Ba tôi cũng ngẩng đầu lên, lo lắng nhìn chúng tôi.

“Con chẳng có ý gì cả, chỉ là lấy một ví dụ phổ biến thôi.”

Tôi ngước mắt, nhìn gương mặt đỏ bừng vì gi/ận dữ của Lâm Cường, “Cậu kích động như vậy, chẳng lẽ bị con nói trúng tim đen rồi sao?”

“Mày bớt nói nhảm đi!”

Lâm Cường chỉ tay vào tôi, ngón tay suýt chút nữa chọc vào mặt tôi, “Đừng tưởng mày bỏ ra được vài đồng tiền bẩn thỉu là gh/ê g/ớm lắm! Căn nhà này là của mẹ tao và ba mày! Mày là cái thá gì mà dám ở đây chỉ tay năm ngón hả?!”

“Lâm Cường!”

Ba tôi cuối cùng không nhịn được nữa, đ/ập bàn đứng dậy, “C/âm miệng cho ba! Ăn nói kiểu gì thế hả? Tiền cọc căn nhà này là Tiểu Nhã bỏ ra! Không có nó, ba và mẹ mày đến cả một căn phòng tân hôn tử tế cũng không có!”

“Ba!”

Tôi nhìn ba, ánh mắt lộ rõ vẻ tổn thương và không thể tin nổi, “Hóa ra, ngay cả ba cũng thấy con chỉ là “bỏ ra vài đồng tiền bẩn thỉu” thôi sao? Hóa ra trong lòng ba, căn nhà này chỉ là của ba và dì Lâm thôi à?”

Ba tôi bị ánh mắt này của tôi làm cho hoảng lo/ạn: “Không, Tiểu Nhã, ba không có ý đó, ba là…”

“Ông Chu! Ông bớt nói vài câu đi!”

Lâm Mỹ Quyên vội kéo ba tôi lại, rồi quay sang cười lấy lòng với tôi, “Tiểu Nhã, con đừng nghe thằng Cường nó nói nhảm! Nó còn trẻ, tính khí nóng nảy, nói năng không suy nghĩ! Căn nhà này đương nhiên là của ba con, cũng là nhà của con! Cường tử, mau xin lỗi chị mày đi!”

Lâm Cường nghểnh cổ, lồng ng/ực phập phồng, rõ ràng là không phục.

Tôi nhìn hắn, đột nhiên mỉm cười: “Xin lỗi thì không cần. Dì Lâm, đề nghị vừa rồi của dì, con thấy không phù hợp lắm.”

Sắc mặt Lâm Mỹ Quyên thay đổi.

“Cho Lâm Cường chuyển vào ở, được thôi.”

Tôi chậm rãi nói, “Nhưng không phải bây giờ. Nó hiện tại không việc làm, không thu nhập, chuyển vào thì tính là gì? Ăn bám? Hay là ăn bám người chị “bỏ ra vài đồng tiền bẩn thỉu” này?”

“Đợi khi nào nó tìm được một công việc tử tế, ổn định, ký hợp đồng lao động, đóng bảo hiểm xã hội, có thể tự nuôi sống bản thân và sẵn sàng đóng hai triệu tiền phí sinh hoạt mỗi tháng, lúc đó chúng ta hãy bàn chuyện nó chuyển vào.”

“Dù sao thì, cái nhà này không nuôi kẻ nhàn rỗi, cũng không chào đón những kẻ có thói hư tật x/ấu, tâm thuật bất chính.”

“Chu Nhã! Mày ch/ửi ai đấy hả?!” Lâm Cường hoàn toàn bùng n/ổ, vòng qua bàn định lao tới.

Ba tôi vội vàng ngăn hắn lại: “Cường tử! Mày làm cái gì đấy!”

“Tao làm gì đấy? Tao dạy dỗ con đàn bà không biết điều này một trận!”

