Chương 15
5 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm