Nhưng phải nói rằng, một chiêu trò dù cũ rích nhưng vẫn được dùng đi dùng lại, chứng tỏ nó thực sự hiệu quả. Chồng tôi sa sầm mặt ngay tại chỗ. Anh nắm ch/ặt cổ tay tôi, định giở trò. Tôi giả vờ đ/au đớn cúi người xuống. Chiếc váy nóng bỏng tôn lên vóc dáng. Lớp vải thấm đẫm rư/ợu từ từ căng phồng lên.
09
Những chuyện sau đó không tiện kể chi tiết. Dù sao thì tài khoản phụ này cũng đã đăng ký thành công. Khi tôi tỉnh dậy trên chiếc giường lớn trong khách sạn, chồng đang nghịch điện thoại, muốn kết bạn với tôi. Tôi vốn có thị lực tốt, liếc mắt một cái đã thấy ngay tên người dùng của mình. "Yêu tinh nóng bỏng - Thành phố A". Ồ, tên còn chưa kịp nói với anh ta nữa.
Vừa kết bạn xong, chồng đã gửi ngay một khoản chuyển khoản. Tôi đếm từng con số 0 một. Tổng cộng là 100 ngàn tệ! Bằng cả 3 tháng sinh hoạt phí của tôi. Tôi không biểu lộ ra ngoài, giả vờ như không hề quan tâm đến tiền bạc. Tôi lả lơi quấn lấy anh đòi thêm. Một lần 100 ngàn, hai lần 200 ngàn, ba lần... Không lâu sau, thẻ của tôi lại có thêm 400 ngàn nữa. Ba tháng tiếp theo diễn ra vô cùng suôn sẻ. Ông già cứ thế vung tiền không tiếc tay. Vì là tài khoản phụ, tôi không sợ bị lộ. Muốn gì là mở lời ngay, hoàn toàn không rụt rè như tài khoản chính. Lúc nào cũng sợ bị anh nói là kẻ ham tiền. Bất ngờ thay, chồng lại rất thích kiểu này, muốn gì cho nấy, hào phóng vô cùng. Chúng tôi không phải ngày nào cũng gặp nhau. Những đêm mặn nồng, anh chuyển chút tiền nhỏ làm quà. Những đêm trống trải, anh cũng gửi vài bao lì xì bù đắp.
10
Nhưng chồng không đến bên tôi, với tư cách là vợ, dù có nhiều tiền đến đâu, tôi cũng không thể thực sự cảm thấy hạnh phúc. Tôi đã nói rồi, đây là giao dịch tiền và sắc. Có sắc mà không có tiền thì không được, đương nhiên có tiền mà không có sắc cũng chẳng xong. Ngay lúc tôi đang trống trải, cô đơn và lạnh lẽo, tôi tình cờ gặp một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai. Anh ta chẳng khác nào phiên bản nam sinh đại học thời trẻ của chồng tôi vậy. Chắc là đàn ông đẹp trai thì trông đều na ná nhau cả thôi. Ngũ quan tuấn tú, vai rộng eo thon. Ngoại hình rất giống chồng tôi. Nhưng khí chất lại thuần khiết, cứ như nam sinh đại học vừa bước ra khỏi cổng trường. Trên mạng người ta gọi kiểu đàn ông này là "tiểu cún con". Chúng tôi nhìn nhau từ xa giữa đám đông. Thế là trúng tiếng sét ái tình. Những ngày chồng không có ở đây, tôi sẽ lén lút hẹn hò với "cún con". Dù có chút áy náy, nhưng không nhiều lắm. Bạn xem, chồng tôi thích đủ loại phụ nữ. Tôi chỉ thích kiểu người như anh ta thôi. So với anh, tôi thật sự quá chung thủy. Ngay cả khi ngoại tình cũng chỉ tìm người thay thế.
Tuy nhiên, tôi cũng có chút tư tâm. Kết hôn với chồng lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có con. Trong phim cổ trang chẳng phải đều nói, không có con cái bên cạnh thì địa vị phụ nữ khó mà vững chắc sao? Tôi suy đi tính lại, mình còn trẻ như vậy, chắc chắn không có vấn đề gì. Còn chồng thì vừa già vừa ham chơi. Biết đâu chất lượng đã đi xuống. Giờ gặp được phiên bản trẻ trung của chồng, tôi liền muốn "mượn giống". Sinh một người thừa kế đúc từ một khuôn với chồng. Phải nói là mấy cậu nhóc này quá dễ để tiếp cận. Chẳng có khái niệm gì gọi là giữ mình cả. Gặp nhau chưa đầy vài lần đã trao thân cho tôi. Dễ dãi thật. Cứ như vậy, lúc ở bên chồng thì tôi ra sức ki/ếm tiền. Lúc ở bên "cún con", tôi cũng chẳng tốn xu nào. Tôn chỉ là chỉ thu không chi.
