Cho nên hắn mới vừa mắt chọn lấy nàng.
Bởi hắn biết, nàng xuất thân cửa thấp, dễ bề nắm thóp, gả cao như vậy, tất sẽ dung nạp được tâm thượng nhân của hắn.
Mà hắn cũng nghe danh, nhà họ Từ còn có một nàng thứ nữ.
Sau khi vợ cả gả đi.
Đúng dịp Thái hậu nương nương tuyển chọn nữ quan, nàng liền được đưa vào cung.
Thâm cung tựa biển, hoàng thành nguy nga.
Đi một đi mấy năm, bặt vô âm tín.
Có lẽ là có, nhưng hắn chỉ coi nàng là một cung nữ bình thường mà thôi.
Chẳng hề để tâm.
Cho nên——
"Từ... Lệnh Dung!"
Hắn khó khăn thốt ra cái tên vừa xa lạ vừa quen thuộc này:
"Ngươi là Từ Lệnh Dung?!"
Ta lạnh lùng nhìn hắn, như nhìn một con chó, từng chữ từng chữ:
"Chu, Cảnh, Hoàn."
Chữ chữ giấu bén, câu câu mang d/ao.
11
Trong Ngự thư phòng.
Tiếng trẻ con khóc không dứt.
Biểu cảm của Chu Cảnh Hoàn biến hóa khôn lường.
Đáng lẽ, thấy Thiến Nương bị thương hắn phải nổi gi/ận đòi lại công đạo, nhưng khi nhìn thấy gương mặt giống đích tỷ đến bảy phần của ta.
Hắn lại ngẩn ngơ:
"Sao ngươi lại..."
Bịch!
Hắn không kịp đề phòng, bị ta một cước đ/á văng xuống đất.
Tiếng xươ/ng cốt vỡ vụn vang lên giòn giã, Liễu Thiến Nương lồm cồm bò dậy tiến lên:
"Ngươi, ngươi đi/ên rồi, sao ngươi dám đ/á/nh Cảnh Hoàn ca ca!"
Ả đã bị đ/á/nh sợ, mới nói xong câu đầu, chạm phải ánh mắt ta liền lập tức dời mắt đi, giọng yếu ớt:
"Hắn, hắn là quan triều đình..."
Quan triều đình?
Ta mắt không chớp, giẫm lên xươ/ng sườn hắn, nghiền mạnh, kh/inh miệt:
"Đó là cái thứ gì cơ chứ!?"
Lực đạo nặng nề.
Khiến Chu Cảnh Hoàn phun thẳng một ngụm m/áu tươi!
Sự ngẩn ngơ còn sót lại hoàn toàn tỉnh táo, thay vào đó là sự tức gi/ận và chán gh/ét.
"Ngươi quả nhiên giống hệt con đàn bà đích tỷ của ngươi, đều là lòng dạ rắn rết, lại còn ngang ngược càn rỡ! Giờ đây, nếu ngươi quỳ xuống nhận lỗi với Thiến Nương, ta sẽ không truy c/ứu, bằng không, dù Từ Thục Nghi đã ch*t, ta cũng sẽ không vì chút tình cũ mà mềm lòng!"
Nhận lỗi? Hắn cũng xứng sao?!
Trong mắt ta không chút ý cười, chỉ nói:
"A tỷ của ta là người dịu dàng lương thiện nhất, người dạy ta viết chữ, truyền thụ lễ nghi."
Thì sao chứ?
Chu Cảnh Hoàn không hiểu ý.
Liền nghe ta nói tiếp:
"Mà giờ đây, người ch*t rồi."
Đồng tử hắn co rút mạnh.
Tiếng nói bên tai tựa oán linh thì thầm:
"Người gả vào nhà họ Chu các ngươi, rồi ch*t——"
Bàn chân đ/è trên ng/ực hắn ngày càng nặng, gần như ngh/iền n/át ngũ tạng lục phủ của hắn!
Hắn chợt nhớ lại, nhớ đến lúc người vợ cả kia bệ/nh mất.
Hắn từng đến xem.
Là sự hoảng lo/ạn bối rối mà chính hắn cũng chưa từng nhận ra.
Nhưng hắn đến rồi, nhận được là gì?
Trong viện, tâm phúc của nàng chặn hắn lại, sau viện lửa ch/áy ngút trời, tâm phúc kia nói:
"Chủ quân, phu nhân đã dặn, lửa vô tình, xin đừng lại gần."
Thứ hắn nhận được chỉ là một nắm tro tàn tan theo gió.
Từ Thục Nghi, lòng dạ thật tà/n nh/ẫn.
Ch*t cũng không chịu cúi đầu trước hắn, lại càng giống như những lần hắn che chở Liễu Thiến Nương, nàng từng nói:
"Nữ tử họ Từ tuyệt không cùng phường kỹ nữ chung lối."
Khi đó hắn gi/ận cực, cười lạnh:
"Đừng quên, ngươi là vợ nhà họ Chu ta, ngày sau ch*t đi, ta sẽ hợp táng cùng Thiến Nương, chẳng lẽ ngươi không phải vào m/ộ nhà họ Chu sao?"
Thực ra khoảnh khắc câu nói đó thốt ra.
Hắn đã hối h/ận rồi.
Bởi khi lời vừa dứt, ánh mắt thanh cao vốn có của Từ Thục Nghi nhìn hắn, chỉ còn lại sự thất vọng tràn trề.
Mà những thất vọng này, trong ba tháng chưa nạp Liễu Thiến Nương vào cửa, vốn là tình yêu thầm lặng như mưa xuân thấm đất.
Khi đó họ tân hôn mặn nồng, nàng dịu dàng săn sóc, hắn kinh ngạc trước tài hoa của vợ.
Cũng coi là ân ái ngọt ngào.
Cho đến tháng thứ ba, Liễu Thiến Nương không chịu nổi nữa khóc lóc đòi nhảy hồ.
Hắn không đành lòng, cuối cùng mang người đến trước mặt Từ Thục Nghi.
Mọi chuyện, chính là thay đổi như thế.
Là vợ cả, Từ Thục Nghi gi/ận dữ vì chồng s/ỉ nh/ục mình.
Là phu quân, Chu Cảnh Hoàn lại không hiểu, Thiến Nương đáng thương như vậy, chẳng qua chỉ là nạp vào phủ thôi, nàng còn tính toán điều gì?
Mặt gương phẳng lặng xuất hiện vết nứt.
Rồi trong những lần Liễu Thiến Nương hết nhảy hồ lại trúng đ/ộc, vỡ tan tành.
Đến cuối cùng, lại thành hung dữ cấu x/é, đ/âm thấu tim gan nhau.
Hắn nói:
"Ngươi không phải tự xưng thanh cao sao? Có bản lĩnh thì trăm năm sau đừng vào m/ộ nhà họ Chu ta, tránh cho phải ch/ôn cùng nơi với kẻ phường kỹ nữ mà ngươi kh/inh bỉ nhất!"
Nàng đáp: "Được."
Và cũng đã làm được.
Một mồi lửa, th/iêu sạch tất cả.
Kèm theo đó là để lại một vết s/ẹo trong lòng hắn.
15
"Vậy thì dựa vào đâu mà ngươi trách ta?!"
Chu Cảnh Hoàn gào thét.
Những ngày này, nỗi h/ận th/ù đ/è nén cùng tình cảm không rõ đầu đuôi, cuối cùng bùng n/ổ:
"Là nàng không dung nổi người! Là nàng không thấy Thiến Nương tốt! Nhiều lần muốn hạ đ/ộc thủ! Lòng dạ gh/en t/uông đ/ộc á/c như vậy, nếu ở nhà khác, sớm đã bỏ vợ báo quan rồi, nhưng lần nào? Lần nào ta chẳng chỉ bắt nàng cấm túc, chép kinh Phật là xong chuyện?!"
Hắn cố gắng nhìn vào mặt ta, như thể xuyên qua gương mặt này nhìn về một người khác:
"Ta nâng đỡ nhà họ Từ, quyền hành hậu trạch đều giao cho nàng, không để Thiến Nương nhúng tay vào chút nào, ngay cả bệ/nh của nàng, ta cũng không biết đã tìm bao nhiêu dược liệu quý giá, che chở nàng như thế, nàng còn điều gì không hài lòng? Nào biết khắp Kim Lăng này, đại gia tộc nào mà không tam thê tứ thiếp?!"
"Vậy thì nàng dựa vào đâu mà h/ận ta? Dựa vào đâu chứ?!"
Ầm ầm!
Trời như muốn đổi sắc.
Tiếng sấm vang rền.
Tiếng trẻ con khóc càng thêm chói tai.
Một giọt lệ rơi xuống, vị thiếu khanh đại nhân vốn kiêu ngạo ngang ngược, lúc này đỏ hoe hốc mắt, trong mắt yêu h/ận đan xen.
Rồi bị ta một cái t/át tát lệch đầu.
Hắn: "..."
Đám đông: "..."
Ta: "Phun cái c*t chó gì thế?"
"A tỷ ch*t rồi, ngươi cũng phải ch*t."
16
Chu Cảnh Hoàn cuối cùng cũng biết.
Nói những lời này với ta đều là phí công vô ích.
Bởi ta vốn là kẻ đi/ên không tình không nghĩa, trong lòng ta, chỉ có một ý niệm duy nhất là A tỷ mất rồi thì tất cả mọi người đều phải ch*t.
Còn những cái gọi là tình ái của hắn ư?
Đó là thứ gì chứ?
Chẳng qua chỉ là món đồ mà con chó hoang tranh ăn với ta hồi nhỏ đã tha đi, đ/á/nh rơi vào cái hố nào đó——
Một bãi c*t chó.
17
Liễu Thiến Nương đột nhiên kinh hãi:
"Cảnh Hoàn ca ca!"
Không phải vì đ/au lòng khi Chu Cảnh Hoàn bị thương.
Mà là vì ả bị ta túm lấy cổ áo, như xách một con chó, tùy ý ném ra ngoài.
Điên rồi!
Hành động này hoàn toàn không phải việc người thường làm, ngược lại giống như hành vi của dã thú!