Tạ Nam Đình chủ động xin đi, đến nơi trị thủy.
Chàng ta đinh ninh rằng mình đã cưới được người mệnh Phượng, tất sẽ được trời cao che chở.
Bởi vậy, chẳng hề phòng bị gì, cứ thế m/ù quá/ng lao vào nơi nguy hiểm nhất.
Chàng ta tất nhiên bị lây bệ/nh.
Nhà họ Từ đã dốc hết số dược liệu vốn đã khan hiếm trong vùng dịch để c/ứu sống chàng.
Cuối cùng Tạ Nam Đình quả nhiên bình an vô sự.
Trở về Trường An phục mệnh, được Bệ hạ ban thưởng.
Thế nhưng cả nhà họ Từ, từ già tới trẻ, từ chủ tới tớ, đều bị chàng lây bệ/nh, không th/uốc nào c/ứu nổi, cuối cùng cả nhà treo cờ trắng, chẳng một ai sống sót.
Thực ra, trên người Tạ Nam Đình vẫn còn số dược liệu đủ cho mười người dùng.
Nhưng chàng ta sợ rằng trên đường về Trường An sẽ lại bị lây nhiễm lần nữa.
Vì vậy, chàng ta từ chối lấy ra c/ứu những vị đại phu đã c/ứu mạng mình.
Nhận được tin người nhà ngoại qu/a đ/ời, lòng ta đ/au như c/ắt.
Tạ Nam Đình ôm ta vào lòng, giọng điệu hờ hững.
"Một tướng công thành vạn cốt khô, có thể vì ta mà làm chút việc, cũng coi như họ ch*t đúng chỗ."
Ta cúi đầu lau nước mắt, chàng ta lại có chút không hài lòng.
"Nàng không vui vì ta sao?"
"Các hoàng huynh không dám tới vùng dịch, chỉ có ta dám, hơn nữa, ta còn sống trở về."
"Nay, phụ hoàng trọng dụng ta nhất."
"Chấp Ngọc, chính mệnh Phượng của nàng đã bảo hộ ta."
14
Mùa lũ vừa dứt, vùng ngoại ô quả nhiên bùng phát dị/ch bệ/nh.
Lần này, ngoại tổ mẫu cùng cậu đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Với sự giúp đỡ của ta, nhà họ Từ nhanh chóng tìm được phương th/uốc trị bệ/nh đúng triệu chứng nhất.
Cả nhà trên dưới, bất kể nam nữ già trẻ, chủ tớ sang hèn, đều túc trực trong dược phòng.
Người bốc th/uốc, người nghiền th/uốc, người cân th/uốc.
Từng thang th/uốc được đưa đi như nước chảy, tới tận tay người dân gặp nạn.
Dị/ch bệ/nh tuy vẫn đang lan rộng.
Nhưng tốc độ lây lan đã chậm lại rõ rệt.
Ngoại ô truyền tin về, tuy vẫn có người bệ/nh nặng không qua khỏi, nhưng con số t/ử vo/ng báo cáo lại thấp hơn kiếp trước rất nhiều.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng tin tức lại truyền tới.
Bệ hạ lo lắng tình hình thiên tai ở Giang Nam, đặc biệt phái Ngũ hoàng tử tới tuần tra.
Tạ Nam Đình, lại sắp tới Thái Thương rồi!
Muội muội ngồi bên cạnh ta, nghe thấy tin này, dường như có chút thất thần.
Những ngày này, muội ấy cùng chúng ta bận rộn trong dược phòng, tạm thời quên đi phiền n/ão, người cũng hoạt bát hơn vài phần.
Nhưng giờ đây...
Muội muội nhìn chuông gió dưới hiên đến ngẩn ngơ, giọng điệu hờ hững.
"Chàng từng dùng lưu ly hồng làm chuông gió tặng muội, nói rằng mỗi khi lay động, đều là nỗi tương tư. Nếu muội nhớ chàng, cứ nghe tiếng chuông là được."
"Giang Nam gặp nạn cũng chẳng phải lần đầu, thường ngày đều là đại thần tuần phủ đến trị, Tạ Nam Đình là hoàng tử tôn quý, sao lại phái chàng tới chứ?"
Muội muội ngước đầu nhìn ta, đôi mắt long lanh.
"Tỷ tỷ, tỷ nói xem, có phải chàng vì muội mà tới không?"
Ta không đành lòng: "Tương Quân..."
Muội muội lại đã vui mừng lên rồi.
"Nếu chàng tới cầu muội tha thứ, muội không thể dễ dàng bỏ qua cho chàng được. Chàng làm muội đ/au lòng, muội phải làm kiêu một chút, bắt chàng cũng phải đ/au lòng mới được."
Nhưng muội ấy lại chợt khựng lại, gương mặt g/ầy gò lộ ra vẻ thẹn thùng.
"Nhưng tỷ tỷ ơi, muội không nỡ để chàng đ/au lòng."
"Có phải muội vô dụng quá rồi không?"
15
Sau khi tới Thái Thương.
Tạ Nam Đình không ở hành cung, chỉ đích danh muốn ở nhà ngoại tổ phụ ta.
Lúc rảnh rỗi, chàng hỏi ngoại tổ phụ: "Nghe nói con gái của Quốc sư đại nhân là ngoại tôn nữ của ngài, nàng hiện đang ở đâu?"
Ngoại tổ phụ chỉ biết Tạ Nam Đình từng đính hôn với muội muội rồi lại hủy hôn, không hề biết mối duyên n/ợ giữa chàng và ta.
Không đoán được tâm ý chàng, đành nói thật.
"Nàng hiện đang ở phủ của ta."
Tạ Nam Đình mỉm cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.
"Nghe nói nàng thích hoa sen nhất, gần đây ta có tâm vẽ sen, không biết có thể mời nàng chỉ điểm đôi chút không?"
Ngoại tổ phụ gọi muội muội tới biệt viện.
Biết Tạ Nam Đình muốn gặp mình.
Muội muội như sống lại.
Tựa như đóa hoa hải đường no nước, vô cùng xinh đẹp.
Đặc biệt lấy miếng ngọc bội Tạ Nam Đình tặng cài vào thắt lưng.
Đây chính là món quà đầu tiên chàng tặng muội ấy mà.
Trong biệt viện, Tạ Nam Đình đang ngắm những đóa sen trong hồ.
Đã gần cuối hạ, hoa sen hầu như đã tàn hết.
Chỉ còn lại những cành sen khô đứng trơ trọi, mang vẻ đẹp riêng biệt.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Tạ Nam Đình mỉm cười.
"Nàng nói nàng chỉ yêu hoa sen, ta về Trường An đã chạm khắc một chiếc đèn hoa sen tặng nàng. Treo dưới hiên, đêm đêm chiếu sáng cho nàng có được không?"
Nói rồi, chàng cầm hộp gấm trên bàn, quay người lại.
Muội muội không hiểu chuyện gì, chỉ cười đáp:
"Có phải chàng nhớ nhầm rồi không? Thứ muội yêu nhất là hải đường... Ngàn chiếc đèn hoa chàng tặng muội, chạm khắc chính là hải đường rủ đấy."
Tạ Nam Đình nhìn thấy là muội ấy, không khỏi sững sờ.
"Sao lại là nàng?"
Muội muội cũng ngẩn người: "Chẳng phải chàng bảo muội tới sao?"
Tạ Nam Đình không trả lời.
Muội muội tâm tư xoay chuyển, lập tức hiểu ra đầu đuôi câu chuyện.
"Tỷ tỷ của muội thích sen nhất, vậy người chàng đợi, là tỷ tỷ muội?"
Tạ Nam Đình mặc định.
Ý cười rạng rỡ trên mặt muội muội dần nhạt đi.
"Trong mắt chàng, rốt cuộc muội là gì?"
Tạ Nam Đình nhìn muội ấy, nụ cười hờ hững.
"Tương Quân, nàng không hiểu đâu, nhân duyên giữa ta và tỷ tỷ nàng đã định sẵn từ trước."
Muội muội cắn môi.
"Nếu nhân duyên đã định, sao lúc đầu chàng lại chọn muội?"
Tạ Nam Đình nhìn ráng chiều phía chân trời, giọng điệu buồn bã.
"Ta tìm thấy nàng ấy quá muộn."
"Nhưng may thay, vẫn còn kịp c/ứu vãn."
Lời chàng nói thật hoang đường.
Muội muội muốn đ/âm chọc chàng vài câu, nhưng vì thân phận của chàng, lại đành nuốt ngược trở vào.
Cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Tỷ tỷ muội sẽ không thích chàng đâu."
Tạ Nam Đình lại cười.
Trong nụ cười ấy có vài phần bao dung.
Như thể đang tha thứ cho sự trẻ con của muội ấy.
"Tỷ tỷ nàng không thích ta, nàng phải nghĩ cách khiến nàng ấy thích ta chứ."
"Nàng biết đấy, ta đang tuần tra ở Thái Thương, nhà ngoại tổ phụ nàng trị dịch là công hay tội, chỉ là một câu nói của ta thôi."
"Tương Quân, nàng là một cô nương thông minh, nghĩ rằng sẽ không trơ mắt nhìn trăm mạng người nhà họ Từ phải ch*t, đúng không?"
16
Khi ta từ y quán về nhà, đã là đêm khuya.
Muội muội đang đợi ta trong phòng.
Ta mới biết, Tạ Nam Đình lại dùng tính mạng của người nhà họ Từ để u/y hi*p ta.
Dưới ánh nến, muội muội sắc mặt tái nhợt, nhưng thần thái lại có vài phần kiên định.
"Tạ Nam Đình hắn... đúng là kẻ đi/ên."
"Tỷ tỷ, tỷ không được gả cho chàng ta, gả cho kẻ như vậy, sau này không biết sẽ phải chịu bao nhiêu khổ sở đâu."