Lâm Cường bị ba tôi ngăn cản, vẫn vung tay múa chân, “Mẹ! Mẹ nhìn xem! Nó căn bản không coi mẹ là người một nhà! Nó đề phòng chúng ta như đề phòng kẻ tr/ộm! Ngày tháng này còn sống nổi không?!”

Sắc mặt Lâm Mỹ Quyên xám ngoét, ánh mắt nhìn tôi như chứa đầy chất đ/ộc, nhưng rất nhanh lại đ/è nén xuống, biến thành vẻ mặt chực trào nước mắt, kéo tay ba tôi:

“Ông Chu, ông nhìn xem… ông nhìn xem này… tôi chỉ muốn cả nhà hòa thuận, sao mà khó thế… Cường tử không có việc làm là nó sai, nhưng Tiểu Nhã nói thế cũng quá đ/au lòng rồi… chẳng khác nào cầm d/ao đ/âm vào tim tôi…”

Ba tôi đứng giữa, tiến thoái lưỡng nan, gương mặt đầy đ/au khổ.

Tôi cầm giấy lau miệng, đứng dậy.

“Ba, dì Lâm, con ăn xong rồi. Công ty còn việc, con đi trước đây.”

Tôi cầm ba lô, bước ra cửa, rồi dừng lại, ngoái đầu nhìn ba người đang hỗn lo/ạn bên trong.

“À phải rồi, dì Lâm, có chuyện quên chưa nói. Đội thi công bên kia, con đổi người rồi. Đội cũ làm việc không cẩn thận, đi dây điện không đúng quy chuẩn. Con tìm một đội chuyên nghiệp hơn, đắt hơn chút nhưng an toàn.”

“Sau này chuyện trang trí, dì không cần lo lắng đâu, con sẽ đến xem mỗi ngày. Dù sao đây cũng là “nhà” của con, con phải “trách nhiệm” chứ, đúng không?”

Nói xong, tôi kéo cửa bước ra ngoài.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, vẫn còn nghe thấy tiếng gào thét gi/ận dữ của Lâm Cường, tiếng khóc nức nở kìm nén của Lâm Mỹ Quyên, cùng tiếng quát m/ắng và an ủi đầy mệt mỏi của ba tôi.

Hành lang tràn ngập mùi bụi bặm và sơn tường.

Tôi tựa vào bức tường lạnh lẽo, hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra.

Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Khoảnh khắc Lâm Cường lao tới lúc nãy, tôi như lại nhìn thấy gương mặt dữ tợn trong đêm mưa ấy.

Nhưng lần này, tôi không sợ hãi, chỉ có sự phẫn nộ lạnh lùng và một sự bình tĩnh gần như tà/n nh/ẫn.

Chó dữ đã xổng chuồng.

Còn mất kiên nhẫn hơn tôi tưởng.

Cũng tốt.

Lộ răng nanh ra sớm, tôi mới có thể sớm nhổ từng chiếc răng của bà ra.

Điện thoại rung, là tin nhắn trả lời của lão Vương.

04

Sau buổi hôm đó tan rã trong không vui, bề ngoài gia đình yên ổn được vài ngày.

Ảnh đại diện Wechat của Lâm Mỹ Quyên vẫn lặng im trong danh sách trò chuyện của tôi.

Ba tôi thì ngày nào cũng gửi một sticker “Chào buổi sáng”, thỉnh thoảng hỏi “Ăn cơm chưa”, “Đừng tăng ca muộn quá”, lộ rõ vẻ lấy lòng và thăm dò đầy dè dặt.

Tôi không nói nhiều, chỉ đáp “Ăn rồi”, “Biết rồi”, thái độ không gần không xa.

Tôi biết, họ đang đợi, đợi tôi hết gi/ận, đợi tôi mềm lòng, hoặc là, đang ấp ủ âm mưu khác.

Tài liệu từ phía lão Vương gửi đến lần lượt.

“Lịch sử huy hoàng” của Lâm Cường ở nơi khác còn đặc sắc hơn tôi tưởng: tr/ộm cắp, đ/á/nh nhau, l/ừa đ/ảo bất thành, vào đồn công an như đi chợ.

Khoản n/ợ còn là một mớ hỗn độn, v/ay online, thẻ tín dụng, n/ợ c/ờ b/ạc, còn có cả v/ay nặng lãi tư nhân, lãi mẹ đẻ lãi con, như quả cầu tuyết.

Lần này trở về, rõ ràng là vừa trốn n/ợ vừa tìm “túi m/áu”.

Trong ảnh chụp màn hình camera giám sát của trung tâm giải trí “Hào Tước”, Lâm Cường khúm núm châm th/uốc cho một người đàn ông có vết s/ẹo trên mặt, thái độ hèn mọn.

Một tấm khác, hắn và “Tứ Nhãn” đang nói chuyện trong ngõ nhỏ, vẻ mặt đầy lo lắng.

Con cá đang bồn chồn bơi quanh lưới, chỉ chờ một cơ hội, để nó bất chấp lao vào.

Cơ hội đến rất nhanh.

Tối thứ Sáu, tôi tăng ca về, vừa ra khỏi thang máy đã thấy ba tôi ngồi xổm trước cửa căn hộ, ôm đầu, dáng vẻ co quắp như con tôm luộc.

“Ba?” Tim tôi thắt lại, bước nhanh tới.

Ông ngẩng đầu lên, dưới mắt là hai quầng thâm, râu ria lởm chởm, mới vài ngày không gặp mà trông như già đi mười tuổi.

Thấy tôi, môi ông r/un r/ẩy, muốn nói gì đó nhưng không phát ra tiếng.

“Vào nhà trước đã.” Tôi mở cửa đỡ ông vào, rót ly nước nóng.

Ông cầm cốc, tay run bần bật, nước nóng tràn ra ngoài, làm bỏng mu bàn tay mà ông cũng chẳng cảm thấy gì.

“Ba, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Dì Lâm đâu?”

“Tiểu Nhã…” Giọng ông khàn đặc, vành mắt lập tức đỏ hoe, “Ba… ba xin lỗi con… ba là đồ khốn nạn mà!”

Tim tôi đ/ập mạnh, ngoài mặt vẫn bình thản: “Nói từ từ, xảy ra chuyện gì rồi?”

“Là Lâm Cường… thằng s/úc si/nh Lâm Cường đó! Nó… nó tr/ộm chứng minh thư và sổ hộ khẩu của ba rồi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Tắt đèn Chương 8
8 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cá chẳng trong ao

Chương 8
Lục Thâm nhận lầm người, đoạn tuyệt hôn ước cùng ta, thanh danh của ta liền tan thành mây khói. Người đời đàm tiếu ta vô đức, mạo nhận ân tình của muội muội. Phụ mẫu chê ta mất mặt, quở trách ta tâm trí mê muội. Cuối cùng, Lục Thâm như ý nguyện cưới muội muội làm thê. Còn ta, thay muội muội gả cho kẻ hàn môn từng đính ước với nàng. Sau khi thành thân, Tạ Hàn đối đãi với ta cực tốt. Chàng trù tính mưu lược, trong triều đình từng bước thăng tiến. Vì uy quyền của chàng, không một ai dám giễu cợt ta nữa. Thậm chí khi gặp lại muội muội, chàng cũng luôn đứng ra bảo vệ ta. Thế nhưng, đến khi Tạ Hàn bệnh nặng lâm chung, chàng lại né tránh bàn tay ta. Chàng nắm chặt túi gấm của mình, chẳng hề nhìn ta lấy một cái. Chàng nói: "Nếu có kiếp sau, đừng gặp lại nữa." Đến lúc nhập quan mới hay, trong túi gấm ấy lại cất giữ tờ hôn ước của chàng và muội muội. Trọng sinh trở về ngày muội muội cứu Lục Thâm, ta sớm rời nhà đi tìm người, nào ngờ Tạ Hàn cũng tìm đến tận cửa...
Cổ trang
Trọng Sinh
Ngôn Tình
27
Thường Hoan Chương 8