"Bảo ông ta, vở kịch đã diễn xong rồi, tôi sẽ không gặp ông ta đâu."
Giọng Phó Viễn Chu lạnh đến đ/áng s/ợ.
Không biết đầu dây bên kia nói gì, anh lại khẽ cười một tiếng.
"Được thôi, cứ để ông ta kiện tôi, tôi muốn xem ông ta dùng cái gì để kiện."
Tôi nghĩ, cuối cùng Phó Viễn Chu cũng đã hoàn thành kế hoạch trả th/ù của mình theo cách riêng.
Cuộc gọi kết thúc.
Phó Viễn Chu đột ngột ngước mắt lên, nhìn thấy tôi.
Sau một thoáng sững sờ, anh dịu giọng, chủ động giải thích.
"Tài sản của tập đoàn đã bị tôi chuyển hết sang công ty ở nước ngoài, Phó Thành tức đến mức bị đột quỵ rồi."
Tôi gật đầu.
Nói sang một chủ đề chẳng liên quan.
"Ngày kia là sinh nhật Nại Nại, chúng ta đưa con bé đi Disneyland nhé."
Đi xong, cũng là lúc tôi nên rời đi.
Trước khi đi, Tô Vận từng nói, người ch*t bình thường không thể lưu lại dương gian quá 7 ngày.
Sinh nhật Nại Nại vừa đúng là ngày thứ 7.
19
Ngày đi Disneyland, Nại Nại rất vui.
Con bé mặc chiếc váy công chúa màu xanh mà tôi m/ua cho, nắm tay Phó Viễn Chu chơi trò này trò nọ.
Thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn tôi.
"Mẹ ơi, theo kịp con nhé!"
Tôi lơ lửng phía sau họ, nhìn bóng lưng của hai người.
Cảm thấy thật hạnh phúc.
Tôi đã nắm bắt được hạnh phúc lần này.
Phó Viễn Chu thi thoảng cũng nghiêng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt chạm nhau, chúng tôi chẳng ai nói lời nào.
Buổi tối sau khi xem pháo hoa, Nại Nại mệt đến mức tựa vào vai Phó Viễn Chu ngủ thiếp đi.
Sau khi về biệt thự, Phó Viễn Chu đặt Nại Nại lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Tôi hôn lên trán Nại Nại lần cuối.
Tuy con bé không thể cảm nhận được.
Phó Viễn Chu lại ra ban công, dựa vào lan can, rũ mắt nhìn cây hải đường trong sân.
Khác biệt là, lần này anh không hút th/uốc.
Tôi lơ lửng bên cạnh anh, khẽ cất tiếng:
"Phó Viễn Chu, từ nay về sau đừng hút th/uốc nữa nhé."
Anh đáp rất nhanh.
"Được, không hút nữa."
"Nại Nại tỉnh dậy chắc chắn sẽ tìm em, tuy em đã tiêm phòng cho con bé từ trước, nhưng chắc chắn không tránh khỏi việc khóc một trận, anh nhớ dỗ dành con bé thật tốt nhé."
"Được."
"Chuyện con bé có thể nhìn thấy linh h/ồn, anh phải để tâm nhé."
"Được."
"Đừng quá đ/au buồn, chúng ta có thể gặp lại nhau đã là điều tốt nhất rồi."
Giọng anh khàn đặc, khô khốc.
"...Được."
Im lặng hồi lâu.
Có cơn gió thổi qua ngọn cây, tạo nên tiếng xào xạc khẽ khàng.
"Vậy em đi đây."
Tôi nói.
Cơ thể dần trở nên nhạt nhòa.
Lần này Phó Viễn Chu không nói "Được".
Anh cũng không quay đầu lại, chỉ có đôi vai khẽ r/un r/ẩy.
Khoảnh khắc cuối cùng tan biến.
Tôi nghe thấy giọng Phó Viễn Chu.
"Tiểu Vũ, ngủ ngon."
Ngủ ngon.
- Hết -