Thế nhưng lúc này, tôi chỉ muốn trốn tránh cậu ta, rời xa cậu ta thật xa.

Tôi kinh hãi nhìn cậu ta, giơ tay ra sức đẩy cậu ta ra: "Buông tôi ra!"

Cậu ta lại đứng bất động như một bức tường.

"Niệm Niệm, nghe lời đi, chúng ta làm lại từ đầu."

"Làm lại từ đầu?" Tôi cảm thấy thật nực cười, "Làm lại thế nào đây? Chẳng lẽ trọng sinh một lần, cậu có thể hoàn toàn quên đi Tống Gia Gia, không màng đến cảm nhận của cô ta sao?"

Khuôn mặt Lục Tĩnh Châu trắng bệch như một tờ giấy.

"Sao thế? Không nói được gì nữa à?" Tôi khẽ thở dài, "Cái gọi là không quên được của cậu, chẳng qua chỉ là sự áy náy đối với tôi mà thôi, không phải là yêu."

"Không phải, tôi..."

"Lục Tĩnh Châu, chúng ta thôi đi." Tôi ngắt lời cậu ta.

Đã làm lại một lần, ai lại muốn ngã vào cùng một người đàn ông lần thứ hai chứ?

Huống hồ, kỳ vọng của tôi dành cho Lục Tĩnh Châu đã cạn kiệt từ kiếp trước rồi.

Tôi quay người bỏ đi, từ chối một cách triệt để.

Nhưng Lục Tĩnh Châu lại kéo tôi lại:

"Cậu thực sự không còn quan tâm đến tôi nữa sao?"

Tôi im lặng gật đầu.

Lục Tĩnh Châu nhìn chằm chằm vào mắt tôi rất lâu, rồi chậm rãi buông tay ra.

"Được thôi, tùy cậu."

Cậu ta đ/ập cửa bỏ vào phòng bao.

Bên trong vang lên một tiếng động trầm đục, như thể có chiếc cốc nào đó vừa ném vào cánh cửa.

14

Sau ngày hôm đó, tôi và Lục Tĩnh Châu đều ngầm hiểu mà không ai làm phiền ai.

Cậu ta lại trở về dáng vẻ lạnh lùng như trước kia.

Thỉnh thoảng chạm mặt, cậu ta cũng giả vờ như không nhìn thấy tôi.

Ngược lại, cậu ta lại đột nhiên trở nên rất thân thiết với Tống Gia Gia.

Dần dần, mọi người đều đồn đại:

【Lục Tĩnh Châu và hoa khôi trường bên Tống Gia Gia yêu nhau rồi thì phải, dạo này ngày nào họ cũng như hình với bóng.】

【Á á á! Của nhà trồng được không để lọt ra ngoài!】

【Tôi đã bảo mà, trước đây họ cứ m/ập mờ dây dưa với nhau thôi.】

Những lời đó từ khắp mọi nơi bay vào tai tôi, trốn thế nào cũng không thoát.

Tôi coi như không nghe thấy, vì tôi còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

Trước đây sau khi hẹn hò với Lục Tĩnh Châu, việc học của tôi bỏ bê hoàn toàn.

Rõ ràng bản thân cũng được coi là một học bá, vậy mà lại từ bỏ việc tiếp tục học tập nâng cao.

Mỗi ngày trong đầu chỉ toàn nghĩ về chuyện của cậu ta.

Mẹ tôi một mình đi làm xa, nuôi tôi ăn học, mỗi tháng khi chuyển tiền vào thẻ đều kèm theo một câu:

"Niệm Niệm, con cứ yên tâm học hành nhé."

Tôi cảm thấy hổ thẹn, nhưng chỉ có thể ngập ngừng không nói nên lời.

Lục Tĩnh Châu sau khi biết tình cảnh nhà tôi đã thản nhiên nói với tôi:

"Tôi cứ tưởng chuyện gì to t/át, tôi nuôi cậu."

Tôi đã tin là thật.

Thời điểm đó, tôi ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần được ở bên cậu ta, thành tích tốt hay không, có công việc tốt hay không, đều không còn quan trọng nữa.

Nhưng sau đó thì sao, chúng tôi thậm chí còn chẳng có tương lai.

Tôi đã tự tay dâng hiến cuộc đời mình cho một người chưa từng thực sự nhìn nhận tôi.

Giờ đây, tuyệt đối không thể để đầu óc yêu đương m/ù quá/ng như vậy được nữa.

Thế nhưng tôi phát hiện ra mình càng muốn tránh né Lục Tĩnh Châu, thì lại càng thường xuyên chạm mặt họ ở đủ loại nơi.

15

Căng tin ồn ào náo nhiệt.

Tôi bưng khay cơm, tìm một góc khuất rồi ngồi xuống.

Vừa gắp một miếng cơm, một cái bóng đã đổ xuống trước mặt tôi.

"Dư Niệm, tôi và Tĩnh Châu có thể ngồi đây không?" Tống Gia Gia cười nhẹ, "Trong căng tin không còn chỗ trống nào khác rồi."