11
Những ngày tháng hạnh phúc nhanh chóng kết thúc. Chồng kết thúc công việc ở thành phố A, sắp sửa trở về. Anh ném cho tôi một tấm thẻ, nói trong đó có 5 triệu, coi như phí chia tay. Tôi lập tức nhận lấy tấm thẻ một cách thỏa đáng. Rồi tiện tay đưa cho anh một que thử th/ai. Chồng có chút ngạc nhiên, nhưng thực ra cũng không quá bất ngờ. Lúc tình cảm nồng ch/áy, người ta thường quên đi những thứ phiền phức không cần thiết. "Vậy em đi cùng anh về đi." Chồng chọn cách để tôi sinh đứa bé ra. "Nhưng em biết đấy, anh đã có gia đình. Đứa bé sinh ra, anh sẽ cho em thêm một khoản tiền, còn những thứ khác thì đừng mơ tưởng."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
12
Có lẽ vì trước đây chồng chưa từng gây ra chuyện có con riêng. Anh nhất thời cũng không biết phải xử lý thế nào. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định đẩy gánh nặng cho vợ cả. Anh thú nhận lỗi lầm với tài khoản chính của tôi. Chuyển 5 triệu làm quỹ nuôi con để tôi tùy ý phân bổ. Còn căn hộ cao cấp m/ua cho tài khoản phụ dưỡng th/ai cũng được đứng tên tôi. Hứa hẹn rằng ngay khi đứa bé chào đời sẽ đón về nhà, không để nuôi bên ngoài. Điều này đối với hai thân phận của tôi mà nói, hoàn toàn không có hại gì. Cả hai phía tôi đều vui vẻ đồng ý. Sắp xếp ổn thỏa mọi việc, chồng lại vội vã đi công tác. Anh luôn như vậy, tụ ít xa nhiều. Trong những ngày trống trải, tôi nhớ đến cậu "cún con". Chỉ cần một cuộc điện thoại là cậu ta bay đến ngay. Trước đây tôi còn lo lắng liệu "cún con" và chồng có qu/an h/ệ họ hàng gì không. Tôi đã lén kiểm tra gen. Kết quả là không có bất kỳ qu/an h/ệ huyết thống nào. Thế giới thật kỳ diệu. Hai người không cùng huyết thống mà lại có ngoại hình giống nhau đến thế. "Cún con" và chồng là vậy. Chồng và đứa bé trong bụng tôi cũng sẽ như vậy. Tôi an tâm tiếp tục dây dưa với "cún con". Thời gian trôi nhanh. Đứa bé chào đời.
13
Trong thời gian đó, chồng có quay về thăm chúng tôi vài lần. Nhưng đều vội đến vội đi. Đưa tiền xong là rời. Tôi gom góp số tiền trong tay lại. M/ua cho bé một căn nhà và một quỹ tăng trưởng. Dù bé trông rất giống chồng, nhưng dù sao vẫn có nguy cơ bị phát hiện. Sau khi lo liệu xong xuôi, cuộc sống của tôi lại trở nên eo hẹp. Tôi là người luôn lo xa như vậy. Trong tay không tích lũy được vài triệu là ngủ không yên giấc. Tôi lại hướng ánh mắt về phía túi tiền của chồng.
14
Quen tay hay việc, giờ đây tôi đã là một nghệ sĩ lão luyện rồi. Theo tin mật từ trợ lý của chồng, gần đây anh thường xuyên ra vào trường đại học C, đang bàn bạc về việc thành lập quỹ học bổng. Đêm đó tôi bắt đầu làm bài tập. M/ua thẻ sinh viên, đăng ký diễn đàn trường, thời khóa biểu, hoạt động câu lạc bộ. Nghề cũ của blogger Tiểu Hồng Thư lại được trưng dụng. Dù là ngách nào thì bản chất vẫn là xây dựng hình tượng. Lần này, hình tượng tôi chọn cho mình là nữ sinh đại học gia cảnh nghèo khó. Tôi duỗi thẳng tóc, phần đuôi uốn cụp tự nhiên. Áo sơ mi trắng, chân váy đen. Chuẩn phong cách cô gái ngoan hiền. Lần gặp gỡ đầu tiên, tôi đã thiết kế ngay tại cửa thư viện.