Nửa tiếng trước, anh vẫn còn đang ở trong tầng hầm của căn biệt thự ngoại ô.
Đợi Lê Chiết Tuyết giống như những ngày trước, đỏ mặt đẩy cánh cửa đó ra, cứng miệng gọi anh là "anh cả".
Cửa mở.
Người bước vào là anh hai.
Anh hai đứng ở cửa, tay xoay xoay chiếc chìa khóa, mặt không cảm xúc nói:
"Con bé đi rồi."
Biểu cảm của Lê Uyên đông cứng lại:
"Cái gì?"
"Nó trả lại tất cả mọi thứ cho nhà họ Lê, đặt vé máy bay, kéo vali đi rồi."
Anh hai ném chìa khóa qua:
"Trước lúc đi còn không quên báo cho anh biết anh đang ở đây."
"Em gái anh đối xử với anh tốt thật đấy, phải không?"
Chìa khóa rơi xuống đất.
Tay Lê Uyên r/un r/ẩy.
Anh hai dựa vào khung cửa, nhìn anh nhặt chìa khóa từ dưới sàn lên, phải cắm đến 3 lần mới vào được ổ khóa.
Sau đó vớ lấy một chiếc sơ mi rồi lao ra ngoài.
Trong đầu Lê Uyên cứ tua đi tua lại câu hỏi mà Chiết Tuyết đã hỏi anh trong tầng hầm ngày hôm đó.
"Anh cả, đã chúng ta không phải anh em ruột. Anh có thể thích em một chút, dù chỉ là một chút thôi được không?"
Lúc đó anh đã trả lời thế nào.
Anh không nói dối, nhưng cũng không nói hết sự thật.
Anh nhìn ánh sáng trong đáy mắt cô cứ thế tắt ngấm.
Nhìn cô nhếch mép, cười nói "Vậy thì chúc mừng anh cả".
Nhìn cô xoay người, từng bước đi ra khỏi tầng hầm. Bước chân rất vững, vai không hề sụp xuống.
Lúc đó anh đã muốn gọi cô lại.
Miệng đã mở ra, nhưng tiếng không phát ra được.
Anh sợ căn bệ/nh của mình.
Sợ không kiểm soát được bản thân.
Sợ làm tổn thương cô.
Sợ cô chỉ vì sự ỷ lại thời niên thiếu mà nhầm tưởng đó là tình yêu, sợ một ngày nào đó cô sẽ hối h/ận.
Anh đã tưởng mình đưa ra quyết định đúng đắn nhất.
Để cô đi, để cô thích một người khỏe mạnh, một người xứng đáng với cô.
Lê Uyên nhắm ch/ặt mắt lại.
Trong phòng, chỉ còn lại tiếng thở dốc bị kìm nén đến cực hạn, gần như không tiếng động của anh.
Anh nhận ra, mình đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp.
11
Tôi kéo vali bước ra khỏi sân bay, không khí nóng ẩm ập tới.
Đây là một đảo quốc nhỏ.
Ẩm ướt, oi bức, ngày dài dằng dặc.
Thích hợp nhất cho tôi lúc này đến giải sầu.
Nhà nghỉ nằm ngay bên bờ biển, chủ nhà hỏi tôi định ở bao lâu.
Tôi nghĩ một chút, nói: "Không biết nữa, cứ ở trước đã."
Ngày đầu tiên, tôi đi chợ trên đảo m/ua nhu yếu phẩm.
Ngày thứ hai, tôi ngồi bên bờ biển đến tận hoàng hôn.
Tôi thường xuyên tỉnh dậy, phát hiện gối đã ướt đẫm nước mắt.
Trước đây những lúc như thế này ở nhà họ Lê, tôi sẽ ôm gối đi tìm anh cả, hoặc gõ cửa phòng bố mẹ để làm nũng.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ lặng lẽ dụi mắt, lật mặt gối lại rồi ngủ tiếp.
Cho đến chiều tối ngày thứ 4, tôi xách túi rau xanh đi bộ về nhà nghỉ.
Không ngờ ngay ở cửa, lại đụng phải một vị khách không mời.
Ánh tà dương kéo dài bóng anh trên mặt đất.
Lê Uyên ngồi trên bậc thềm, tay đặt trên đầu gối, giữa những ngón tay kẹp một điếu th/uốc chưa châm.
Nhìn thấy tôi, anh đột ngột đứng dậy.
Tôi gi/ật mình, lùi lại một bước:
"Anh... anh... anh sao lại đến đây?!"
Giọng Lê Uyên khàn đặc:
"Anh đến tìm em."
Sống mũi tôi cay xè, những giọt nước mắt đã cạn khô từ đêm qua, giờ như lại trực trào ra.