"Không phiền đâu."

Lời vừa dứt, Lục Tĩnh Châu bưng hai khay cơm ngồi xuống.

Tống Gia Gia dùng đũa chọc chọc vào mấy con tôm trong khay, "Tĩnh Châu, bộ móng tay tôi mới làm, tôm này khó bóc quá."

Lục Tĩnh Châu không nói gì, gắp mấy con tôm từ khay cô ta sang khay mình, từng con một ngắt đầu bỏ vỏ.

Tôi nhớ lại kiếp trước, tôi và Lục Tĩnh Châu cùng đi ăn buffet.

Cậu ta lấy cả một đĩa tôm, nhưng chỉ mải mê cúi đầu nhắn tin.

Tôi bóc tôm rồi đặt vào bát cậu ta, chất thành một ngọn núi nhỏ.

Vậy mà cậu ta chỉ vì một cuộc điện thoại của Tống Gia Gia mà nói đi là đi ngay.

Cuối cùng số tôm đó bị nhân viên phục vụ dọn đi, đổ vào thùng nước thải.

Giờ đây, cậu ta lại có thể cam tâm tình nguyện bóc tôm cho Tống Gia Gia.

Tôi đang nghĩ ngợi thì Hà Diệp ngồi xuống chỗ trống bên cạnh tôi.

"Ồ, hai người dính nhau quá nhỉ, Tống Gia Gia, ăn cơm mà cũng chạy sang căng tin trường bọn tôi à?"

Hà Diệp liếc nhìn đối diện, "Hai người ngồi ăn cùng nhau trông cũng xứng đôi đấy."

Tống Gia Gia đỏ bừng mặt, "Thật á?"

Hà Diệp quay sang nhìn tôi, "Không tin cậu hỏi Dư Niệm xem."

"Ừm, quả thực rất xứng đôi."

Giây tiếp theo, con tôm trong tay Lục Tĩnh Châu bị bẻ làm đôi.

"Tôi đã bảo mà," Hà Diệp nói rồi gắp một chiếc đùi gà vào khay của tôi, "Ăn nhiều vào, nhìn cậu g/ầy quá."

Lời cảm ơn vừa đến bên môi, cậu ta lại định gắp thêm một thìa gà cung bảo vào khay của tôi.

Nhưng tay của Lục Tĩnh Châu đã vươn từ phía đối diện sang.

Cậu ta gi/ật lấy chiếc thìa đựng gà cung bảo trên tay Hà Diệp rồi đổ hết vào khay của mình.

"Này, Lục Tĩnh Châu, sao cậu còn tranh ăn với con gái thế?"

"Tôi muốn ăn."

Hà Diệp bực bội, "Muốn ăn thì tự đi mà lấy!"

Tôi đặt đũa xuống, "Không sao, dù sao tôi cũng bị dị ứng lạc, không ăn được món này."

"Ra là vậy, được, lần sau sẽ nhớ." Hà Diệp cười ngượng ngùng.

Một lúc sau, Tống Gia Gia nhỏ giọng nói, "Hai người các cậu cũng rất xứng đôi."

Lục Tĩnh Châu không biết bị làm sao, mới ăn được hai miếng đã muốn rời đi.

"Tôi ăn no rồi."

16

Tôi không ngờ Lục Tĩnh Châu lại đợi tôi dưới chân ký túc xá.

Cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt như sắp mất kiểm soát.

"Dư Niệm, cậu thật vô tình."

"Rõ ràng trước đây cậu là người quan tâm nhất đến việc tôi ở bên Tống Gia Gia mà."

"Cậu cũng nói rồi đấy, đó là trước đây." Tôi cười bất lực.

Khi đó, đối mặt với tình cảm dành cho Lục Tĩnh Châu, tôi luôn lo được lo mất.

Để bản thân trông giống Tống Gia Gia hơn, tôi bắt đầu học trang điểm, bắt đầu nghiên c/ứu cách ăn mặc thường ngày của cô ta, thậm chí tôi còn đổi kiểu tóc giống hệt cô ta.

Chỉ để bản thân trông giống cô ta hơn một chút.

Vậy mà Lục Tĩnh Châu lại nhìn tôi với vẻ kh/inh bỉ, "Không cần thiết đâu, cậu mãi mãi không thể trở thành cô ấy được."

"Xin lỗi, Niệm Niệm."

"Lần này, tôi sẽ bù đắp cho cậu, tôi sẽ chỉ yêu mình cậu thôi, tôi đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta tốt nghiệp xong sẽ kết hôn."

"Tống Gia Gia cô ta còn lâu mới bằng cậu."

Lời nói của Lục Tĩnh Châu kéo dòng suy nghĩ của tôi trở về.

Tống Gia Gia là cô gái ngậm thìa vàng từ khi mới sinh ra, khả năng cao là cô ta không thể liên tục cung cấp giá trị cảm xúc cho Lục Tĩnh Châu như tôi đã từng làm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
6 Lòng đố kỵ Chương 15
10 Thay Muội Gả Chương 18
11 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm