Nam thần trường học đang gi/ận dỗi với ánh trăng sáng của mình.

Cậu ta đã đổi nguyện vọng thi đại học vốn đã điền xong thành cùng một trường với tôi.

Yêu nhau bốn năm, họ luôn dây dưa không dứt.

Ngay cả lần đầu tiên nếm trái cấm, cái tên cậu ta gọi trong miệng cũng là tên của ánh trăng sáng.

Năm tốt nghiệp đại học, vì trầm cảm nặng, tôi đã nhảy từ trên sân thượng xuống.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại ngày Lục Tĩnh Châu điền nguyện vọng.

Tôi nắm ch/ặt bàn tay đang cầm chuột của cậu ta, nửa đùa nửa thật nói:

"Bạn học à, đổi nguyện vọng là điều tuyệt đối không nên làm đâu nhé!"

"Hai chúng ta bát tự không hợp, cung hoàng đạo xung khắc, đến cả nhóm m/áu cũng tương khắc, nếu cậu mà đi cùng trường với tôi, nhẹ thì n/ợ môn, nặng thì..."

01

Ánh mắt Lục Tĩnh Châu hơi sững lại.

"Sao cậu biết tôi muốn đổi nguyện vọng?"

Tôi không đổi sắc mặt, bịa ra một lý do:

"Tôi thấy hai ngày nay cậu cứ xem đi xem lại tài liệu đăng ký nguyện vọng."

Thấy cậu ta nghi ngờ nhìn mình, tôi bồi thêm một câu:

"Điểm của cậu đủ vào Đại học Thanh của tỉnh, đừng tự làm khổ mình."

Mấy bạn học xung quanh nghe thấy, tiếng cười rộ lên lác đ/á/c.

"Không phải chứ, Dư Niệm, cậu tự luyến quá rồi đấy, Lục Tĩnh Châu đổi nguyện vọng hay không thì liên quan gì đến cậu?"

"Đúng thế, người ta đã bao giờ nói là muốn đăng ký cùng trường với cậu đâu? Cậu là cái thá gì chứ?"

"Có người chắc là thầm mến nam thần trường học từ lâu, muốn nhân cơ hội này lạt mềm buộc ch/ặt đây mà, ha ha ha!"

Tôi không giải thích.

Kiếp trước, Lục Tĩnh Châu đã lén đổi nguyện vọng thi đại học thành trường A mà tôi đã chọn.

Cả lớp chỉ có tôi và cậu ta đăng ký vào trường này.

Khoảnh khắc đó, người đã thầm mến Lục Tĩnh Châu suốt 3 năm như tôi cảm thấy cả thế giới bừng sáng.

Nam thần trường học Lục Tĩnh Châu, gia cảnh giàu có, là con trai của thành viên hội đồng trường.

Thời cấp 3, các loại giải vàng thi cấp tỉnh cậu ta cầm đến mỏi tay.

Chưa đầy 20 tuổi đã được hai công ty niêm yết đặt chỗ trước.

Cậu ta là thiếu niên tỏa sáng nhất trường.

Là bạn trai trong mơ của vô số nữ sinh.

Nhưng sau này tôi mới biết.

Lục Tĩnh Châu chỉ đang gi/ận dỗi.

Ánh trăng sáng của cậu ta đã ở bên một nam sinh trường khác.

Cậu ta muốn thông qua việc đổi nguyện vọng này để chứng minh rằng mình chẳng hề bận tâm đến ánh trăng sáng đó.

"Cậu định đăng ký trường nào?" Giọng Lục Tĩnh Châu bất chợt vang lên.

"Đại học A."

"Được, biết rồi."

Ánh mắt cậu ta thản nhiên nhìn tôi.

Tôi thở phào một hơi dài.

Kiếp này, Lục Tĩnh Châu đã đổi nguyện vọng lại như cũ, chắc là chúng tôi sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa nhỉ.

Nhưng tôi không ngờ tới.

Ngày tựu trường đại học.

Lục Tĩnh Châu kéo hành lý, xuất hiện ngay trước cổng trường Đại học A.

02

Tôi hoảng lo/ạn dời tầm mắt, giả vờ như không nhìn thấy.

Vậy mà Lục Tĩnh Châu lại đuổi theo vài bước, chặn trước mặt tôi.

Cậu ta lấy trong túi ra hai tấm vé xem hòa nhạc, ánh mắt lảng tránh hỏi: "Đi không?"

Tôi ngước nhìn cậu ta, trong lòng trào dâng những cảm xúc không thể gọi tên.

Kiếp trước, cũng vào ngày tựu trường này, cậu ta cầm vé xem hòa nhạc xuất hiện trước mặt tôi.

Lúc đó tôi vô cùng thụ sủng nhược kinh, tưởng rằng cậu ta đang hẹn mình.

Nhưng thực tế, hai tấm vé đó vốn dĩ là dành cho ánh trăng sáng của cậu ta.

Sau khi bị từ chối, cậu ta mới quay sang tìm tôi.

Giờ đây, tôi không chút do dự, kiên định nói:

"Xin lỗi."

"Tôi có người mình thích rồi."

Tôi giả vờ nghe một cuộc điện thoại rồi đi xa khỏi đó.

Trong đầu hiện lên cảnh tượng cùng Lục Tĩnh Châu đi xem hòa nhạc ở kiếp trước.

Khi tan cuộc, dòng người đổ dồn về phía lối ra.

Tôi đi theo sau cậu ta, sợ lạc nên không dám nắm lấy vạt áo cậu.

Vậy mà cậu ta đột nhiên quay người lại, nói: "Chúng ta yêu nhau đi."

Giọng cậu ta tùy ý, còn tôi thì vui đến đỏ cả mắt.

Nhưng một tuần sau.

Cậu ta lại gửi một tin nhắn: 【Chúng ta chia tay đi.】

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.

Nước mắt không ngừng rơi xuống điện thoại.

Tôi tự hỏi liệu có phải mình làm gì không tốt, khiến cậu ta chán gh/ét hay không.

Sau này tôi mới biết, ánh trăng sáng của cậu ta cãi nhau với bạn trai.

Cô ấy gọi điện cho cậu ta, khóc lóc nói là nhớ cậu.

Vì thế cậu ta không cần tôi nữa.

Tôi giống như chiếc áo khoác cũ nằm sâu trong tủ quần áo của cậu ta.

Trời lạnh thì lấy ra khoác tạm.

Trời nắng lại nhét vào trong.

Chúng tôi cứ dây dưa như vậy suốt 4 năm.

Mùa hè năm tốt nghiệp, chúng tôi nếm thử trái cấm.

Tôi nghĩ, nếu mình trao thân cho cậu ấy, liệu cậu ấy có không rời đi nữa không.

Ba giờ sáng.

Tôi bị á/c mộng làm cho bừng tỉnh.

Cánh tay cậu ta vẫn vắt trên eo tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta, cậu ta lẩm bẩm trong mơ:

"Gia Gia, Gia Gia."

03

Tống Gia Gia.

Cái tên ánh trăng sáng của Lục Tĩnh Châu.

Khoảnh khắc đó, tôi như rơi xuống hầm băng.

Tôi mò mẫm đi vào phòng tắm, ra sức chà xát từng tấc da th!t mà cậu ta đã chạm vào.

Chà đến đỏ ửng, đ/au rát, vậy mà vẫn thấy mình bẩn thỉu.

Nước từ trên đỉnh đầu dội xuống, không phân biệt được đâu là nước, đâu là nước mắt.

Chẳng bao lâu sau, tôi được chẩn đoán mắc bệ/nh trầm cảm.

Ban ngày tôi giả vờ như không có chuyện gì.

Ban đêm tôi mất ngủ suốt đêm này qua đêm khác.

Chỉ cần nhắm mắt lại, là có thể nghe thấy Lục Tĩnh Châu gọi tên Tống Gia Gia.

Cho đến ngày đó, tôi trèo qua lan can sân thượng.

Gió bỗng dưng nổi lên.

Bạn học chạy về phía tôi.

Lục Tĩnh Châu gào khóc gọi tên tôi.

Tiếng gọi dần xa dần.

Tôi tự nhủ với bản thân: "Dư Niệm, cuối cùng cũng kết thúc rồi."

04

Chuyện từ chối Lục Tĩnh Châu không lâu sau đã lan truyền khắp trường.

Giờ ra chơi tôi đi lấy nước, những ánh mắt kỳ lạ đổ dồn về phía tôi ở hành lang.

"Là cô ta đấy à? Người từ chối nam thần mới của trường ấy? N/ão có vấn đề gì à?"

"Đó là Lục Tĩnh Châu đấy, nghe nói sau khi cậu ấy đăng ký vào trường mình, hiệu trưởng liền mời cậu ấy đóng phim quảng cáo luôn, cô ta tưởng mình là ai chứ?"

"Nữ học bá thì gh/ê g/ớm lắm à."

Tôi vặn ch/ặt nắp cốc, mặt không cảm xúc đi ngang qua họ.

Khi về ký túc xá, bạn cùng phòng Lâm Chi ghé sát lại: "Cậu và Lục Tĩnh Châu quen nhau từ trước à? Cậu ấy lúc nào cũng xuất sắc như vậy sao? Cấp 3 cậu ấy có từng yêu đương chưa?"

"Xin lỗi, tôi và cậu ấy thực ra không thân."

Nghe tôi trả lời như vậy, cô ấy không bỏ cuộc, lại hạ thấp giọng:

"Dư Niệm, cậu có biết có bao nhiêu người muốn hẹn Lục Tĩnh Châu mà không được không, vậy mà cậu lại từ chối cậu ấy!"

"Cậu thực sự có người mình thích rồi à? Người đó còn xuất sắc hơn cả nam thần Lục sao?"

Tôi ngẩng đầu, mỉm cười lịch sự với cô ấy.

Thực ra làm gì có người mình thích nào.

Chẳng qua là không muốn đi vào vết xe đổ nữa mà thôi.

Tôi cứ ngỡ làm vậy là có thể không còn liên quan gì đến Lục Tĩnh Châu nữa.

Nhưng không ngờ ở hành lang lớp học đại cương, Lục Tĩnh Châu lại gọi tôi lại lần nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
6 Lòng đố kỵ Chương 15
10 Thay Muội Gả Chương 18
11 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm