Ta chẳng bận tâm đến gã, cứ thế sải bước đi vào.
Phủ Hầu rộng lớn, đình đài lầu các, giả sơn nước chảy quanh co.
Thế nhưng vừa đặt chân vào trung đình, ta đã nhận ra điểm bất thường.
Phong thủy trong trạch viện này đã bị kẻ khác động tay.
Trong không khí thoang thoảng một mùi hôi thối khó ngửi, không phải mùi của người ch*t, mà là tà khí tỏa ra từ thứ gì đó ch/ôn vùi dưới đất quanh năm không thấy ánh mặt trời.
Ta theo quản sự m/a ma đi tới chủ viện.
Chưa kịp vào cửa, đã nghe bên trong truyền ra tiếng ho khan kìm nén.
“Phu nhân, lại có một vị đại phu tới.”
M/a ma khẽ khàng bẩm báo.
Ta bước vào, ngăn qua bức mành châu, thấy một phụ nhân tiều tụy đang tựa bên giường bạt bộ.
Đó là Trấn Quốc Hầu phu nhân, sinh mẫu của Kỷ Quan Trần.
Cũng chính là thân mẫu của ta.
Tóc bà đã bạc quá nửa, ánh mắt trống rỗng, chỉ khi nghe thấy hai chữ “đại phu”, mới miễn cưỡng tụ lại một tia sáng.
“Đại phu… nhi tử Quan Trần của ta nó…”
Bà chỉ mới nói được nửa câu, nước mắt đã lã chã rơi xuống.
Kỷ Quan Trần trong túi Càn Khôn đi/ên cuồ/ng giãy giụa, lá cấm ngôn phù bị nó va đ/ập đến mức nóng rực lên.
Ta trấn tĩnh t/âm th/ần, tiến lên bắt mạch.
Mạch tượng của phu nhân rất lo/ạn, tâm lực tiều tụy, chẳng những vì nhi tử mất tích, mà còn vì tà khí trong phòng này đang không ngừng hút cạn sinh cơ của bà.
Ta buông tay, đảo mắt nhìn quanh căn phòng.
Giường lớn gỗ tử đàn, bình phong thêu Tô Châu, món nào cũng đáng giá vạn vàng.
Nhưng thứ bắt mắt nhất, chính là chiếc lư hương ngọc đen đặt nơi đầu giường.
Trong lư hương đ/ốt lên làn khói xanh lượn lờ, mùi hương thanh khiết.
“Mùi hương này của phu nhân, là lấy từ đâu?” Ta tiện miệng hỏi.
Hầu phu nhân ngẩn người, lau nước mắt: “Là… là do nhị thúc của Quan Trần tìm về. Nói là trầm hương cực phẩm giúp an thần định chí, có chuyện gì sao?”
Ta mỉm cười, không đáp.
Trầm hương cực phẩm?
Đây là x/á/c ch*t của bách tiết trùng nghiền thành bột trộn vào hương liệu, chuyên dùng để ăn mòn thần h/ồn người sống, gọi là “Tỏa H/ồn Hương”.
Nhị thúc?
Xem ra nước trong phủ Hầu này còn sâu hơn ta tưởng.
03
“Tâm bệ/nh của phu nhân khó giải, khí huyết đều suy. Ta kê một đơn th/uốc, điều dưỡng vài ngày là ổn.”
Ta nhấc bút, viết đại vài vị dược liệu tầm thường giúp an thần bổ khí.
Đáy mắt Hầu phu nhân thoáng qua một tia thất vọng.
Bà đã gặp quá nhiều thần y, kẻ nào cũng chỉ nói những lời như vậy.
“Làm phiền đại phu rồi.” Bà mệt mỏi vẫy tay.
Ta thu tráp th/uốc lại, nhưng không rời đi.
“Phu nhân, nếu tin tưởng ta, tối nay giờ Tý, hãy chừa lại một cánh cửa hậu.”
Ta hạ thấp giọng.
Hầu phu nhân gi/ật mình ngẩng đầu, nhìn ta đầy hoài nghi: “Ngươi… ngươi biết Quan Trần đang ở đâu?”
Kỷ Quan Trần trong túi Càn Khôn kích động đến mức suýt làm rá/ch túi.
Ta ấn mạnh xuống thắt lưng.
“Chẳng những biết ở đâu, ta còn biết, có kẻ muốn nó vĩnh viễn không thể trở về.”
Sắc mặt phu nhân trắng bệch tức thì, gắng gượng muốn đứng dậy: “Ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai!”
“Ta chỉ là kẻ kinh doanh nhận tiền làm việc.”
Ta lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua chiếc lư hương ngọc đen.
“Ghi nhớ, tối nay giờ Tý. Dù nghe thấy động tĩnh gì, cũng chớ có bước ra.”
Nói đoạn, ta xoay người rời khỏi chủ viện.
Vừa bước ra khỏi cửa phủ Hầu, một luồng kình phong từ bên cạnh ập tới.
Ánh mắt ta lạnh đi, chân bước lách, tay trái rút từ trong ống tay áo ra một lá bùa vàng.
“Keng!”
Một tiếng kim loại va chạm giòn giã.
Lá bùa của ta vừa vặn chặn đứng một thanh hoành đ/ao vừa tuốt vỏ.
Kẻ cầm đ/ao mặc bộ phi ngư phục màu vàng sẫm, dáng người cao ráo, mày mắt lạnh lùng, tỏa ra một luồng sát khí bất khả xâm phạm.
Trấn Yêu Ty, Hạc Quy.
Con chó đi/ên khiến mọi yêu m/a q/uỷ quái trong kinh thành, bao gồm cả những thuật sĩ đi trên ranh giới xám như chúng ta đều nghe tên đã khiếp đảm.
“Đàn đại chưởng quỹ, không ở tiệm làm hình nhân giấy của ngươi, lại chạy tới phủ Trấn Quốc Hầu để l/ừa đ/ảo sao?”
Hạc Quy thu đ/ao vào vỏ, nhìn ta với nụ cười nửa miệng.
“Hạc chỉ huy sứ nói quá lời, ta dựa vào tay nghề mà ăn, sao gọi là l/ừa đ/ảo? Ngược lại là Trấn Yêu Ty, từ khi nào lại rỗi hơi quản cả chuyện tranh đấu gia tộc của người phàm?”
Hạc Quy tiến lại gần một bước, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can ta.
“Tranh đấu người phàm ta không quản. Nhưng nếu có kẻ lợi dụng tà thuật, mưu đồ hồi sinh một con yêu quái ngàn năm trong kinh thành, thì đó là việc của ta.”
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta.
“Đêm qua giờ Tý, có người thấy một chiếc kiệu đen vào tiệm của ngươi. Đàn Ca, tốt nhất đừng nói với ta là ngươi đã nhận đơn hàng đó.”
Tim ta đ/ập thịch một cái.
Khứu giác của con chó đi/ên này còn nhạy hơn cả chó thật.
“Nếu ta nói ta không nhận, ngươi có tin không?”
“Không tin.”
Hạc Quy cười lạnh, lấy từ trong ng/ực ra một bộ xiềng xích đúc bằng tinh cương.
“Vậy nên, đi theo ta một chuyến.”
04
Ta nhìn bộ xiềng xích ấy, khóe miệng gi/ật giật.
“Hạc Quy, ngươi phải có đạo lý chút chứ. Ta chỉ là một thợ làm giấy yếu đuối, ngươi hở chút là dùng xiềng xích, làm tổn hại hình tượng huy hoàng của Trấn Yêu Ty đấy.”
Kỷ Quan Trần trong túi Càn Khôn cuối cùng cũng cọ rơi được lá cấm ngôn phù, gào lên một tiếng: “Đừng bắt nàng! Nàng là tỷ tỷ của ta! Nàng phải c/ứu mạng ta đấy!”
Không gian bỗng chốc im bặt.
Động tác của Hạc Quy khựng lại.
Hắn cúi đầu nhìn túi bên hông ta, rồi lại nhìn ta.
“Từ khi nào ngươi có thêm một đệ đệ? Lại còn là một con vẹt?”
Ta vỗ mạnh vào túi Càn Khôn một cái.
“Lượm được, n/ão bộ không được bình thường.”
Hạc Quy hiển nhiên không tin.
Hắn vươn tay định chộp lấy cái túi.
Đúng lúc này, cửa hông phủ Trấn Quốc Hầu đột ngột mở ra.
Kẻ được gọi là nhị thúc kia, Kỷ nhị lão gia, dẫn theo vài tùy tùng vội vã bước ra ngoài.
Hạc Quy lập tức dừng động tác, lách mình trốn vào con hẻm bên cạnh, tiện tay kéo cả ta vào theo.
“Đừng lên tiếng.”
Hắn bịt miệng ta lại, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai.
Ta nhíu mày, giãy giụa một chút, nhưng lại bị hắn ấn ch/ặt hơn.
Chúng ta tận mắt chứng kiến Kỷ nhị lão gia lên một cỗ xe ngựa, phóng thẳng về hướng ngoại thành.
“Hắn đi đâu?” Ta dùng khẩu hình hỏi.
Hạc Quy buông tay, ánh mắt nghiêm trọng: “Ngoại thành, bãi tha m/a.”
“Nửa tháng nay, kinh thành đã có năm vị thế gia công tử hôn mê vô cớ, triệu chứng y hệt thế tử Trấn Quốc Hầu.
Ta đã điều tra, những người này trước khi hôn mê đều từng tiếp xúc với những thứ do Kỷ nhị lão gia gửi tặng.”
Ta nhớ lại chiếc lư hương ngọc đen trong phòng phu nhân.