Tôi sụt sịt mũi, chậm rãi nói:
"Anh đã có người mình thích rồi, đến tìm em làm gì."
Lê Uyên bước đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống.
Đầu gối đ/ập xuống đất, vang lên một tiếng trầm đục.
"Xin lỗi em."
"Anh đã không nói thật, người anh thích, chính là em."
Ngón tay anh nắm ch/ặt, giọng nói nghẹn ngào:
"Anh sớm đã biết em không phải em gái anh, thậm chí có thể còn sớm hơn cả bố mẹ biết."
Yết hầu anh lăn lộn:
"Căn bệ/nh của anh, là chứng nghiện tình dục."
Tôi đột ngột mở to mắt.
Mọi mảnh ghép đều được xâu chuỗi lại.
Thảo nào bố mẹ luôn không muốn nói cho tôi biết.
Thảo nào sau khi tôi trưởng thành, anh bắt đầu trốn tránh tôi.
Anh thấp giọng nói:
"Nguyên nhân dẫn đến căn bệ/nh là do anh quanh năm áp chế bản thân, không dám vượt quá giới hạn nửa bước."
"Anh luôn phải uống th/uốc, tâm trạng vô cùng bất ổn."
"Anh sợ mình không kiểm soát được bản thân, sợ làm tổn thương em. Cũng sợ cơ thể mình sẽ làm khổ em cả đời."
"Cho nên anh luôn trốn tránh em. Anh tưởng như vậy là tốt nhất cho em."
"Tự cho là đúng khi để em làm em gái sẽ hạnh phúc hơn là làm người yêu."
"Nhưng anh không ngờ, em lại rời đi."
"Xin lỗi em, anh nên nói cho em biết sớm hơn."
Gió biển thổi qua, mang theo vị mặn chát.
Tôi đứng dưới bậc thềm cửa nhà nghỉ, nhìn người đàn ông này đang quỳ một chân trước mặt mình.
Trong mắt anh có những tia m/áu đỏ, cằm lún phún râu, cúc áo sơ mi còn cài nhầm một chiếc.
Trước đây anh không phải như vậy.
Lê Uyên là con cả nhà họ Lê, luôn đứng thẳng tắp, cổ áo ủi phẳng không một nếp nhăn.
Giáo quan lực lượng gìn giữ hòa bình từng nói, Lê Uyên là người có ý chí mạnh mẽ nhất mà ông từng gặp.
Giờ đây người này lại quỳ trước mặt tôi, sơ mi nhăn nhúm, hốc mắt đỏ hoe, giọng khàn đến mức gần như không nói nên lời.
Nước mắt tôi rơi xuống.
Tôi sụt sịt mũi, nói nhỏ:
"Anh là đồ khốn, em cứ tưởng anh không cần em nữa."
Anh nhắm mắt lại: "Xin lỗi em."
"Em còn tưởng bố mẹ cũng không cần em nữa, em tưởng tất cả mọi người đều không muốn có em."
Ngón tay anh nắm ch/ặt, đ/ốt ngón tay trắng bệch, hoảng lo/ạn nói:
"Không có đâu, Chiết Tuyết, tất cả mọi người đều yêu em."
Anh thấp giọng đảm bảo:
"Anh sẽ uống th/uốc đầy đủ, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương em."
"Loại th/uốc mới đổi có tác dụng ức chế mạnh hơn, dù có sống chung dưới một mái nhà, anh cũng tuyệt đối sẽ không..."
Tôi cúi người, dùng tay bịt miệng anh lại.
Lê Uyên ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi nhăn mũi, nói nhỏ:
"Không phải chỉ là nghiện tình dục thôi sao, có gì gh/ê g/ớm đâu, mà còn giấu em lâu như vậy."
Tôi nghiêng đầu nhìn anh:
"Có em rồi, còn uống th/uốc kiểm soát làm gì nữa."
Tôi tiến sát lại, môi chạm môi:
Câu cuối cùng tan biến trong hơi thở giữa hai làn môi.
"Em chính là th/uốc của anh."
12
Gió biển lướt qua.
Nhịp thở của Lê Uyên đột ngột dồn dập.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nụ hôn như vũ bão ập xuống nhấn chìm tôi.
Môi lưỡi quấn quýt, không thể tách rời.
Lê Uyên như con sói đã đói khát từ lâu.
Day dưa, nghiền ngẫm, mang theo sự đi/ên cuồ/ng bất chấp tất cả, cắn lấy cánh môi tôi.
Bàn tay anh giữ ch/ặt sau gáy tôi, tay kia ôm lấy eo, ấn cả người tôi vào lòng anh.